Sang thu, Hàn Lâm Viện phủ đầy lá rụng. Những phiến lá khô cong, đỏ nâu hay vàng sẫm lách tách rơi xuống sân đình.
Trong gian phòng Biên kiểm sáng sủa, Mạnh Đình Huy ngồi lọt thỏm sau chồng thư tịch cao quá đầu người. Nàng vắt cao ống tay áo quan rộng lùng bùng, ngòi bút lông tím thoăn thoắt ghi chép lại những đoạn trọng yếu từ đống cũ chí nát bươm, gáy sách rách rời.
Từ khi cầm thủ dụ của Thái tử vào được đây, nàng làm việc vô cùng cẩn trọng. Phương Hoài là vị Đại học sĩ tính tình lầm lì nhưng tài cao đức trọng, được cả viện kính nể. Dù chỉ được giao việc hiệu đính địa phương chí khô khan, nhưng với nàng, có một chỗ ngồi vững chãi ở Hàn Lâm Viện đã là một bước tiến dài.
Gió thu hiu hiu thổi qua song cửa, làm rối mấy lọn tóc mai trên trán nàng. Nàng khẽ tựa lưng, nhìn ra sân đình đỏ lá, khóe môi khẽ cong lên. Nàng đã ngồi được vào đây, thì đừng ai mong đuổi nàng đi nữa.
“Cơn gió nào thổi Thẩm đại nhân đến đây vậy?” Mạnh Đình Huy mỉm cười khi thấy Thẩm Tri Lễ thò đầu qua cánh cửa.
Thẩm Tri Lễ bước nhanh tới trước bàn, nhìn chồng sách cao ngất, chậc lưỡi: “Sao rồi? Cả ngày nay chắc vẫn chưa có gì vào bụng chứ gì?”
Nàng ném một bọc bánh cung đình lên bàn, vừa hờn vừa giận: “Mạnh đại nhân cứ lo mà ăn đi, kẻo đói lả ra đấy thì không ai dùng được đâu…”
Mạnh Đình Huy bật cười, cầm miếng bánh cắn một miếng nhỏ. Thẩm Tri Lễ nhịn một lúc rồi lại không kìm được mà hỏi: “Sáng nay ta ở nội điện thấy người ta viết danh sách dự lễ cưỡi ngựa bắn cung ở Bắc Uyển, sao không thấy có tên cô?”
“Ta đi Bắc Uyển xem cưỡi ngựa bắn cung làm gì?” Mạnh Đình Huy thong thả lau khóe môi.
Thẩm Tri Lễ nhướn mày: “Trong triều bao nhiêu nữ quan còn đang mong mỏi cái lễ lớn mỗi năm có một lần này. Cô hay thật, lại bảo không muốn đi?”
Mạnh Đình Huy chỉ vào chồng sách: “Cô thấy đấy, việc Phương đại học sĩ giao đâu có nhẹ nhàng. Gần đây ta đến ngủ còn không đủ giấc, tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện cưỡi ngựa?” Nàng gói lại phần bánh còn dở, nói thêm: “Vả lại ta cũng không biết cưỡi ngựa, cũng chẳng hứng thú gì với đám thị vệ hay tướng tá kinh kỳ, đi làm gì cho phí thời gian?”
Thẩm Tri Lễ cong môi cười đầy ẩn ý: “Thái tử điện hạ cũng đi đấy. Lúc đó chắc chắn ngài sẽ xuống sân thi thố cùng chư quân. Cô… thực sự không có hứng thú sao?”
Lông mi Mạnh Đình Huy khẽ rung động.
Đã gần bốn tháng nàng không gặp hắn. Từ đêm rời khỏi Đông Cung ngày đó, hắn dường như cũng cố tình lãng quên nàng. Mấy tháng qua, không ít Tu soạn được gọi vào viện trực đêm để thảo chiếu cùng Thái tử, nhưng duy nhất nàng là chưa bao giờ được truyền gọi.
Hắn chắc chắn là đang giận nàng. Nàng biết rõ điều đó, nhưng nàng vốn chẳng phải hạng người tham cầu một buổi sớm chiều hoan lạc. Thứ nàng mưu cầu sâu xa hơn thế nhiều.
Thấy Thẩm Tri Lễ vẫn đang nhìn mình chằm chằm, Mạnh Đình Huy khẽ vuốt lại lọn tóc rối, mỉm cười đáp: “Nếu đã như vậy, đi xem một chút cũng chẳng sao.”
Thẩm Tri Lễ cười quái dị: “Ta vẫn luôn định hỏi, lúc đó vì sao cô chỉ ở Đông Cung đúng một ngày là đã vội vã quay về Hàn Lâm Viện rồi?”
Mạnh Đình Huy ngước mắt, lộ vẻ kinh ngạc: “Ta chẳng phải đã làm theo lời cô đó sao? Tố khổ với Thái tử một trận, nói các lão thần ở Hàn Lâm Viện khinh thường nữ nhân. Thái tử nổi giận liền đuổi ta về, Trương đại học sĩ dù có oán khí, nhưng thấy thủ dụ của Thái tử thì cũng chẳng dám ho he gì.”
Thẩm Tri Lễ nhìn nàng đăm đăm, sắc mặt vi diệu không nói thêm gì nữa, chỉ lùi lại đánh giá nàng một lượt rồi bảo: “Coi bộ cô cũng không có trang phục cưỡi ngựa. Ngày mai ta sai người đưa sang cho cô bộ đồ cũ của ta, đỡ phải đi may mới cho tốn kém.” Mạnh Đình Huy mỉm cười, chẳng buồn khách sáo: “Đa tạ.”
Kỵ trang…
Trong đầu nàng chợt hiện lên hình ảnh ngày hôm ấy, khi hắn thân khoác giáp mỏng, ngồi cao cao trên lưng ngựa, mồ hôi thấm đẫm. Nàng vô thức cắn môi mỉm cười.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ngày mồng tám tháng mười năm Càn Đức thứ 24.
Tại ngoại ô kinh thành, dưới lầu Bảo Tân ở Bắc Uyển, tiếng người huyên náo trong phạm vi hàng chục trượng. Cờ xí đủ màu rực rỡ tung bay trước gió, quân lính trình diễn tạp kỹ dưới chân lầu. Trên khoảng sân trống trải mênh mông đầy rẫy những tuấn mã bờm dài, giữa sân là những bia bắn kết từ cành liễu.
Văn võ bá quan tề tựu đông đủ. Phái nam thì háo hức muốn thử sức, phái nữ lại phấn khởi vô cùng. Ngoài các nữ quan trong triều, không ít tiểu thư khuê các của các phủ huân quý cũng ngồi ở dãy hành lang cách đó không xa, quan sát đại điển cưỡi ngựa bắn cung hùng tráng này.
Bắc Uyển vốn là nơi Bình Vương xây dựng cho Hoàng thượng, mô phỏng theo phong mạo của Tây Uyển ở cố đô. Từ năm Càn Đức thứ 5 khi cung uyển hoàn thành, hàng năm Bình Vương đều tổ chức đại điển tại đây để cùng quần thần so tài. Tuy nhiên từ năm Thái tử 14 tuổi tham chính, việc chủ trì đã được giao lại cho Thái tử, Bình Vương không còn can thiệp.
Các nữ quan đa phần làm việc ở những nơi như Quang Lộc Tự, Hồng Lô Tự, ngày thường ít có cơ hội gặp gỡ các tướng tá trẻ tuổi vùng kinh kỳ, nên ai nấy đều mong chờ ngày này, hy vọng tìm được ý trung nhân để từ quan lấy chồng.
Mạnh Đình Huy đứng giữa đám đông nữ quan, nhưng ánh mắt nàng không hề chú ý đến những tướng tá vạm vỡ kia. Nàng nhìn đăm đăm về phía người đang ngồi trên cao tại lầu Bảo Tân. Khoảng cách quá xa không rõ dung mạo, nhưng ký ức của nàng quá sống động, chỉ cần nhìn bộ kỵ bào đen thẫm ấy cũng đủ để nàng vẽ lại từng đường nét trên gương mặt hắn trong tâm trí.
Anh tuấn đến thế. Đĩnh bạt đến thế. Khiến nàng say đắm đến nhường này.
Phía xa bỗng vang lên ba tiếng mũi tên xé gió, hàng chục kỵ binh phi nhanh tới. Dẫn đầu là một người mặc ngân giáp chói lòa dưới nắng gắt, vô cùng nổi bật. Đám đông quanh nàng lập tức xôn xao, có người thì thầm: “Là Địch giáo úy của Thần Vệ quân kìa!”
“Ai cơ? Đâu?” Đám nữ quan chen lấn nhau nhìn cho bằng được.
Người dẫn đầu đấy! Ta nghe biểu ca của ta nói, đại điển lần này chính Thái tử điện hạ đích thân triệu hắn từ Thần Vệ quân về, chắc chắn thuật cưỡi ngựa của Địch giáo úy phải phi phàm lắm!”
Mạnh Đình Huy tò mò, cũng ngước mắt nhìn theo. Nam nhân trên ngựa cười rạng rỡ, khuôn mặt thanh tú, tay lăm lăm trường thương phi nước đại về phía rìa sân, rồi bất ngờ nghiêng mình chào một nữ nhân đang đứng đó.
Nàng càng thêm hiếu kỳ, rướn người nhìn thì thấy người đó chính là Thẩm Tri Lễ. Ngay sau đó là tiếng mắng có chút giận dữ của Thẩm tiểu thư: “Hay cho tên Địch Niệm nhà ngươi, càng ngày càng làm càn!”
![Bìa [HTVT] – Chương 20: Cưỡi Ngựa Bắn Cung (Trung)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)