Bìa [HTVT] – Chương 2: Hoàng Thái Tử (Trung)
HTVT

[HTVT] – Chương 2: Hoàng Thái Tử (Trung)

Tác giả: Hành Yên Yên

2436 từ · 11 phút đọc

Hoàng Thái Tử (Trung)

Bác Phong Lâu của Nghiêm gia hôm nay yên ắng hơn hẳn ngày thường.

Bên ngoài lầu, cờ ngũ sắc tung bay phấp phới, đèn lồng đỏ treo dài, rượu trà bày biện rực rỡ đến chói mắt. Ngẩng đầu nhìn lên, trên lầu hai không thấy một bóng khách, vậy mà đại sảnh lầu một lại chật kín người, thậm chí còn có kẻ đứng chờ chỗ. Cảnh tượng ấy khiến người ta chỉ thấy kỳ quái khó hiểu.

Nghiêm Phức Chi vừa đặt chân qua ngưỡng cửa Bác Phong Lâu, tiểu nhị đã vội khom lưng ra đón:

“Đại tiểu thư.”

Nói rồi liếc trộm sang Mạnh Đình Huy đứng bên cạnh trong bộ áo vải giản dị, nụ cười trên mặt liền nhạt đi đôi phần:

“Đại tiểu thư dẫn bằng hữu đến, sao không báo trước với chúng tiểu nhân một tiếng…”

Nghiêm Phức Chi chẳng buồn để ý, chỉ kéo Mạnh Đình Huy thẳng hướng lầu hai mà đi, vừa đi vừa hỏi:

“Hôm nay lạ thật, sao lầu hai lại không có khách?”

Tiểu nhị vội vã bước lên ngăn lại:

“Đại tiểu thư không biết đó thôi, hôm nay có mấy vị khách quý đến, đã bao trọn cả lầu hai rồi. Người ở đại sảnh kia, thiếu gì kẻ có tiền? Nhưng có tiền cũng không được lên. Hay là… đại tiểu thư đợi lát nữa hãy quay lại?”

Nghiêm Phức Chi liếc xéo hắn, cười lạnh:

“Ta về tửu lầu nhà mình uống một chén rượu mà cũng phải xếp hàng chờ sao?”

Tiểu nhị mồ hôi vã đầy trán, biết rõ tính nàng, càng không dám cản thêm, chỉ đành trơ mắt nhìn nàng kéo người lên lầu. Cuối cùng hắn giậm chân một cái, quay người đi bẩm báo với chưởng quầy dưới sảnh.

Nghiêm Phức Chi kéo Mạnh Đình Huy lên cầu thang, miệng còn lẩm bẩm:

“Bày cái mặt lạnh làm gì? Ngươi không biết à, người ta đến Bác Phong Lâu ăn uống chính là vì phong cảnh nhìn từ lầu hai xuống đấy. Không thì ai thèm…”

Nàng chỉ lo quay đầu nói chuyện, không đề phòng ngay chỗ cửa cầu thang bỗng có một cánh tay vươn ra, chặn ngang lối đi. Nghiêm Phức Chi lập tức dừng bước, nhíu mày ngẩng đầu lên.

“Công tử nhà ta hôm nay đã bao trọn lầu hai, xin mời hai vị cô nương xuống lầu dưới ngồi.”

Người đang nói thân hình cao lớn, cánh tay dài đặt lên lan can cầu thang, sắc mặt không biểu cảm.

Nghiêm Phức Chi quét mắt nhìn hắn, trong giọng mang theo vài phần tức giận:

“Nhìn y phục trên người ngươi, xem ra cũng không phải kẻ thiếu tiền. Nhưng công tử nhà ngươi có biết hiện giờ hắn đang ngồi trên địa bàn của ai không?”

Người kia vẫn lạnh lùng, không đáp, ánh mắt lướt qua đầu nàng, nhìn thẳng xuống phía dưới.

Mạnh Đình Huy đứng sau khẽ nhếch môi, trong lòng hiểu rõ Nghiêm Phức Chi vốn hiếu thắng, nay lại bị một kẻ hạ nhân coi thường như thế, làm sao nuốt trôi cơn tức này. Nàng liền dựa sang một bên, ôm tâm thế xem trò vui.

Quả nhiên, Nghiêm Phức Chi tức đến đỏ bừng mặt, chỉ thẳng vào người nọ:

“Ta đang hỏi ngươi đó!”

Người kia vẫn im lặng.

Đúng lúc ấy, từ phía cửa sổ bên hành lang vọng lại tiếng cười trong trẻo của một nam tử:

“Địa bàn nhà ai ư? Dĩ nhiên là địa bàn của Hoàng đế bệ hạ Đại Bình ta rồi.”

Mạnh Đình Huy nghe vậy, khẽ nhướng mày, nghiêng người nhìn sang.

Một nam tử trẻ tuổi đang tựa bên cửa sổ, một chân nhàn nhã đặt lên bệ cửa, tay cầm chiếc quạt xếp màu đen, thong thả phe phẩy. Áo gấm xanh nhạt trên người bị gió xuân thổi bay phấp phới, gương mặt cười rạng rỡ như hoa, mang mấy phần ý xuân tràn ngập.

Nghiêm Phức Chi không ngờ hắn lại nói như vậy, nghẹn hồi lâu mới quay đầu, cười lạnh với Mạnh Đình Huy:

“Đầu xuân vẫn còn lạnh, vậy mà có kẻ không có đầu óc, đứng đây quạt quạt, quạt đến nổi làm gió lạnh vù vù cả nơi này. Ta cũng chẳng ham hố ở đây nữa. Đi, chúng ta xuống lầu.”

“Cô nương xin dừng bước.”

Nam tử trẻ tuổi lại lên tiếng, rồi hất cằm về phía người canh cầu thang.

Người kia hiểu ý, cúi đầu cung kính đáp:

“Vâng, công tử.”

Nói xong liền lui sang một bên, nhường lối cho hắn.

Nghiêm Phức Chi vẫn đứng yên, giọng lạnh băng:

“Hóa ra lầu hai là bị ngươi bao trọn? Có đôi mắt đẹp như thế mà không thấy dưới lầu bao nhiêu người phải thất vọng bỏ đi sao?”

Mạnh Đình Huy thấy sắc mặt nam tử trẻ kia khẽ đổi, không khỏi bật cười nhẹ. Nàng thong thả đi sang bên, chọn một bàn cạnh cửa sổ ngồi xuống, hoàn toàn không buồn xen vào cuộc khẩu chiến của họ.

Lầu hai có mấy gian nhã thất. Gian phía tây cửa khép hờ, mơ hồ thấy bên trong có người ngồi, nhưng không nhìn rõ dung mạo.

Nam tử trẻ tuổi từ bệ cửa sổ nhảy xuống, đi thẳng đến trước mặt Nghiêm Phức Chi, từ trên xuống dưới đánh giá nàng một lượt, sắc mặt dần lộ vẻ kỳ lạ. Hắn thu quạt, nói:

“Nhìn trang phục này, cô nương là học sinh nữ học ở Hướng Châu?”

Nghiêm Phức Chi trừng mắt liếc hắn, đi về phía Mạnh Đình Huy, miệng mắng:

“Đồ vô liêm sỉ, đăng đồ tử (1)!”

Nam tử trẻ tuổi ấy chẳng giận, trái lại còn theo sau, cười hỏi tiếp:

“Nếu cô nương đã là học sinh nữ học, sao không chuyên tâm trị học mà lại đến tửu lầu dạo chơi như vậy? Cô nương có biết Hoàng thượng vì việc lập trăm sở nữ học trong thiên hạ đã hao tổn bao nhiêu tâm huyết không? Há có thể đem thời gian quý giá ấy lãng phí vào…”

Nghiêm Phức Chi nghe mà ngơ ngác, quay sang Mạnh Đình Huy nói:

“Thật chẳng hiểu nổi đây là kẻ điên từ đâu chui ra nữa.”

Mạnh Đình Huy thẫn thờ đáp một tiếng, ánh mắt dời ra ngoài cửa sổ.

Nam tử nhướng mày:

“Tại hạ không phải kẻ điên, tại hạ là…”

Lời còn chưa dứt đã bị giọng nam trầm thấp từ nhã thất cắt ngang:

“Duyên Chi, đừng nhiều lời.”

Chỉ một câu ngắn ngủi, lạnh lẽo, liền khiến nam tử trẻ tuổi kia lập tức thu lại nụ cười, im lặng lui về phía sau.

Nghiêm Phức Chi nhìn hắn đi vào nhã thất, lúc này mới hừ nhẹ một tiếng với Mạnh Đình Huy:

“Cũng coi như biết điều.”

Nghe giọng nói kia, người trong nhã thất hẳn chỉ hơn hai mươi tuổi, vậy mà lại khiến người này thu liễm như thế, trong lòng nàng không khỏi sinh tò mò, nhịn không được quay đầu nhìn thêm mấy lần. Vừa quay lại, đã thấy Mạnh Đình Huy như rơi vào cõi khác, nàng đành gõ nhẹ vào chén rượu trước mặt:

“Ta nói này, rốt cuộc có chuyện gì mới khiến ngươi để tâm tới vậy hả?”

Mạnh Đình Huy thu lại ánh mắt, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói:

“Đọc sách, thi tiến sĩ, vào triều làm quan.”

“Không nghĩ đến chuyện gả chồng sao?” Nghiêm Phức Chi nhìn thẳng nàng, “Năm xưa Thẩm phu nhân từng là nữ quan đệ nhất trong triều, chức đến Xu Mật Đô Thừa Chỉ, cuối cùng chẳng phải cũng vì sợ già rồi không ai lấy, mới vội vàng từ quan gả chồng đó sao…”

Mạnh Đình Huy nhắm mắt:

“Không nghĩ.”

Với thân phận không cha không mẹ, không gia thế như nàng, có ai muốn cưới chứ?

Nàng không phải tuyệt sắc giai nhân, thứ duy nhất có thể khiến người khác khen ngợi, cũng chỉ là một bụng học vấn. Nhưng nếu thi không đậu tiến sĩ, không thể làm quan, thì một bụng học vấn ấy biết dùng vào đâu?

Câu trả lời dứt khoát ấy khiến Nghiêm Phức Chi cứng họng, rất lâu sau mới bực bội nói:

“Từ sau Thẩm phu nhân, bao năm nay nữ tử vào triều phần lớn chỉ đảm nhiệm ở Hồng Lô Tự, Quang Lộc Tự. Dù có người làm việc tại Lục Bộ, cũng chưa từng có ai vào được Nhị Phủ. Nữ tử khác thi công danh chỉ cầu mấy năm phong quang, còn ngươi thì dường như thật sự muốn làm quan lớn thì phải, cũng chẳng nghĩ xem mình có làm được hay không.”

Mạnh Đình Huy khẽ động mi, không đáp nữa.

Bàn tay buông thõng bên ghế chậm rãi siết chặt.

Trong đầu nàng bỗng lóe lên vài hình ảnh, khiến tim thắt lại, hơi thở cũng gấp gáp theo.

Nếu ngô thân nhưng tế dân, ngô không sở tích cũng.

Nếu thân ta có thể cứu dân, thì chẳng có gì phải tiếc.

Năm ấy, trận mưa tầm tã ấy, con người ấy, câu nói từ tận đáy lòng ấy…

Đến nay vẫn còn văng vẳng bên tai.

Trong gió lạnh mưa đêm, người kia ôm chặt nàng, hơi thở ấm áp phả vào tai, giọng nói khàn khàn dịu nhẹ:

“Tiểu cô nương, đừng sợ, đừng khóc…”

“Mạnh Đình Huy?”

Nàng chợt hoàn hồn, tim đập loạn nhịp.

Đúng lúc ấy, cửa nhã thất phía sau được đẩy ra, vang lên tiếng cười khẽ của nam tử.

Nghiêm Phức Chi quay đầu, thấy lại chính là nam tử áo xanh khi nãy, cơn giận trong lòng càng bốc cao, định mở miệng mắng hắn nghe lén chuyện người khác, thì bỗng thấy phía sau hắn còn có một người bước ra, lập tức sững sờ.

Người ấy toàn thân mặc đồ đen, y phục giản dị, nhưng sau đầu cài một cây trâm ngọc trắng vô cùng quý giá. Thân hình cao ráo, khí chất cương nghị, gương mặt tuấn tú phi phàm, chỉ có điều mắt phải bị một mảnh vải đen che kín, hóa ra là kẻ độc nhãn.

Hai người một trước một sau đi tới. Người canh cầu thang lúc nãy theo sát phía sau, cung kính không rời nửa bước.

Khi ba người đi ngang qua trước mặt, nam tử áo xanh bỗng dừng lại, nghiêng người cúi đầu sát bên Nghiêm Phức Chi, cười hì hì nói:

“Vừa rồi cô nương nói có một câu nói không đúng. Thẩm phu nhân năm xưa tuyệt đối không phải vì sợ già rồi không ai lấy mới từ quan gả chồng. Sau này xin đừng nói bừa như thế nữa.”

Nghiêm Phức Chi xấu hổ đến đỏ bừng mặt, vội tránh sang một bên, mắng:

“Vô sỉ! Vô lễ!”

Nàng quay người kéo Mạnh Đình Huy, giận dữ nói:

“Đợi ta về sẽ nói cho cha ta biết hành vi dâm tà của tên này, rồi…”

Nàng bỗng khựng lại.

Mạnh Đình Huy đứng ngây người, ánh mắt lặng lẽ dõi theo nam tử áo đen.

“Mạnh Đình Huy?” Nghiêm Phức Chi hoảng hốt gọi.

Mạnh Đình Huy không đáp.

Bàn tay nàng siết chặt đến cứng như đá, ánh mắt bám theo bóng người kia, nhìn hắn từng bước đi về phía cầu thang, từng bước xuống lầu, từng bước ra cửa…

Lưng hắn thẳng tắp, vai rộng vững chãi, bước chân trầm ổn.

Bên hông không đeo ngọc bội, mà treo một phiến đá đen mỏng, trên đó mơ hồ có hoa văn, khi di chuyển khẽ đung đưa, ẩn trong y phục đen, nếu không nhìn kỹ gần như không phát hiện.

Nàng nhìn rõ, mí mắt bỗng giật mạnh, toàn thân run lên, rồi không kịp nghĩ ngợi đã lao xuống lầu.

Là hắn…

Quả thật là hắn!

Ngoài Bác Phong Lâu, mặt trời lên cao, ánh sáng vỡ ra như vàng vụn, chói đến mức người ta không mở nổi mắt.

Nàng thở dốc đứng lại, ánh mắt đưa đi khắp nơi tìm kiếm bóng dáng ấy.

Tiếng ngựa hí vang lên từ ven đường. Nàng nhìn sang, vừa thấy hắn xoay người lên ngựa, kéo cương đổi hướng.

Hắn nghiêng người, ánh mắt lướt qua gương mặt nàng, không hề dừng lại, rồi nhìn sang hai người còn lại, môi mấp máy nói gì đó, ba người liền thúc ngựa rời đi.

Không ngoảnh đầu lại.

Nàng như bị đóng chặt xuống đất, đến cả dũng khí bước lên hỏi hắn một chữ cũng không có.

Hắn không nhận ra nàng…

Nhưng nàng thì sao có thể không nhận ra hắn?

Mười năm trước, nàng được hắn kéo ra khỏi đống xác chết, áo quần rách rưới, tóc tai bù xù, miệng lưỡi không rõ. Khi ấy hắn thậm chí còn chẳng phân biệt nổi nàng là trai hay gái.

Mười năm sau, nàng vấn tóc đội quan, mặc váy áo nữ học sinh chỉnh tề sạch sẽ đứng trước mặt hắn, làm sao hắn có thể nghĩ nàng chính là đứa trẻ năm ấy?

Bao nhiêu năm qua, hắn là người duy nhất nàng khắc ghi tận đáy lòng. Vậy mà vì sao khi gặp lại, kết cục vẫn là như thế này?

Mười năm trước, hắn cũng rời đi như vậy. Nàng không biết tên họ hắn, không biết thân phận hắn, chỉ run rẩy ghi nhớ gương mặt ấy, con mắt ấy, cùng phiến đá treo bên hông hắn, ghi nhớ từng lời hắn đã nói.

Mười năm sau, hắn cao lớn vững chãi hơn, nhưng gương mặt ấy vẫn tuấn tú, con mắt ấy vẫn khiến người khiếp sợ, phiến đá ấy vẫn treo nơi thắt lưng… Còn nàng, vẫn không có đủ can đảm bước lên hỏi hắn một câu: hắn tên gì, và liệu sau này nàng còn có thể gặp lại hắn nữa hay không.

“Mạnh Đình Huy, ngươi sao vậy?”

Nghiêm Phức Chi đuổi theo xuống, giọng đầy lo lắng.

Nàng lắc đầu:

“Không có gì.”

Hốc mắt bị ánh nắng hun đến cay xè, thật sự có cảm giác muốn khóc. Nàng dừng một chút, rồi mỉm cười:

“Chẳng phải ngươi nói sẽ mời ta uống rượu sao?”

(1): Đăng đồ tử: Chỉ những kẻ háo sắc