Bìa [HTVT] – Chương 18: Đông Cung (Hạ)
HTVT

[HTVT] – Chương 18: Đông Cung (Hạ)

Tác giả: Hành Yên Yên

1321 từ · 6 phút đọc

Đông Cung (Hạ)

Khuôn mặt nàng ẩn hiện sau lớp rèm sa mỏng. Từ khoảng cách ấy, hắn cảm thấy ánh mắt nàng như những mũi kim châm vào da thịt, khiến toàn thân hắn vừa ngứa vừa đau.

Hắn bỗng giật mình kinh hãi. Điên rồi sao? Chắc chắn hắn vừa mới phát điên mới làm chuyện đó ở nơi này, vào lúc này.

Trong thâm cung Đông Cung tĩnh mịch, đầu óc hắn toàn là hình ảnh trần trụi của nàng, đến mức hắn quên mất nàng vẫn còn ở ngay đây, cách mình chưa đầy mười trượng.

Hắn cố gồng mình dưới ánh nhìn của nàng. Thấy nàng đứng dậy, cầm lấy mấy quyển tấu chương trên bàn đi về phía mình, nàng thậm chí còn đưa tay dụi mắt, trông đúng là dáng vẻ của người vừa mới ngủ dậy.

Hắn bắt đầu hoài nghi những gì mình vừa thấy. Ánh mắt nàng lúc này thật dịu dàng, chắc chắn nàng không thấy hắn vừa làm gì… Làm sao nàng thấy được cơ chứ? Chiếc bàn trước mặt hắn cao tứ phía, che khuất hoàn toàn phần thân dưới, nàng ngồi ở đằng kia căn bản không thể nhìn thấy gì.

Nàng vén rèm sa, chậm rãi bước tới trước án thư của hắn, đặt mấy quyển tấu chương xuống, nhẹ giọng nói: “Thần có chuyện muốn hỏi Điện hạ.”

Hắn ngước nhìn gương mặt nàng, làn da ửng hồng mịn màng dưới ánh nến mờ ảo tỏa ra sắc vàng nhạt. Đôi mắt nàng như chứa cả ngàn vì sao, lấp lánh đầy mê hoặc, đôi môi khi nói chuyện tựa như được tô điểm bởi những nét bút son. Nhất thời, cơ thể hắn vừa mới bình ổn lại bắt đầu nóng ran lên.

Làm sao ngờ được, nàng chính là cô bé nhem nhuốc, tóc tai bù xù ngày ấy, rúc vào lòng hắn nói không thành tiếng. Những lần gặp trước, hắn vốn chẳng để ý nàng lại có dung mạo ưa nhìn và thần sắc quyến rũ đến thế này.

Thẩm Tri Thư trời sinh tính phong lưu, thường cười nhạo hắn không biết gì về nữ sắc, bảo hắn chỉ biết nhìn mặt nữ nhân đẹp hay không chứ chẳng hiểu gì về cái phong tình nhu mị từ trong xương tủy.

Hắn đúng là không biết thật.

Mẫu hoàng của hắn từng là mỹ nhân lừng danh thiên hạ, dung mạo, tài lược lẫn đảm lược đều không nữ nhân nào bì kịp. Từ nhỏ hắn đã nghe phụ vương nói, mẫu hoàng là người chỉ cần liếc mắt một cái cũng đủ khiến người ta hồn xiêu phách lạc. Có một tượng đài như thế, hắn làm sao dễ dàng bị nhan sắc thế gian làm cho kinh diễm?

Nhưng nàng thì khác. Nàng không phải tuyệt sắc, nhưng mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của nàng đều như có ma lực thu hút hắn.

Hắn vốn xử sự quyết đoán, dứt khoát, nhưng đối với nàng, hắn lại không cách nào làm được điều đó. Đặc biệt là sau khi trong đầu hắn vừa mới thoáng qua những ảo tưởng mây mưa cùng nàng. Ngay cả lúc này, nàng chỉ cần đứng cạnh, rũ mắt nhẹ giọng nói một câu, hắn cũng có thể tưởng tượng ra đủ loại cảnh tượng không nên nghĩ tới.

Mấy năm nay chuyên tâm triều chính quân vụ, nữ sắc với hắn không phải chuyện thiết yếu. Hắn cũng biết sự phóng túng của thể xác và tình cảm trong lòng vốn chẳng liên quan gì nhau. Dù hắn thấy nàng mê hoặc, nhưng tâm hắn vẫn rất minh bạch.

“Điện hạ?”

Nàng nói chuyện mà không thấy hắn đáp lại, đành phải gọi thêm tiếng nữa.

Hắn hoàn hồn, tay đè lên mấy quyển tấu chương nàng vừa mang tới, nhướn mày: “Muốn hỏi gì?” Hắn lật ra xem, thấy đều liên quan đến Triều An Bắc Lộ, đáy lòng liền hiểu rõ vài phần, bèn cẩn thận đọc kỹ.

Một bản về việc giao thương thị tứ giữa tám châu huyện Triều An với Bắc Tiễn, bản kia là về dụ chỉ của hắn xử lý đám quan lại Soái tư liên quan đến vụ bê bối ở Thanh Châu đại doanh.

Thấy hắn đang xem, nàng không giải thích nhiều mà hỏi thẳng: “Trong lòng Điện hạ đang có tính toán khác với Bắc Tiễn phải không?”

Cánh tay cầm tấu chương của hắn cứng đờ, dư quang thoáng thấy vẻ mặt chắc chắn của nàng, trong lòng không hiểu sao lại bốc hỏa: “Chức vị của ngươi mới chỉ Chính lục phẩm, chưa có tư cách hỏi đến việc này.”

Nàng mím môi, im lặng. Hắn càng nóng nảy, càng chứng minh nàng đoán đúng.

Năm đó Hoàng thượng và Bình Vương nhất thống thiên hạ nhưng không động binh với Bắc Tiễn; Bắc Tiễn tuy xưng thần nhưng những năm qua số lần cử sứ giả triều cống ngày càng thưa thớt. Hắn xin Hoàng thượng hạ chỉ thúc đẩy giao thương vùng biên, lại tự mình cải trang đi Triều An, dò xét binh phòng các doanh trại, sau đó lại vì vụ bê bối ở Thanh Châu mà nổi trận lôi đình.

Nếu những điều này không làm nàng nghi ngờ, thì Mạnh Đình Huy nàng đã phụ cái danh Tam nguyên rồi. Hắn âm thầm tham chính mấy năm nay, không có nghĩa là hắn sẽ mãi đi theo con đường cũ mà cha mẹ hắn đã vạch sẵn.

Hắn nhìn nàng, ánh mắt phức tạp, vừa đề phòng vừa như có một khe nứt nhỏ trong lòng. Bị nàng nhìn thấu tâm tư khiến hắn bực bội, nhưng cũng nảy sinh những cảm xúc khác lạ.

Nàng như chợt nhớ ra điều gì, đột nhiên rướn người lấy cây bút hắn gác trên án, miệng nói: “Thần còn có thứ muốn viết cho Điện hạ.”

Bộ ngực đầy đặn, mềm mại khẽ cọ qua khuỷu tay hắn.

Một luồng điện chạy dọc cánh tay hắn, ngọn lửa từ xương cổ lan xuống tận thắt lông, thiêu đốt tâm trí hắn. Nàng như không hay biết, chấm mực rồi nửa xoay người đối diện với hắn.

Hơi thở hắn nặng nề, mắt dán chặt vào mày ngài của nàng, nhưng dư quang không tự chủ được mà liếc xuống ngực nàng. Quan phục màu đỏ tuy rộng nhưng dải đai lưng thắt chặt khiến những đường cong quyến rũ hiện lên mồn một.

Nàng nhìn hắn, bỗng cúi người dựa sát vào: “Thần vừa nói trúng tâm sự của Điện hạ rồi sao?”

Sự mềm mại ấy hoàn toàn ép sát lên người hắn. Đáy mắt nàng mang theo chút ý cười nhàn nhạt, thầm thì: “Nghe danh Điện hạ không ham nữ sắc, không ngờ Điện hạ bấy lâu nay toàn tự mình an ủi…”

Thân hình hắn cứng đờ trong chớp mắt, rồi bỗng nhiên giơ tay ấn mạnh nàng xuống án thư, cúi đầu gằn giọng: “Mạnh Đình Huy, ngươi liên tiếp phạm thượng, cần phải trả giá đắt.”

Nàng đã thấy. Nàng thực sự đã thấy hết. Sự táo bạo năm lần bảy lượt trong một ngày của nàng khiến hắn không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.

Dưới bàn tay hắn, nàng thả lỏng cơ thể, nằm ườn ra mặt bàn, đôi mắt vẫn sáng lấp lánh, giọng điệu vẫn thản nhiên: “Thần hiện nay đã mang tiếng xấu nịnh hót sủng thần, Điện hạ muốn làm gì thì cũng không cần phải cố kỵ.”

Hắn nghe ra ý tứ trong lời nàng, chân mày hơi nhướn lên. Đây là nàng đang mỉa mai thủ đoạn của hắn trước đó, đồng thời thử lòng xem vì sao hắn lại cố tình tạo ra cái danh “nịnh thần” cho nàng.