Nàng vắt chiếc áo bào lên cánh tay, tay giấu dưới vạt áo, bình thản nói: “Điện hạ thứ tội, thần không cố ý.”
Hắn đã mặc định nàng là kẻ phóng túng, vậy nếu nàng không phóng túng một chút, chẳng phải là uổng công mang cái danh đó sao? Đặc biệt là khi nghe những lời mỉa mai của hắn, sự bướng bỉnh trong xương tủy nàng lại trỗi dậy, khiến nàng không chịu yếu thế.
Hắn đứng chết trân, không thốt nên lời. Nàng đã nói là “cố ý”, hắn còn có thể trách phạt nàng thế nào đây? Nàng vốn chẳng phải cung nữ hầu hạ, với thân phận Tu soạn Hàn Lâm Viện tới Đông Cung giúp hắn cởi áo, chuyện này truyền ra ngoài thì mặt mũi ai mới là người bị ảnh hưởng?
Thấy hắn không lên tiếng, nàng nhanh chóng cúi đầu, ôm lấy y phục định lui ra. Nhưng vừa quay lưng đi, tiếng hắn gọi đã vang lên sau lưng: “Mạnh Đình Huy.”
Nàng dừng bước, quay lại nhìn hắn.
Giọng hắn không giống như đang tức giận, nhưng lại lạnh thấu xương: “Ngày đó ở ngoài thành Hương Châu, ngươi đã nhận ra ta rồi phải không?”
Nàng hơi ngẩn người, rồi gật đầu: “Thần chỉ nhận ra Điện hạ là vị quý nhân đã cứu mạng năm xưa, chứ không biết người là Thái tử đương triều.”
Hắn hỏi tiếp: “Vì sao lại làm trái quy lệ trong kỳ thi Châu?”
Nàng mơ hồ cảm thấy câu hỏi này mang ẩn ý khác, trái tim khẽ thắt lại. Nàng không muốn để hắn nhìn thấu tâm tư thực sự của mình, bèn nhàn nhạt đáp: “Điện hạ, nếu lúc này có người bước vào thấy Điện hạ không mặc y phục đứng cùng thần ở đây, người nghĩ người đó sẽ có suy nghĩ gì?”
Hắn im lặng một lúc mới nói: “Ngươi tưởng ta thực sự không thể làm gì được ngươi sao?”
Nhìn gương mặt không chút cảm xúc của hắn, nàng thế mà lại mỉm cười: “Điện hạ quên rồi sao, triều đại ta không giết sĩ phu, thần hiện giờ cũng là người có công danh.”
Hắn gằn giọng: “Không giết được ngươi, cũng có thể biếm chức ngươi.”
Nàng gật đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên: “Điện hạ tất nhiên có thể biếm chức thần, nhưng người định khép thần vào tội danh gì đây? Không hầu hạ Điện hạ cho tốt sao?”
Đây không phải lần đầu tiên hắn bị nàng làm cho nghẹn lời. Khắp cả triều đình không ai dám đối đãi với hắn như thế, vậy mà khi nàng buông lời vô lễ, hắn lại chẳng thấy thực sự tức giận. Hắn hỏi những câu đó là muốn xác nhận phỏng đoán của mình, nhưng nàng rõ ràng đang đề phòng hắn rất kỹ.
Chính vì biết nàng khác biệt, hắn lại càng muốn đào sâu vào tâm khảm nàng một ý nghĩ mà trước đây hắn chưa từng có với bất kỳ ai.
Nàng hỏi hắn về tội danh, chứng tỏ trong lòng nàng hiểu rất rõ hắn chỉ đang thử lòng chứ không thực sự trách mắng. Pháp luật trong triều từ trước đến nay làm gì có tội danh nào cho hành vi này của nàng?
Xưa nay chỉ có chuyện Hoàng thượng sủng ái thần tử vì dung mạo mà mang danh nịnh thần. Ngay cả Mẫu hoàng của hắn năm xưa, triều đình cũng chỉ nghe chuyện bà thích nam sắc, chứ chưa từng nghe nam sắc nào dám mạo phạm bà. Nói cho cùng, nếu chuyện này truyền ra ngoài, nàng cùng lắm chỉ mang tiếng “thuận nước đẩy thuyền”, còn hắn mới chính là “kẻ ham mê nhan sắc”.
Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt bình thản, nhưng sâu trong đó vẫn là sự si mê, triền miên không thèm che giấu.
Hắn cũng chẳng phải kẻ ngốc.
Nàng vốn thông minh, khác biệt, gan lớn làm càn và có ý đồ riêng, nhưng cũng là người có thể vì hắn mà trọng dụng.
Hắn đón nhận ánh mắt của nàng, sắc mặt bỗng chốc dãn ra đôi chút, gằn từng chữ: “Mạnh Đình Huy, nếu ngươi ở chức Tu soạn Hàn Lâm Viện mà xảy ra bất cứ sai sót gì, triều đình này tuyệt đối không ai bảo vệ được ngươi đâu.”
Dù lời này nghe như một lời cảnh cáo, nàng chỉ mỉm cười nhạt, nhẹ giọng đáp: “Thần đã rõ.”
Hắn lại bị nàng làm cho tò mò. Nàng không sợ hắn. Một chút cũng không sợ.
Nàng xoay người đi cất y phục, rũ mắt hít một hơi thật sâu. Dù hắn có lạnh lùng tàn khốc đến đâu, nàng cũng sẽ không sợ.
Mười năm trước, vào cái đêm mưa lạnh thấu xương ấy, trong ngôi miếu đổ nát kia, chính chàng thiếu niên anh tuấn này đã ôm nàng thật dịu dàng, thấp giọng dỗ nàng ngủ, còn kể cho nàng nghe những lời mẫu thân chàng đã nói.
Việc giải thể các chùa chiền ni viện không có sắc phong ở Triều An không phải vì muốn dồn họ vào đường cùng không nhà để về, mà là để cấm việc tự ý xuất gia, cấm những hủ tục mê muội như tự hủy thân thể, đốt ngón tay, treo đèn lên người… Khi đó nàng lạnh đến mức nước mắt lưng tròng, nghe không hiểu lời hắn nói, chỉ biết rất nhiều tượng Phật bị quan phủ thu đi đúc tiền. Nàng tự hỏi: Tượng Phật sao có thể dùng đúc tiền được?
Chàng thiếu niên ấy lại bảo nàng, mẫu thân chàng từng nói: Đạo Phật lấy điều thiện để hóa độ người, nếu lòng hướng thiện thì đã là thờ Phật rồi; những bức tượng đồng kia há gọi là Phật sao? Ta nghe nói Phật ở trong lòng người, cứu giúp người khác, dẫu đầu lìa khỏi cổ cũng chẳng tiếc, nếu thân ta có thể cứu giúp muôn dân, ta cũng chẳng thiết gì bản thân mình.
Đứa trẻ ngây ngô năm ấy vẫn không hiểu, chỉ biết rúc sâu vào lòng hắn. Hắn ôm chặt lấy nàng, khẽ khàng lặp lại: Nếu thân ta có thể cứu giúp được muôn dân, ta cũng chẳng thiết gì bản thân mình.
Nhiều năm trôi qua, nàng mới hiểu thấu câu nói ấy mang hàm ý gì. Tại điện Bảo Hòa ngày thi Đình, nhìn hắn cao tọa sau án rồng dát vàng, nàng đã biết, tương lai hắn nhất định sẽ là vị minh quân tài đức nhất của đại Bình vương triều.
Nhìn gương mặt phủ băng sương, nhìn đôi mắt lạnh như vực thẳm của hắn, trong đầu nàng chỉ hiện lên hình bóng chàng thiếu niên dịu dàng năm nào. Nàng sao có thể sợ hắn? Chuyện bất nghĩa, hắn nhất sẽ không làm.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lát sau, cung nhân tiến vào thắp nến nơi góc điện, chuẩn bị bút mực giấy tờ và nệm gấm trên ghế, động tác vô cùng nhanh nhẹn.
Hắn khoanh tay bước vào nội điện, đem tập tấu chương Đô Đường dâng lên đặt chồng lên án, dặn nàng: “Các công báo từ ngoài kinh gửi tới, hãy phân loại theo các Ty cho ta; lục bộ tam tư trong kinh dâng lên thì dựa theo mức độ quan trọng mà bẩm báo; riêng những bản từ Môn Hạ tỉnh gửi tới xin bác bỏ, tất cả đều bác bỏ hết cho ta.” Nói xong, hắn nhìn nàng: “Có vấn đề gì không?”
Nàng nhẹ nhàng lắc đầu, vòng ra sau án thư bắt đầu mài mực. Hắn nhìn nàng một lát rồi mới quay vào nội điện để cung nhân chuẩn bị nước tắm.
Chiếc áo choàng thấm đẫm mồ hôi giờ đã lạnh ngắt, nhưng dường như vẫn còn vương lại chút mùi hương thoang thoảng từ người nàng, khiến toàn thân hắn cảm thấy không thoải mái. Giọng điệu bình thản, dáng vẻ nhẹ nhàng của nàng cứ in sâu vào tâm trí hắn, cũng giống như những hành động táo bạo trước đó, làm hắn hễ chạm vào là không sao quên được. Cảm giác này khiến hắn bỗng thấy bồn chồn lạ thường.
Tiếng trống canh từ bên ngoài hoàng thành xa xa vọng lại, nghe thật mơ hồ. Đêm đã khuya, tấu chương trên bàn vẫn chưa xử lý xong, vai và cổ hắn đã mỏi nhừ.
Hắn buông bút, tựa người ra sau ghế, khẽ vặn cổ, ánh mắt vô thức liếc nhìn về phía nàng ở ngoại điện. Qua mấy lớp màn che, bóng dáng nàng dưới ánh nến mờ ảo dường như đã gục xuống bàn ngủ thiếp đi. Mấy canh giờ trôi qua không nghe thấy nàng quấy rầy, ngoại trừ lúc dùng bữa, nàng chỉ lẳng lặng làm những việc hắn giao. Sự “ngoan ngoãn” này của nàng khiến hắn ngạc nhiên.
Hắn cứ thế nhìn nàng, thân hình nhỏ nhắn nằm gục trên bàn trông thật mềm mại, khiến hắn lập tức nhớ lại cảm giác khi nàng áp sát vào người mình hôm trước. Đó là cơ thể của một nữ nhân, mềm và thơm. Ánh mắt nàng nhìn hắn, lời nói, âm điệu, cả dáng vẻ không hề sợ hãi kia nữa… quả thực rất mê hoặc.
Hắn suy cho cùng cũng là một nam tử trẻ tuổi khí huyết phương cương. Đã trải qua chuyện nam nữ, hắn biết rõ cảm giác đó là thế nào. Nhưng còn nàng thì sao?
Hắn vươn tay cầm chén trà trên bàn, nhưng trong đầu lại hiện lên cảm giác khi nàng vô tình chạm vào phần thân dưới của mình lúc chiều. Nước trà nóng bỏng khiến đầu ngón tay hắn ngứa ngáy. Giữa đêm khuya thanh vắng, nghĩ đến những điều này, xương tủy hắn dường như cũng đang gào thét, một luồng nhiệt bốc hơi trong cơ thể làm hắn xao động không thôi.
Nàng ngủ rất say. Còn hắn lại thấy khó mà ngồi yên, hễ nhìn thấy nàng là trong đầu lại không kìm được mà hiện ra những hình ảnh đen tối…
Tay hắn vô thức tìm xuống phía dưới. Hắn huyễn hoặc rằng nàng không phải đang gục trên bàn mà là đang áp lên người mình, đôi mắt kia đạm mạc nhìn hắn, bờ môi hay lý sự hơi hé mở, những ngón tay thon dài không an phận mơn trớn, khiến hắn thoải mái mà thở dài.
Thật là đồi bại. Nàng là thần tử của hắn, hắn đối xử lạnh lùng với nàng, vậy mà giờ này lại đang làm chuyện đó với nàng trong trí tưởng tượng. Nhưng càng đồi bại, hắn lại càng hưng phấn. Một loại kích thích khác lạ…
Cổ họng hắn phát ra tiếng khàn khàn, lòng bàn tay đẫm hơi nước nồng đậm. Một hồi lâu sau hắn mới thu lại tinh thần đang tán loạn, mở bừng mắt ra. Vừa ngẩng lên, hắn thấy tấm rèm khẽ lay động theo gió, không biết nàng đã tỉnh từ lúc nào, đang ngồi ngay ngắn sau án thư, khóe miệng mỉm cười, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động của hắn.
![Bìa [HTVT] – Chương 17: Đông Cung (Trung)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)