Bìa [HTVT] – Chương 15: Truyền Lô (Hạ)
HTVT

[HTVT] – Chương 15: Truyền Lô (Hạ)

Tác giả: Hành Yên Yên

1515 từ · 7 phút đọc

Truyền Lô (Hạ)

Thật là to gan lớn mật.

Trên má trái của hắn vẫn còn vương chút hơi ấm thơm tho, trong đầu hắn chỉ hiện lên bốn chữ ấy. Hắn cúi nhìn xuống, chạm phải đôi mắt long lanh như chứa cả một hồ nước của nàng, quả nhiên là một ánh nhìn trong trẻo, không chút tạp niệm.

Dẫu biết nàng có mưu cầu trong lòng, nhưng hắn cũng không thể ngờ nàng lại dám làm càn đến mức này! Trong phút chốc kinh ngạc, hắn thế mà quên cả việc đẩy nàng ra.

Nàng thấy hắn không khước từ, đáy mắt như có tia lửa nhảy nhót, bèn nhẹ nhàng rướn tới, hôn lên hai làn môi mỏng của hắn.

Thái dương hắn giật nảy một cái, hắn rũ mắt, lúc này mới như sực tỉnh.

Đầu lưỡi nàng ướt át, cẩn trọng lướt qua làn môi hắn, dường như muốn thăm dò sâu hơn. Thân hình hắn cứng đờ, vẫn không cử động, cũng không đẩy nàng ra, nhưng ánh mắt nhìn nàng lại sắc như kiếm, nóng như lửa, muốn xuyên thấu tận đáy lòng nàng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Hắn không phải hạng người chưa từng gần gũi nữ nhân. Năm mười hai tuổi đã có cung nữ tới thị tẩm, theo lời phụ vương hắn, đây cũng là một môn học vấn, bậc đế vương sao có thể để mất đi phong thái nam nhi. Hắn chỉ nhớ khi ấy Mẫu hoàng cười mắng phụ vương, gương mặt hơi ửng hồng.

Tuy nhiên, hắn lại chẳng cảm nhận được hương vị mất hồn gì trong đó, chỉ thấy như một nghi thức chóng vánh, báo hiệu hắn đã trưởng thành, từ nay có thể vào Trung thư tỉnh để bàn luận chính sự cùng các vị đại thần. Mấy năm sau, các quan lại thỉnh thoảng nhắc lại chuyện này, đều bị những kẻ hiểu chuyện cười nói rằng hắn trời sinh lạnh lùng ít ham muốn, mang đầy phong thái của phụ thân.

Hắn không đẩy nàng ra, chỉ là muốn xem nàng có thể làm càn đến mức độ nào, lại chẳng ngờ nàng thực sự dám lấn tới, đưa tay ôm lấy eo hắn.

Trong lòng nàng lúc này cũng đang run lên bần bật. Nàng chắc chắn là điên rồi, nếu không sao lại gan lớn đến mức dám làm vậy với hắn ngay giữa đại điện… Nhưng nam nhân nàng khát vọng bấy lâu nay, vậy mà cũng thực sự để mặc cho nàng làm càn…

Có lẽ vì ngôi Thái tử tôn quý, bản thân lại tuấn tú, nên mấy năm qua hạng nữ quan nhào vào lòng hắn chắc hẳn không ít, hắn đã quá quen với việc này, hoặc giả là cũng vui vẻ tận hưởng những diễm phúc ấy… Nghĩ đến đây, nàng đột ngột dừng tay.

Hắn rốt cuộc cũng giơ tay, siết chặt lấy cổ tay nàng, giọng nói lạnh như băng tuyết ngàn năm: “Mạnh Đình Huy.” Nhưng hắn cũng chỉ gọi tên nàng một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Nàng lặng im nhìn hắn, không chút sợ hãi. Nàng cứ ngỡ hắn sắp làm gì mình, nào biết hắn đang quá đỗi kinh ngạc đến mức không biết phải xử trí nàng sao cho phải.

Bên ngoài cửa điện bỗng vang lên hai tiếng gõ, một vị xá nhân áo vàng hé mở cánh cửa: “Điện hạ, Hoàng thượng vừa…”

Lời chưa nói hết, những chữ sau đều bị nuốt ngược vào trong.

Người nọ trân trân nhìn cảnh tượng trong điện, tiến không được, lùi không xong, cả người như bị đóng đinh xuống đất, ngay cả việc cúi đầu cũng quên mất.

Buổi Tiểu Truyền Lô trước khi yết bảng vốn chỉ là một hình thức, Thái tử triệu kiến mười vị nữ cống sĩ đứng đầu cũng chỉ là tuân theo lệ cũ của khoa thi Tiến sĩ. Vốn tưởng lúc này Mạnh Đình Huy đã phải lui điện, ai ngờ… ai ngờ…

Tay phải nàng vẫn đang đặt nơi vòng eo rắn rỏi của hắn, tay phải hắn lại siết chặt lấy tay trái nàng. Nàng tựa sát vào hắn, còn hắn cúi người xuống, hai người chỉ cách nhau gang tấc, dáng vẻ thân mật ấy khiến người xem phải đỏ mặt tim đập.

Người của Quang Lộc tự đang chờ bên ngoài, lúc này cũng qua cánh cửa mở rộng mà thấy rõ cảnh tượng bên trong, lập tức kéo ngay vị xá nhân đang sững sờ kia ra ngoài.

Hai tiếng “bành bành” vang lên, cửa điện bị người bên ngoài hoảng loạn đóng sầm lại.

Trong điện lập tức tối sầm xuống, ngay cả ngọn nến nơi góc điện cũng khẽ rung rinh.

Toàn thân hắn tỏa ra hơi lạnh, dù không nói một lời cũng đủ khiến nàng thấy tê dại cả da đầu. Nàng rõ ràng cũng không ngờ lại bị người khác bắt gặp, trong lòng tính toán hồi lâu cũng không biết phải làm sao cho ổn.

Tư thế của hai người trong mắt kẻ khác chắc chắn sẽ bị coi là hắn đang ức hiếp nàng. Danh tiếng bao năm qua của Thái tử điện hạ, lẽ nào sáng nay lại bị hủy hoại trong tay nàng sao?

Nàng bỗng thấy bồn chồn, bất chấp cơn thịnh nộ của hắn, nàng nhìn hắn nói: “Là ta dĩ hạ phạm thượng, Điện hạ cứ việc tước đi công danh của ta.”

“Mạnh Đình Huy,” hắn đột nhiên lên tiếng, sắc mặt dịu đi đôi chút nhưng đáy mắt vẫn lạnh lẽo, “Vị trí Trạng nguyên khoa thi nữ tử lần này, không ai khác ngoài ngươi.”

Nàng hơi kinh ngạc, không ngờ đến lúc này hắn vẫn nói như vậy. Hắn xoay người đi về phía án vàng, nơi đó bảng vàng và bút mực đều đã chuẩn bị sẵn, đó vốn là để hắn đích thân viết tên vị Tiến sĩ sau buổi Tiểu Truyền Lô. Lúc này nhìn vào tấm bảng vàng dát hoa văn ấy thực sự rất chói mắt.

Nàng nhìn không chớp mắt vào bóng lưng hắn, thấy hắn cúi người cầm bút, chấm mặc sa, thực sự đem tên nàng viết vào vị trí đầu tiên.

Nàng ngẩn người, càng thêm không biết phải làm sao. Nàng làm càn như thế, hắn không trừng phạt mà vẫn ban cho nàng vị trí Trạng nguyên? Người ta nói tâm ý Thái tử sâu thẳm khó lường, quả đúng không sai.

Ngoài điện, bóng cây xanh thẫm, chim chóc hót vang, nắng hạ dịu dàng đã về.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Vào một ngày tháng Năm năm Càn Đức thứ hai mươi bốn, kỳ thi Đình dành cho nữ tiến sĩ yết bảng. Giải nguyên của Triều An Bắc Lộ, Hội nguyên của kỳ thi Lễ bộ tại kinh thành – Mạnh Đình Huy lại một lần nữa đứng đầu bảng, trở thành nữ Trạng nguyên đầu tiên trong lịch sử vương triều Đại Bình đỗ Tam nguyên.

Tiếp đó, chiếu chỉ ban xuống, trọng thưởng Mạnh Đình Huy vào Hàn Lâm Viện, nhậm chức Tu soạn hàm Từ lục phẩm, cho phép vào Đông Cung làm Thị giảng, biên soạn tiền sử, lại được vào hai viện xem các học sĩ soạn thảo chiếu lệnh, ban thêm túi cá bạc đeo bên mình.

Chiếu chỉ vừa ban ra, kinh thành vốn đã xôn xao lại như bị dội thêm dầu vào lửa, lập tức nổ tung. Bao nhiêu khóa thi Tiến sĩ từ trước đến nay, đã có ai nhận được đặc ân và vinh dự lớn lao đến nhường này?

Và chuyện xảy ra trong điện Bảo Hòa ngày hôm ấy, lẽ tự nhiên cũng bị người ta truyền tai nhau. Những lời đồn thổi ác ý mọc lên như cỏ dại. Kẻ thì bảo Thái tử xưa nay không màng nữ sắc, nay lại bị một Mạnh Đình Huy từ nơi xa xôi quyến rũ đến mất hồn; người lại nói Mạnh Đình Huy chẳng phải hạng vừa, biết cách nịnh hót lấy lòng để thăng tiến.

Nịnh thần, sủng thần.

Hàn Lâm Viện và Thái Học vốn là những nơi thanh cao nhất trong triều, lẽ nào lại cam lòng dung thứ cho hạng người như thế? Nhất thời, các bậc thanh lưu trong triều bàn tán xôn xao, đều cho rằng Mạnh Đình Huy chính là kẻ gian nịnh tà đạo.

Nhưng lời đồn thì vẫn chỉ là lời đồn, dù tiếng phản đối có cao đến đâu cũng không một ai thực sự dám dâng sớ lên Hoàng thượng xin thu hồi chiếu chỉ. Tuy nhiên, các lão thần trong Hàn Lâm Viện sao có thể để Mạnh Đình Huy đường đường chính chính bước vào nơi đó? Trong lòng họ đều đang âm thầm toan tính xem tương lai phải đối phó với nữ nhân vào được hàn lâm bằng thủ đoạn này như thế nào.