Bìa [HTVT] – Chương 14: Truyền Lô (Trung)
HTVT

[HTVT] – Chương 14: Truyền Lô (Trung)

Tác giả: Hành Yên Yên

2362 từ · 11 phút đọc

Truyền Lô (Trung)

Vào ngày Tiểu Truyền Lô, từ lúc rạng sáng, quan viên của hai bộ Quang Lộc và Hồng Lô đã bận rộn trong điện Bảo Hòa, sắp đặt bàn ghế, chuẩn bị Kim Bảng. Mãi đến khi trời hửng sáng, mọi việc mới hoàn tất.

Ngược lại, bên ngoài cửa điện Đông Cung lại khá vắng vẻ. Mấy tên điện hầu đứng dưới hành lang, im lặng không nói một lời, nhìn ánh nến trong điện sáng trưng nhưng không ai dám vào quấy rầy.

Phía xa có người đi tới, một tên điện hầu theo bản năng tiến lên ngăn trước cửa, khi người nọ đến gần, nhìn rõ mặt hắn mới cười nói: “Hóa ra là Thẩm đại nhân.”

Thẩm Tri Lễ tay bưng một tập hồ sơ mỏng, khẽ mỉm cười: “Thái tử mấy ngày trước ra lệnh cho Chức Phương Tư tra cứu một người, ta cố ý mang tới cho ngài xem trước khi buổi Tiểu Truyền Lô bắt đầu.” Nói xong, nàng ghé mắt nhìn vào trong điện, hỏi thêm: “Thái tử lại thức trắng đêm sao?”

Tên điện hầu gật đầu, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ: “Tính tình của Thái tử, Thẩm đại nhân còn lạ gì nữa.” Nói rồi, hắn nghiêng người tiến lên, gõ cửa bẩm báo: “Điện hạ, có Thẩm đại nhân của Chức Phương Tư cầu kiến.”

Đợi hồi lâu, bên trong mới truyền ra tiếng cho phép vào.

Thẩm Tri Lễ đẩy cửa bước vào, vừa đi vừa nói: “Điện hạ.”

Anh Quả từ phía trong bước ra, trên người khoác hờ một chiếc áo ngoài. Thấy nàng, sắc mặt hắn hơi lạnh: “Người của Chức Phương Tư sao lại để ngươi đích thân tới đây?”

“Thần cũng là người của Chức Phương quán, có gì mà không được tới?” Nàng cười hì hì, tiến lên dâng thứ trong tay: “Người mà Điện hạ muốn tra cứu thân thế là Mạnh Đình Huy, Chức Phương Tư đêm qua đã sao chép xong. Thần cũng thức trắng đêm để kịp mang đến cho Điện hạ trước khi trời sáng đấy.”

Hắn hững hờ nhận lấy: “Ở đây không còn việc của ngươi nữa.”

Thẩm Tri Lễ vẫn không đi mà đứng chờ một bên. Nàng thấy hắn mở tập hồ sơ ra, lật xem từng trang, thần sắc trên mặt dần trở nên kỳ lạ.

Quả nhiên, lật được vài tờ thì người hắn cứng đờ lại, một lúc lâu sau mới gấp hồ sơ lại, bảo nàng: “Sao vẫn chưa đi? Phải chăng chuyện gì liên quan đến Mạnh Đình Huy ngươi cũng muốn xen vào một tay hay không?” Giọng điệu hắn lạnh lùng, không mấy thân thiện.

Nàng bĩu môi: “Thần dù không có công lao thì cũng có khổ lao chứ? Điện hạ đối xử với thần như thế sao?” Đôi mắt nàng lấp lánh ý cười, “Nhìn dáng vẻ Mạnh Đình Huy, không ngờ thân thế nàng lại đáng thương đến vậy. Từ nhỏ đã không cha không mẹ, lúc bé bị người ta bắt cóc đưa vào một ngôi ni viện phía bắc thành Hương Châu, chưa có hộ tịch đã phải quy y. Năm nàng tám tuổi, vừa vặn gặp lúc Hoàng thượng hạ chỉ giải thể các chùa chiền ni viện không có sắc phong, lệnh cho tăng ni nhỏ tuổi phải nhập hộ tịch. Khi đó Thông phán phủ Hương Châu là Trương Càng làm việc tắc trách, khiến nhiều tăng ni nhỏ tuổi không nơi nương tựa, đêm lạnh chẳng biết đã có bao nhiêu đứa trẻ chết cóng, và Mạnh Đình Huy chính là một trong số những người sống sót.”

Sắc mặt hắn không vui, hắn dời mắt nhìn thẳng vào nàng, dường như biết nàng sắp nói điều gì tiếp theo.

Thẩm Tri Lễ cúi nhìn tập hồ sơ trên tay hắn, nói tiếp: “Nhưng sau đó nàng lại được một vị quý nhân cứu giúp, được nhập hộ tịch rồi gửi vào trường nữ học mới lập ở Hương Châu khi đó.” Nàng dừng lại một chút, “Nhưng vị quý nhân năm ấy là ai thì Chức Phương Tư lại không tra ra được. Đây quả là một nỗi nhục đối với Chức Phương quán chúng ta.”

Hắn trừng mắt nhìn nàng: “Lui ra.”

Nàng mím môi cười khẽ, lùi dần ra phía cửa, miệng vẫn nói: “Nếu thần nhớ không lầm, vụ án tăng ni ở Triều An mười năm trước chính là do một tay Điện hạ xử lý. Lúc đó Điện hạ mới chưa đầy mười bốn tuổi, vậy mà đã khiến đám quan lại kiêu ngạo ở đó phải khiếp sợ. Chuyện này năm đó chấn động thiên hạ, trong triều ai mà quên được?”

Hắn siết chặt tập hồ sơ, lặp lại lần nữa: “Lui ra.”

Thấy mình đã đoán đúng, nàng liền dừng lại, mặt vẫn mang nụ cười nhạt, lùi ra ngoài rồi khép cửa điện lại. Vòng sắt trên cánh cửa rung lên lạch cạch.

Hắn nhíu mày, bàn tay phải càng siết chặt hơn.

Sao lại có thể… sao Mạnh Đình Huy lại chính là đứa trẻ năm đó?

Năm ấy hắn bắc thượng tới Triều An, sau đó cải trang vi hành về phía tây, dọc đường chứng kiến bao nhiêu tăng ni nhỏ tuổi lâm vào cảnh lầm than, thấy người nào cứu được hắn đều cứu.

Nếu không đọc những gì Chức Phương Tư trình lên, có lẽ cả đời này hắn cũng không ngờ được Mạnh Đình Huy lại là một trong số những đứa trẻ mà hắn từng cứu mạng năm xưa.

… Nếu thân ta có thể cứu giúp được muôn dân, ta chẳng thiết gì bản thân mình.

Đường nét cương nghị trên gương mặt hắn dần trở nên mềm mại. Hóa ra câu nói ấy là do chính hắn năm đó đã nói với nàng. Và trong suốt hành trình năm ấy, cũng chỉ có duy nhất một đêm mưa trong ngôi miếu đổ nát kia, hắn mới nói những lời ấy với một mình nàng.

Không ngờ nàng lại ghi nhớ suốt ngần ấy năm.

Hắn lại nhớ tới ánh mắt nàng nhìn mình trên đại điện ngày thi Đình. Nàng nhất định là nhớ rõ hắn, có lẽ ngay từ ngày gặp lại giữa thành Hương Châu, nàng đã thầm mong hắn có thể nhận ra mình.

Trong thoáng chốc, hắn bỗng hiểu ra vì sao nàng lại dốc hết tâm tư, bằng mọi giá để mưu cầu danh vị như thế.

Nhưng chân mày hắn lại lập tức nhíu chặt. Nếu điều nàng thực sự khát cầu lại chính là hắn, thì đây quả thực là một chuyện ngoài dự tính, khiến hắn không kịp trở tay.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Từ giờ Mão, các cung nhân đã dẫn mười vị nữ cống sĩ đứng đầu kỳ thi Đình tới trước điện Bảo Hòa chờ đợi. Sau khi Thái tử truyền chỉ triệu kiến, từng người một lần lượt vào điện yết kiến.

Mặt trời mọc từ phương Đông rồi từ từ lên đến đỉnh đầu, những viên gạch cung đình màu than chì dưới chân cũng bị nắng nung đến nóng rực.

Mạnh Đình Huy vẫn đứng im bất động. Đã quá giờ Tỵ mà vẫn chưa có ai gọi đến tên nàng. Ánh nắng chính ngọ nóng bỏng và gắt gao khiến gương mặt nàng ửng hồng.

Mãi đến khi người thứ chín hoàn thành buổi yết kiến bước ra, mới có một vị xá nhân áo vàng từ trên bậc điện cao đi xuống, nói với nàng: “Mạnh cô nương, tới phiên cô rồi.”

Nàng khẽ thở hắt ra một hơi, bước tới theo sau vị xá nhân vào điện. Cánh cửa điện sau lưng nàng từ từ khép lại, vang lên một tiếng trầm đục.

Ánh nắng thiêu đốt bị những bức tường điện dày đặc ngăn lại bên ngoài. Trong điện mát rượi, không khí như mang theo hơi nước, lập tức xoa dịu đôi môi khô nẻ vì nóng của nàng.

“Ngồi đi.”

Chẳng đợi nàng nhìn rõ người trong điện, cũng chẳng đợi nàng hành lễ quân thần, giọng nói của hắn đã lọt vào tai nàng. Vẫn là giọng nói mát lạnh ấy nhưng lại mang chút khàn nhẹ, xoáy thẳng vào tâm trí nàng.

Nàng khép hờ mắt để thích nghi với ánh sáng trong điện, thoáng thấy chiếc ghế lót gấm đặt bên cạnh nhưng không hề cử động, chỉ nhìn về phía người đang ngồi phía trước, khẽ mở lời: “Điện hạ.”

Lớp áo đơn mỏng manh làm nổi bật khung xương vững chãi, trước ngực là những hoa văn chỉ vàng ẩn hiện phức tạp, khiến người ta lóa mắt. Gương mặt hắn hơi chút mệt mỏi, đôi chân dài gác tùy tiện lên án vàng. Đôi mày nghiêng sắc lẹm như gió, thần sắc dù nghiêm nghị nhưng lại lộ ra vẻ bất cần, phóng túng.

Cổ họng nàng bỗng chốc khô khốc. Nàng chưa từng thấy hắn trong dáng vẻ này, càng không ngờ hắn lại có lúc như vậy… Đầu ngón tay nàng tê dại, đưa mắt nhìn quanh, trong điện lúc này ngoài hai người ra chẳng còn một ai khác, khiến tim nàng đập thình thịch liên hồi.

Hắn nhìn nàng, gọi: “Mạnh Đình Huy.”

Nàng sực tỉnh, cúi đầu: “Có thần.”

“Ngươi thực sự muốn vị trí Trạng nguyên đến thế sao?” Hắn vào thẳng vấn đề, lời nói sắc bén như lưỡi gươm chém vào thinh không.

Nàng hơi giật mình, nghe rõ rồi lại như không nghe rõ, vẻ mặt có chút ngơ ngác. Hắn không vội, lặng lẽ chờ nàng lên tiếng.

Cả điện im phăng phắc, thỉnh thoảng chỉ có tiếng chim vỗ cánh trên mái điện xào xạc, càng khiến lòng người thêm bồn chồn.

Sắc mặt nàng dần bình lặng lại, nàng nói rành rọt từng chữ: “Thần không chỉ muốn vị trí Trạng nguyên.”

Hắn nghe vậy cũng không hề ngạc nhiên, chỉ hỏi: “Còn muốn gì nữa?”

Nàng khẽ nhếch môi: “Điện hạ từng nói, người đứng đầu khoa thi nữ tiến sĩ lần này sẽ được vào Hàn Lâm Viện, ban chức Biên tu hàm Chính thất phẩm. Thế nhưng triều đình ta vốn có quy định, Trạng nguyên các khoa thi tiến sĩ đều được thụ chức Tu soạn hàm Từ lục phẩm, vì sao nữ Trạng nguyên lại phải thấp hơn một phẩm cấp?”

Tay hắn vân vê chiếc trấn giấy bằng ngọc trên bàn, ung dung nói: “Ngươi còn chưa làm Trạng nguyên, chưa có tư cách nói những điều này.”

Nàng cúi đầu: “Nếu việc gì cũng phải ở đúng vị trí mới được lên tiếng, vậy thì danh tiếng ‘thanh nghị’ (1) của Hàn Lâm Viện từ đâu mà có?”

Quả là một cái miệng lợi hại.

Hắn đặt trấn giấy xuống, đứng dậy vòng qua án thư đi xuống bậc thềm, đứng trước mặt nàng mà hỏi: “Vậy ngươi nói thử xem, nếu để ngươi làm Trạng nguyên, ngươi sẽ làm thế nào?”

Nàng vẫn cúi đầu: “Điện hạ vừa nói, thần chưa làm Trạng nguyên, chưa có tư cách nói điều đó.”

Lời còn chưa dứt, cằm nàng đã bị hắn bất ngờ bóp chặt, nâng lên.

Nàng kinh hãi, ngước mắt chạm phải ánh mắt hắn. Đôi đồng tử sâu thẳm như vực thẳm lúc này bỗng trở nên lạnh lẽo.

Hắn hơi khom người, cúi đầu quan sát nàng. Ký ức xa xăm cuộn trào nhưng hắn vẫn không thể nhìn ra nàng chính là đứa trẻ năm xưa. Ngón tay bóp cằm nàng vẫn không buông, hồi lâu sau mới chậm rãi lên tiếng:

“Ngươi đã muốn làm Trạng nguyên đến vậy, ta liền để ngươi làm Trạng nguyên. Chẳng những cho ngươi làm Trạng nguyên, còn ban cho ngươi chức Tu soạn hàm Từ lục phẩm, cho phép vào Đông Cung làm Thị giảng, biên soạn tiền sử, lại được vào hai viện xem các học sĩ soạn thảo chiếu lệnh, ban thêm túi cá bạc đeo bên mình. Thấy thế nào?”

Từng chữ rơi vào tai khiến nàng bàng hoàng. Cằm hơi đau, nàng thấy sâu trong mắt hắn có những ẩn ý khó lường mà nàng không sao hiểu thấu.

Sự sủng ái đặc biệt này… Rốt cuộc hắn có ý gì?

Nàng ngẩn ngơ hồi lâu, không trả lời mà lại hỏi ngược lại: “… Quân thần khác biệt, Điện hạ hành động phóng túng thế này, e là quá trái quy củ.”

Hắn buông tay ra khỏi nàng, giọng điệu lạnh lùng: “Ngay cả cái danh Tiến sĩ ngươi còn chưa có, lấy tư cách gì mà tự xưng thần hạ trước mặt ta? Mở miệng là nói lời cuồng vọng, ngươi có từng đặt ta vào mắt không?”

Nàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào sâu trong mắt hắn. Đôi đồng tử dị sắc như sóng trào mãnh liệt, khiến lòng nàng như bị nhấn chìm trong làn nước mênh mông.

Hắn nhướn mày, nhìn xoáy vào nàng. Nàng thầm nghĩ những lời này hẳn là hắn đang châm chọc mình, rồi bất giác nhớ lại chuyện cũ ở kỳ thi Châu, càng thêm tin chắc trong lòng hắn vốn dĩ coi khinh nàng.

Chẳng hiểu sao, ý nghĩ đó lại khiến nàng nảy sinh lòng hiếu thắng lạ kỳ. Một luồng huyết khí bốc thẳng lên tâm trí, nàng thế mà lại tiến sát về phía hắn thêm một chút, nhìn hắn rồi nói: “Điện hạ cũng chưa đăng cơ kế thừa đại thống, sao có thể lấy tư cách quân thượng mà đối đãi với ta? Đã chẳng phải quân thần, vậy ta có cuồng vọng một chút thì đã làm sao?”

Hắn nghe rõ, vừa định mở miệng nói lại.

Nào ngờ nàng bỗng nhiên áp sát, nghiêng đầu hôn lên má trái của hắn.

(1): Những lời bàn luận ngay thẳng, công bằng của các quan viên, sĩ phu về chính trị và nhân vật.