Bìa [HTVT] – Chương 13: Truyền Lô (Thượng)
HTVT

[HTVT] – Chương 13: Truyền Lô (Thượng)

Tác giả: Hành Yên Yên

1710 từ · 8 phút đọc

Truyền Lô (Thượng)

Truyền Lô: Buổi lễ nhỏ trước khi công bố danh sách chính thức, thường là lúc Hoàng đế hoặc người chủ trì gặp mặt riêng những người đỗ đầu để sát hạch lần cuối.

Cửa son đại điện đóng chặt, bên trong đèn cung đình tỏa ánh sáng dịu nhẹ, không gian tĩnh lặng đến cực điểm.

Mặt trời mọc rồi lặn, trên nền điện loang lổ những bóng xám nhạt, những hoa văn tinh xảo mờ ảo dưới nắng chiều, tựa như nỗi lòng nặng nề của một ngày xuân.

Hắn ngồi đó, lặng im quan sát những nữ nhân trong phục sức giản dị phía dưới.

Họ đều còn rất trẻ, tràn đầy khí thế thanh xuân, nhưng liệu họ có biết triều đình thực sự là nơi như thế nào không?

Không ít người đã gác bút, lấy gói bánh cung đình nhận từ sáng sớm ra lẳng lặng ăn tại chỗ. Duy chỉ có nàng vẫn luôn cúi đầu, tay đưa bút không nghỉ, mực điểm trên mặt giấy tuyên trắng tinh, lưng tựa vào cán bút dựng đứng thẳng tắp, dường như chẳng biết mệt là gì.

Sắc đen của mực đậm đà, nàng hạ bút như bay, những con chữ nhỏ nhắn, tinh tế hiện ra giữa các dòng kẻ chỉ đỏ. Chẳng mấy chốc, xấp giấy bên tay trái nàng đã dày lên một lớp mỏng.

Giữa những gương mặt thanh tú, môi đỏ mày thanh ấy, ánh mắt hắn dần dần dừng lại nơi nàng. Hắn nhìn hàng mi nàng thi thoảng lại chớp nhẹ, nhìn những sợi tóc mai vương trên đuôi mày, nhìn dáng vẻ tập trung nghiêm túc đến cực điểm, nhìn nàng dốc hết tâm trí vào bài văn chương này.

Những nữ nhân xung quanh sau khi ăn xong lại tiếp tục viết bài. Chỉ riêng gói bánh cung đình đặt bên cạnh nàng vẫn còn nguyên vẹn, chưa hề động tới.

Nhận thấy sự khác biệt của nàng, hắn hơi nghiêng mình, chống cằm lên tay, chăm chú dõi theo nàng.

Trong đầu hắn bỗng hiện lên hình ảnh ngày ấy trên con đường đất đỏ phía bắc thành Hương Châu. Một ngôi miếu đổ nát, một người thiếu nữ thanh tao, đôi mắt bướng bỉnh và kiên định nhìn thẳng vào hắn, thế mà lại dám cất tiếng hỏi họ tên của hắn là gì.

Từ khi sinh ra đến nay, chưa từng có ai dám hỏi hắn câu ấy.

Tên của hắn cả thiên hạ đều biết, nhưng lại chẳng một ai dám gọi, càng hiếm có người hiểu được cái tên ấy mang hàm ý sâu xa đến nhường nào.

Quả, nghĩa là cô độc.

Từ xưa đế vương đều tự xưng là “Quả nhân”, là kẻ cô độc trên đỉnh cao. Ngay cả phụ mẫu hắn – đôi phu thê vốn tâm đầu ý hợp như kiếm với bao – cũng đã phải cô độc qua bao năm tháng, đổ biết bao mồ hôi, máu và nước mắt, hy sinh bao nhiêu người và việc, mới đổi lại được mấy chục năm ngắn ngủi gắn bó bên nhau.

Lấy chữ “Quả” làm tên, không phải muốn hắn cả đời cô độc, mà là giang sơn gấm vóc thấm đẫm tâm huyết cả đời của hai người họ, duy chỉ có mình hắn mới đủ sức gánh vác.

Hắn là người con duy nhất của hai người, cái khổ, cái nhọc, cái cô quạnh của kiếp đế vương, tương lai ngoài hắn ra còn ai có tư cách gánh vác thay? Người đời chỉ nhìn thấy vẻ ngoài hiển hách của hắn, chứ nào hiểu được gánh nặng trên vai hắn nặng nề đến nhường nào. Làm vua khó, cái khó ấy không thể nói cùng ai. Mà dù có thể nói, cũng chẳng có người để nói…

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

“Điện hạ?”

Viên quan Quang Lộc tự đứng bên cạnh thấy hắn nhìn một nữ nhân đến xuất thần, không kìm được mà ghé tai gọi khẽ một tiếng.

Hắn giật mình tỉnh lại, biết mình đã thất thố nên hơi nhíu mày. Hắn lại ngước mắt nhìn nàng một lần nữa, vừa vặn chạm phải ánh mắt của nàng đang hướng về phía mình.

Vẫn là ánh mắt trong trẻo như ngày hôm ấy.

Hắn bình thản dời mắt, nhìn về phía góc điện rồi lướt qua những người đang ngồi dưới, sau đó mới thu hồi tầm mắt.

Nàng trông còn quá trẻ, cùng lắm chỉ độ mười bảy, mười tám tuổi, gương mặt thuần khiết thanh tú, vậy mà lại dám viết bài thi trái với quy lệ trong kỳ thi châu. Nàng thực sự rất khác so với những nữ nhân hắn từng gặp.

Nhưng rốt cuộc nàng làm trái lệ là vì điều gì?

Hắn hơi khép mắt, lại nhớ tới những lời Cổ Khâm nói tại trường thi Lễ Bộ mấy ngày trước.

Thật không ngờ, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi nàng đã có thể kết giao với Thẩm Tri Lễ, và Thẩm Tri Lễ lại sẵn sàng vì nàng mà đến phủ Cổ Khâm để gửi thư tiến cử.

Có thể thấy nàng thực sự có điểm khác biệt với người thường.

Nến đỏ cháy rực, từng giọt nến chảy xuống đỏ tươi như lửa, đỏ thẫm như máu đập vào mắt. Khi hắn ngước mắt lên lần nữa, lại phát hiện nàng vẫn đang nhìn mình.

Đôi mắt hắn thoáng tối lại, không ngờ nàng lại gan góc đến thế. Nàng chạm phải ánh mắt hơi lạnh lẽo của hắn, lập tức dời mắt đi chỗ khác. Nhưng dù vậy, hắn vẫn nhìn rõ trong mắt nàng thấp thoáng vẻ mong chờ thiết tha.

Nàng đang khát cầu điều gì? Công danh hay lợi lộc?

Trên mặt bàn sạch sẽ kia, tập giấy thi dát vàng được xếp ngay ngắn chỉnh tề, bút mực đã thu dọn xong, gói bánh cung đình bên cạnh vẫn chưa hề động tới.

Viên quan Lễ Bộ cũng chú ý thấy, đi tới hỏi nhỏ, khi biết nàng đã làm xong toàn bộ bài thi thì không khỏi kinh ngạc. Tuy nhiên theo quy định không được rời trường thi sớm, ông đành để nàng ngồi đó, chờ đến lúc mặt trời lặn mới cùng mọi người rời điện.

Hắn nhìn rõ tất cả, sắc mặt lại thay đổi. Thấy nàng khẽ cúi đầu nhìn mặt bàn trước mặt, thần sắc chuyên chú, hồi lâu không cử động, chẳng rõ đang nghĩ ngợi điều gì.

Nữ nhân này… quả là thú vị.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Đêm đã về khuya, trong điện nhỏ bên ngoài Đông Cung đèn đuốc vẫn sáng trưng.

Vài vị Đại học sĩ Hàn Lâm Viện và các quan chủ sự Lễ Bộ đều đang bận rộn bên án thư dài, sắp xếp bài thi theo họ tên. Các thị giảng của Hàn Lâm Viện lần lượt dâng từng bản lên trước mặt hắn, dõng dạc đọc to những bài Sách luận ấy.

Hắn ngồi sau án thư, một tay lật xem tấu chương từ hai tỉnh truyền tới, một tay lắng nghe người ta đọc văn chương. Hồi lâu sau, hắn mới thu dọn đống sổ sách bừa bãi trên bàn, ngước mắt nói: “Đưa đây, ta tự xem.”

Lập tức có người bê một chồng bài thi dày cộp đến đặt trên bàn hắn.

Hắn lật xem vài cái rồi ngẩng lên hỏi: “Trong này có bài của người họ Mạnh không?”

“Xin Điện hạ đợi một chút.” Người nọ xoay người bê thêm một chồng nữa tới, cung kính đặt xuống rồi rút ra một bản trình lên: “Đây là bài Sách luận của Mạnh Đình Huy.”

Hắn liếc người nọ một cái, môi khẽ động, định nói mình không phải chỉ muốn tìm mỗi Mạnh Đình Huy, nhưng lại nhớ ra trong khoa thi Đình này người họ Mạnh chỉ có mình nàng, bèn lạnh mặt đón lấy tập giấy thi. Hắn mở tung ra trên mặt bàn, ánh mắt lướt qua.

“Làm vua đã khó, làm thần lại càng không dễ.

Thần từng nghe bậc hiền nhân nói: Nếu thân ta có thể cứu giúp được muôn dân, ta chẳng thiết gì bản thân mình.

Đó là lý do triều đại ta có thể mở mang bờ cõi, khiến bốn bể về một mối…”

Hắn không đọc tiếp nữa, ánh mắt dừng lại ở câu nói ấy, dần dần trở nên nóng rực.

Nếu thân ta có thể cứu giúp được muôn dân, ta chẳng thiết gì bản thân mình.

Nàng nghe ai nói câu này?

Hắn trấn tĩnh lại mới tiếp tục đọc xuống dưới. Trên từng trang giấy dát vàng, những dòng chữ nhỏ cứng cáp tạo nên một khí thế hào hùng, khiến hắn không khỏi vỗ tay thầm tán thưởng.

Xưa nay người có tài thường chính trực, nhưng hắn chưa từng thấy nữ nhân nào như nàng. Hắn lại nhớ tới ánh mắt nàng ngẩng lên nhìn hắn trong điện Bảo Hòa, và dáng vẻ nàng nhìn chằm chằm bàn học lúc sau.

Trong lòng nàng thực sự nghĩ gì? Rốt cuộc nàng mưu cầu điều gì?

Hắn suy ngẫm một lát rồi cầm bút, chấm mực son, khẽ gạch một nét vào góc trên bên phải tờ đề của nàng. Sau đó hắn gọi người tới, dặn bảo: “Ba người đứng đầu Đỉnh giáp và bảy người Nhị giáp muộn nhất là ngày kia phải chọn xong. Còn việc điểm ai làm Trạng nguyên kỳ này, hãy đợi sau khi ta đích thân gặp mặt ở buổi Tiểu Truyền Lô rồi mới định đoạt.”

Quan Lễ Bộ nghe vậy vô cùng kinh ngạc, do dự hỏi: “Nếu chưa định người đứng đầu, vậy khi Tiểu Truyền Lô, Điện hạ muốn triệu kiến mười vị cống sĩ này theo thứ tự nào?”

Hắn nhướn mày: “Bảy người Nhị giáp cứ theo thứ tự. Còn ba người đứng đầu Đỉnh giáp,” hắn hơi khựng lại, “các khanh cứ tùy ý sắp xếp, nhưng hãy để Mạnh Đình Huy là người cuối cùng vào gặp là được.”