Bìa [HTVT] – Chương 11: Thi Đình (Trung)
HTVT

[HTVT] – Chương 11: Thi Đình (Trung)

Tác giả: Hành Yên Yên

1677 từ · 8 phút đọc

Thi Đình (Trung)

Cổ Khâm nhìn nàng thu bút, vệt mực còn chưa kịp khô. Ánh mắt ông không kìm được mà dừng lại trên những hàng chữ ấy, trầm ngâm hồi lâu mới hỏi: “Nhạc Na đã có người trong mộng rồi sao?”

Giọng ông có chút ngập ngừng.

Thẩm Tri Lễ buông ống tay áo rộng, khẽ khàng đáp: “Phải.”

Ông ngẩn người, lại hỏi: “Là công tử nhà ai?”

Nàng chẳng đáp lời nào, chỉ cúi đầu nhìn đăm đăm vào bức họa cuộn tròn trên bàn.

Cổ Khâm xoay người đi lại vài bước, chân mày nhíu chặt: “Mấy ngày trước, Hoàng thượng cùng vài vị lão thần trong triều có bàn đến việc chọn Thái tử phi, ngươi…”

Sắc mặt Thẩm Tri Lễ bỗng chốc sa sầm, nàng cắt ngang lời hắn: “Đa tạ Hoàng thượng và Tướng gia đã có lòng thương tưởng. Nhưng Tướng gia không nghĩ xem, Thái tử há lại là người để mặc cho kẻ khác sắp đặt chuyện trăm năm? Thay vì nói với ta những lời này, chi bằng ngài đi hỏi xem Thái tử đang nghĩ gì thì hơn.”

Ông không ngờ nàng lại phản ứng mạnh đến thế, nét mặt lộ vẻ không vui: “Ngươi và Thái tử cùng nhau lớn lên từ nhỏ, mọi người nghĩ như vậy cũng là lẽ đương nhiên…”

Nàng cười lạnh: “Tướng gia cũng tự mình trông thấy ta lớn lên, nếu cứ nói theo lý ấy, thì giữa ta và ngài nên tính là thế nào?”

“Hồ đồ!” Cổ Khâm nổi giận, “Lời này mà cũng có thể nói bậy được sao?”

Ống tay áo của Thẩm Tri Lễ buông thõng, nàng quay lưng bước nhanh ra cửa, hốc mắt đã đỏ hoe từ lúc nào. Nàng cố nén lòng, cứng giọng nói: “Hôm nay tới tìm Tướng gia, những điều cần nói đã nói xong rồi, ở lại lâu e là không tiện, mong Tướng gia giữ gìn sức khỏe.”

Chẳng đợi ông kịp thốt thêm lời nào, nàng đã đẩy cửa chạy vụt đi.

Đầu ngón tay dường như vẫn còn vương hơi ấm khi ông cầm bút, lòng bàn tay thoang thoảng mùi mực nồng.

Vạt váy lướt qua đám cỏ dại trên đất, uổng công mang sắc hồng đào rực rỡ, lại chẳng có ai thấu lòng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Năm Càn Đức thứ hai mươi bốn, ngày mười tám tháng tư, kỳ thi Lễ bộ dành cho nữ tử chính thức bắt đầu. Khắp các ngả đường quanh kinh thành, từ Thái học viện đến tận trường thi đều bị phong tỏa, lệnh giới nghiêm ban xuống nghiêm ngặt, ngày không xe ngựa, đêm chẳng bóng người.

Ba ngày sau, các thí sinh hoàn thành bài thi. Cổ Khâm cùng các quan giám khảo theo lệ đóng cửa viện để chấm bài, mọi việc trong triều tạm giao cho Hữu tướng quán xuyến.

Đến ngày mùng năm tháng năm, kết quả kỳ thi được dán bảng. Mạnh Đình Huy, người từng đứng đầu kỳ thi châu, nay lại tiếp tục dẫn đầu danh sách, trở thành Hội nguyên của khoa thi này.

Tin tức vừa ra đã làm chấn động cả kinh thành. Ai nấy đều xôn xao, chẳng thể ngờ một kẻ vốn bị coi là “ăn may” như Mạnh Đình Huy lại có thể một lần nữa chiếm lấy vị trí cao nhất.

Dư luận bàn tán không dứt, kẻ khen nàng là tài nữ trời ban, người bảo nàng gặp thời gặp vận. Nhưng dù thế nào, tất cả đều đang nín thở chờ đợi kỳ thi Đình sắp tới.

Để xem Mạnh Đình Huy có thể thắng luôn ván cuối, trở thành nữ tiến sĩ đầu tiên trong lịch sử đỗ đầu cả ba kỳ thi của vương triều Đại Bình hay không.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Đêm đã về khuya, bên ngoài trường thi vắng lặng như tờ, nhưng bên trong ánh đèn vẫn sáng trưng. Qua lớp giấy dán cửa sổ, thấp thoáng bóng dáng các vị quan viên đang bận rộn với chồng hồ sơ.

Cổ Khâm vừa sai người niêm phong tập bài thi, vừa hỏi viên quan đứng cạnh: “Nửa tháng nay ta bị nhốt trong này, không biết đề thi Đình đã được bàn xong chưa? Đã trình lên cho Hoàng thượng duyệt chưa?”

Viên quan nọ lắc đầu: “Ngày hôm qua thì vẫn chưa, hôm nay thì không rõ đã trình lên hay chưa nữa.”

Cổ Khâm lấy làm lạ: “Vẫn chưa sao? Mọi năm giờ này đề đã được định đoạt, niêm phong cẩn thận rồi, sao năm nay lại chậm trễ thế?”

Mọi người xung quanh đều lắc đầu không rõ.

Đúng lúc đó, từ bên ngoài vang lên giọng nói của một nam tử trẻ tuổi:

“Đêm khuya tìm đến, không biết Cổ tướng có sẵn lòng cho ta vào không?”

Cổ Khâm quay lại, nhìn rõ người vừa tới liền vội vàng bước lên, cúi mình định hành lễ: “Không biết Điện hạ giá lâm, thần chưa kịp đón tiếp từ xa.”

Anh Quả đưa tay đỡ lấy ông: “Ta cũng là nhất thời hứng khởi thôi. Vừa xong việc từ Lục bộ đi ra, thấy trường thi vẫn còn sáng đèn nên ghé qua xem thử.”

Cổ Khâm vội tránh sang một bên: “Mời Điện hạ ngồi ghế trên.”

Hắn không ngồi, chỉ đi tới trước bàn lướt nhìn qua tập bài thi rồi hỏi: “Ta muốn mượn bài của Mạnh Đình Huy xem một chút, có được không?”

Cổ Khâm hơi khựng lại, một lúc sau mới thấp giọng đáp: “Xin Điện hạ thứ lỗi, việc này không đúng quy tắc.”

Anh Quả nhìn quanh một lượt rồi xoay lại nhìn thẳng vào Cổ Khâm: “Cổ tướng chắc vẫn chưa hay, Hoàng thượng đã có chỉ dụ, kỳ thi Đình lần này sẽ để ta thay ngài làm chủ khảo.”

Cổ Khâm bàng hoàng, miệng lắp bắp: “Việc này… việc này… thần thực sự không biết.”

Trong lòng ông như có sóng lớn cuộn trào.

Bình thường, những người được chính tay vua chấm đỗ đều được gọi là “học trò của Thiên tử”. Nay vua lại giao quyền này cho Thái tử, chứng tỏ ngài đã thực sự quyết ý muốn nhường ngôi. Nếu vậy, lứa nữ tiến sĩ năm nay sẽ là những vị quan đầu tiên được Thái tử đích thân lựa chọn, trọng trách sau này chắc chắn sẽ rất lớn.

Ông thầm cười khổ trong lòng nhưng mặt không lộ sắc, xoay người bảo quan lại lấy bài của Mạnh Đình Huy ra dâng lên: “Nếu Điện hạ đã được giao chủ trì thi Đình, vậy thì xem trước cũng không sao.”

Anh Quả nhận lấy bài thi, xoay người về phía ánh sáng để đọc. Hắn xem rất kỹ, rồi lại lướt nhanh qua một lượt, ánh mắt thâm trầm hẳn lại. Hắn quay sang bảo Cổ Khâm: “Lấy luôn bài của bốn người đứng đầu còn lại cho ta xem.”

Cổ Khâm gật đầu, đám quan lại vội vàng tìm bài dâng lên.

Đọc xong tất cả, gương mặt hắn trở nên lạnh lùng. Hắn nhìn Cổ Khâm, hỏi thẳng: “Bài của Mạnh Đình Huy tuy khá, nhưng ta không thấy vượt trội hơn những người kia bao nhiêu. Vì sao Cổ tướng lại chấm nàng ta đứng đầu?”

Cổ Khâm định giải thích, nhưng hắn đã bồi thêm một câu với giọng đầy chất vấn: “Chẳng lẽ trước kỳ thi, nàng ta từng bí mật gửi thư lấy lòng, tìm đường vào phủ của ngài rồi sao?”

Lời lẽ của hắn vừa lạnh lùng vừa dứt khoát, rõ ràng là đang có ý trách cứ.

Cổ Khâm hơi cúi đầu, thấp giọng thưa: “Thần quả thật có nhận được thư bái phỏng của nàng, nhưng không phải do chính nàng tới phủ, mà là Thẩm Tri Lễ thay nàng chuyển tới.”

Anh Quả nghe xong liền xoay người lại, đôi mày thanh tú nhếch lên: “Lời này có thật không?”

Cổ Khâm gật đầu: “Thần sao dám lừa gạt Điện hạ. Văn chương của Mạnh Đình Huy tuy ngang ngửa với mấy người kia, nhưng đạo xử thế lại tinh thông hơn nhiều. Năm đó Hoàng thượng có chỉ dụ, kỳ thi Lễ bộ chấm bài không được gò bó vào danh tiếng, cốt ở chỗ mở rộng cửa quan chiêu hiền; đã là muốn chiêu hiền, thì không nên chỉ luận văn chương mà định công danh. Theo ý thần, người có thể khiến Thẩm Tri Lễ đích thân đến phủ thần để gửi thư tiến cử, tương lai ở trong triều định không phải hạng tầm thường.”

Hai ngón tay đang kẹp bài thi của Anh Quả siết chặt lại, hắn cúi đầu nhìn cái tên trên mặt giấy, đôi mày không khỏi nhíu sâu.

Hồi lâu sau, hắn mới đặt bài thi lại lên bàn, không nói thêm lời nào nữa.

Cổ Khâm ngẫm nghĩ một lát rồi nói thêm: “Còn như tài học cao thấp, văn chương hay dở ra sao, Điện hạ có thể đợi đến sau thi Đình rồi mới kỹ lưỡng định đoạt.”

Hắn chậm rãi gật đầu, chắp tay sau lưng định rời đi.

Cổ Khâm lại nói vớt theo: “Điện hạ,” thấy hắn dừng bước, hắn mới vội vàng hỏi: “Thần vừa nghe nói, đề thi Đình lần này phía Trung thư tỉnh vẫn chưa trình lên để Hoàng thượng định đoạt?”

Anh Quả nghiêng đầu, nói nhỏ: “Hoàng thượng đã có ý chỉ, đề thi Đình lần này sẽ do ta tự mình quyết định.”

Cổ Khâm lại thêm một phen ngỡ ngàng, hồi lâu sau mới hoàn hồn: “Xin hỏi Điện hạ, có thể cho thần xem qua đề mục ngài đã chọn được không?”

Hắn lại lắc đầu, vẻ mặt như không muốn bàn thêm về chuyện này: “Đợi đến ngày thi Đình, Cổ tướng tự khắc sẽ biết.”