Bìa [HTVT] – Chương 1: Hoàng Thái Tử (Thượng)
HTVT

[HTVT] – Chương 1: Hoàng Thái Tử (Thượng)

Tác giả: Hành Yên Yên

2054 từ · 9 phút đọc

Hoàng Thái Tử (Thượng)

Năm Càn Đức thứ hai mươi bốn của triều Đại Bình, vốn đã được định sẵn là một năm không bình thường.

Vừa qua tiết Xuân chí chưa bao lâu, từ kinh sư liên tiếp truyền về ba tin lớn, khiến mười chín châu huyện thuộc Triều An Bắc Lộ lập tức dậy sóng. Khắp đầu đường cuối ngõ, từ quán trà đến tửu lầu, nơi đâu cũng thấy người người tụ tập bàn tán không dứt.

Tin thứ nhất, Nữ hoàng bệ hạ hạ chiếu, chấp thuận thỉnh cầu của sứ giả Bắc Tiễn, mở chợ chung tự do tại biên giới hai nước, cho phép dân chúng qua lại giao thương. Riêng Triều An Bắc Lộ đã chiếm tới tám châu trong số các châu được mở chợ.

Tin thứ hai, khoa thi tiến sĩ dành cho nữ tử tại cấp châu sắp sửa khai khảo. Triều đình đặc biệt cử Thẩm đại học sĩ – Thái tử thái phó, người có văn danh trùm khắp thiên hạ thân chinh đến Triều An Bắc Lộ chủ trì kỳ thi. Kể từ hơn hai mươi năm trước, khi khoa nữ tử ân tuyển đầu tiên được mở và Lễ Bộ phái phó chủ khảo giám sát, đây là lần đầu tiên Thẩm đại học sĩ chủ động thỉnh chỉ, tự nguyện dốc sức vì khoa cử của nữ tử.

Tin thứ ba, Nữ hoàng bệ hạ chỉ có một huyết mạch duy nhất, Hoàng thái tử điện hạ – người được vạn dân Đại Bình dõi theo – nay sắp sửa sắc lập chính phi.

Ba tin tức vốn chẳng liên quan gì đến nhau lại cùng lúc truyền đến, khiến dân chúng Triều An vốn đã quen sống những ngày thái bình bỗng chốc lòng người sôi sục. Kẻ thì xoa tay mài chưởng, toan tính nhân dịp chợ chung mở ra mà kiếm một phen buôn bán phát đạt; người thì ngóng trông được tận mắt chiêm ngưỡng dung mạo vị Thẩm đại học sĩ trong truyền thuyết; lại có kẻ rỉ tai nhau suy đoán, không biết tiểu thư khuê các nhà vương công nào sẽ gặp đại vận, được Thái tử điện hạ tuyển chọn, sắc phong làm phi…

Còn tại toà nữ học nằm bên bờ sông phía tây phủ thành Triều An – nơi hội tụ những nữ tử áo tố y, đầu đội nga quan – tiếng bàn tán lại càng rộn ràng không dứt.

“Theo ta thấy,” một nữ tử tay nắm chặt bút lông, thần sắc nghiêm túc nói với mọi người, “chiếu chỉ mở chợ chung lần này của triều đình e rằng không đơn giản. Lại thêm khoa thi nữ tử sắp tới, biết đâu đề sách luận sẽ xoay quanh việc này…”

Lời nàng còn chưa dứt, đã thấy một thiếu nữ váy xanh bật dậy, bực bội kêu lên:

“Đến lúc nào rồi mà ngươi còn nghĩ đến sách luận! Các ngươi không nghe sao, lần này người chủ trì châu thí ở Triều An Bắc Lộ là ai? Là Thẩm thái phó, Thẩm đại học sĩ đó!”

Thấy mấy người xung quanh đều ngẩng đầu nhìn mình, nàng càng thêm đắc ý, tiếp lời:

“Thẩm thái phó là người thế nào chứ? Mẫu thân ta từng nói, năm xưa ông ấy phong nhã vô song, là đệ nhất văn nhân thiên hạ, không biết đã khiến bao nhiêu thiên kim khuê các say mê!”

Một người khác xoa trán, nhướng mày cười nói:

“Năm xưa ư? Đó là chuyện hai ba mươi năm trước rồi. Nay e rằng ngươi gặp ông ấy chỉ có thất vọng mà thôi. Thà rằng nghĩ đến con trai ông ấy còn hơn. Nghe nói Thẩm Tri Thư vô cùng tuấn tú lịch lãm, chỉ tiếc phong lưu thành tánh… Nhưng mà ta nói này, phải phong lưu như vậy mới đáng ngưỡng mộ, bằng không thì dù ngươi có gặp, cũng chẳng đến lượt đâu.”

Mấy người xung quanh liền bật cười khanh khách, trong ánh mắt lộ cũng ra vài phần ái muội.

Thiếu nữ váy xanh lập tức đỏ bừng mặt, bóp chặt tà áo, ngồi phịch xuống, giận dỗi nói:

“Các ngươi… các ngươi chỉ giỏi đem ta ra làm trò cười thôi!”

Rồi nàng quay sang nữ tử ban nãy, càng thêm tức tối:

“Nghiêm Phức Chi! Ngươi là nữ tử, ngày ngày chỉ biết nói những lời kiểu ấy. Ngươi… ngươi thật là uổng công đọc sách thánh hiền mà!”

Nghiêm Phức Chi nhún vai, nheo mắt cười:

“Ta chỉ là con gái nhà buôn, vốn đâu giống các ngươi khổ công đọc sách cầu công danh. Thánh hiền chi đạo gì đó, ta chẳng cần bận tâm.”

Nói rồi nàng giơ ngón tay lên, làm bộ thổi nhẹ vào chiếc móng út dài như ống điếu, cười hỏi:

“Ngươi nói xem, có phải vậy không?”

Xung quanh lại vang lên một tràng cười lớn.

Có người ghé lại gần, nịnh nọt hỏi:

“Nghiêm tỷ tỷ, nghe nói nhà tỷ có thân thích làm quan trong kinh. Vậy tỷ có biết vị trí Thái tử phi cuối cùng sẽ rơi vào nhà ai không?”

Vừa nghe đến chuyện này, mọi người lập tức như ong vỡ tổ, chen nhau vây quanh, ai nấy đều muốn nghe cho tỏ tường.

Nghiêm Phức Chi liếc nàng một cái, làm bộ đẩy mấy người ra, thản nhiên nói:

“Chuyện thiên gia, dù ta có bản lĩnh đến đâu cũng không thể biết được.”

Nói xong nàng đứng dậy định đi, nhưng lại chậm rãi dừng bước, đột nhiên hạ giọng:

“Có điều… cũng có một lời đồn, chỉ là không dám chắc thôi. Các ngươi nghe thì nghe, tuyệt đối không được nói là ta truyền ra biết chưa.”

Mọi người vội vàng gật đầu, vẻ mong chờ trên mặt càng thêm rõ rệt.

Nghiêm Phức Chi lúc này mới mím môi nói:

“Các ngươi cho rằng việc lập Thái tử phi đơn giản lắm sao? Nghĩ kỹ đi! Từ năm Càn Đức thứ mười bốn đến nay, Thái tử điện hạ đã tham dự triều chính tròn mười năm. Mấy năm gần đây, Hoàng thượng còn giao toàn bộ quân chính phía bắc cho Thái tử điện hạ quyết đoán. Nay lại nói đến việc lập phi… Chuyện giữa Hoàng thượng và Bình Vương, những lời đồn đãi kia ta không cần nói thêm, các ngươi hẳn cũng rõ. Thái tử điện hạ là huyết mạch duy nhất của Hoàng thượng, lẽ nào Hoàng thượng lại nắm chặt mọi việc tuyển phi trong tay? Nói là lập phi, e rằng thực chất là Hoàng thượng muốn thoái vị, trao quyền chính danh…”

Xung quanh vang lên một loạt tiếng hít khí lạnh. Có người hoảng hốt thốt lên:

“Vậy chẳng phải thiên hạ sắp đổi chủ rồi sao?”

Nghiêm Phức Chi “suỵt” một tiếng, lập tức đưa tay bịt miệng người ấy, nghiêm giọng nói:

“Mấy lời này là thứ ngươi với ta có thể nói sao? Ta nói trước, hôm nay nếu có ai truyền ra ngoài, ta nhất định không bỏ qua!”

Nói xong, nàng cũng chẳng buồn nhìn sắc mặt mọi người, đẩy đám đông bước ra ngoài.

Phía sau có người gọi với theo:

“Nghiêm tỷ tỷ, lát nữa phu tử đến giảng bài, sao tỷ đã đi rồi?”

Nàng phất tay, không quay đầu lại:

“Ta đi xem Mạnh Đình Huy. Hôm qua nàng ấy ôm bệnh, không biết hôm nay khá hơn chưa. Lỡ bỏ lỡ bài khảo của phu tử thì phiền lắm.”

Vừa nghe đến ba chữ “Mạnh Đình Huy”, đám nữ tử vốn đang ồn ào bỗng chốc lặng hẳn.

Một lúc lâu sau, khi Nghiêm Phức Chi đã đi xa, mới có người khẽ khịt mũi, thì thầm:

“Thăm ai không thăm, lại đi thăm người đó… đúng là tự chuốc lấy khó chịu vào người mà.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Ánh xuân dịu dàng chiếu xuống, nhuộm gương mặt nàng một sắc vàng nhạt.

Bỗng có một bóng người đứng sát bên cửa sổ, vừa khéo che khuất ánh sáng.

Nàng khẽ nhíu mày, cảnh giác ngẩng đầu, liền nghe bên tai vang lên tiếng cười lớn đầy tùy tiện:

“Ta lo ngươi bệnh chưa khỏi nên đến xem thử, ai ngờ ngươi lại ngủ ngon lành thế này! Mạnh Đình Huy, khi nhìn ta, có thể đừng cau có như vậy không, hử?”

Một bàn tay từ trên cao thò xuống, định sờ trán nàng, lập tức bị nàng vung tay gạt ra.

Nghiêm Phức Chi hậm hực rụt tay về, liếc nhìn quanh phòng, bĩu môi:

“Một mình ở nơi thế này, có bệnh chết cũng chẳng ai hay đâu! Hừ, đúng là ta tự chuốc lấy phiền mà…”

Mạnh Đình Huy đứng dậy, “bộp” một tiếng khép sách trên bàn, rồi xoay người bước ra ngoài.

Nghiêm Phức Chi theo sát phía sau, không cam lòng gọi:

“Ta nói này, lát nữa phu tử khảo bài, không phải ngươi không biết chứ? Ngươi định đi đâu? Ngủ đến mức mất phương hướng luôn rồi à?”

Mạnh Đình Huy dừng bước, quay đầu nhìn nàng ta, giọng bình thản:

“Nghiêm đại tiểu thư, thay vì theo ta, chi bằng về đọc thêm vài quyển sách đi. Châu thí sắp tới rồi, ngươi thế này…”

Nghiêm Phức Chi chạy lên cắt lời:

“Đọc sách làm gì? Thi thố làm gì? Cha ta nào có để ý ta thi đỗ hay không. Ông ấy để lại cho ta một tửu lầu ngoài thành cùng hai tiệm son phấn. Chờ ta rời nữ học là tiếp quản gia nghiệp. Ta cần cái công danh vô dụng đó làm gì?”

Mạnh Đình Huy nghe xong, dừng chân, mỉm cười nhạt:

“Nếu đã vậy, Nghiêm đại tiểu thư càng không nên theo ta. Tục ngữ nói đúng, đạo bất đồng, bất tương vi mưu (1).”

Nghiêm Phức Chi vòng ra trước mặt nàng, cười tươi:

“Hạng người đọc sách nhiều như các ngươi đều như vậy, lúc nào cũng làm bộ làm tịch… Ngươi đọc sách đến mức sắp tự đọc chết mình, hẳn coi trọng châu thí lắm. Thế sao hôm nay lại không đi nghe phu tử giảng bài?”

Mạnh Đình Huy nhắm mắt, quay mặt về phía ánh mặt trời:

“Ta hà tất phải lãng phí thời gian nghe những điều ta đã hiểu rõ từ lâu.”

Nói xong liền cất bước đi.

Nghiêm Phức Chi ở phía sau vỗ tay cười lớn:

“Mạnh Đình Huy, ta thích nhất cái dáng ngạo mạn vô lễ này của ngươi! Người khác thấy ta muốn làm thân còn chẳng kịp, chỉ có ngươi là chẳng coi ai ra gì. Nữ tử có tính tình như vậy, thật hiếm thấy!”

Mạnh Đình Huy im lặng, khóe môi khẽ run, vừa định bước nhanh hơn thì cánh tay đã bị Nghiêm Phức Chi túm chặt.

Nghiêm Phức Chi kéo nàng thẳng về phía Tây Môn, hứng khởi nói:

“Ta biết rồi, ngươi ở mãi trong phòng đọc sách đến bức bối, muốn ra ngoài hít thở chứ gì. Chi bằng đến tửu lầu nhà ta, ta mời ngươi uống rượu, rượu ngon luôn!”

Mạnh Đình Huy giằng co mấy lần không thoát được, sắc mặt trầm xuống:

“Nghiêm Phức Chi, buông tay. Giữa ban ngày đi tửu lầu uống rượu còn ra thể thống gì?”

Nghiêm Phức Chi không những không buông, còn kéo chặt hơn:

“Ồ? Hóa ra Mạnh Đình Huy ngươi cũng biết nói đến thể thống à? Lần trước là ai đường đường chính chính đứng trước mọi người giảng mấy khúc xuân từ diễm khúc trong quyển Thả Vọng Ngôn? Ngươi còn nói thể thống với ta hả!”

Mặt Mạnh Đình Huy càng tối, không giằng co nữa, chỉ mặc cho nàng kéo đi, giọng thấp xuống:

“Ngươi đừng la lối om sòm. Ta đi theo ngươi là được chứ gì.”

Nghiêm Phức Chi cười đắc ý, bước chân càng lúc càng nhanh hơn, còn quay sang nàng chớp mắt mấy cái:

“Thế mới phải chứ.”

(1): Đạo bất đồng, bất tương vi mưu: Người không cùng chí hướng thì khó mà hợp tác.