Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Gần đây Hứa Đồng Chu có phần “phát bệnh”.
Công ty và vườn ươm đã qua giai đoạn bận rộn cao điểm nên anh nhân cơ hội nghỉ đông, không quan tâm đến cái gì mà liêm khiết thanh mất, nói lời hay là “trộm 10 ngày thảnh thơi”, anh tận dụng thời gian này quấn lấy Trình Nặc không thả.
Nhưng cô lại đang bận rộn nào có thời gian rảnh, sau khi đậu chứng chỉ sư phạm, Trình Nặc nhận được lời mời làm giáo viên tiếng Anh tại một trường cấp 2, dù cô du học thạc sĩ ngành tài chính, có gia cảnh khá giả mà lại chịu thiệt đi làm tại một trường cấp 2 nhỏ đúng là “nhân tài không được dụng”, nhưng tốt xấu gì cũng có thể giáo viên tiếp tục hành trình trồng người, cũng không bị Trình Trường An quản thúc nữa, trong lòng Trình Nặc rất vui vẻ.
Đương nhiên để được như vậy cũng nhờ Hứa Đồng Chu “trợ giúp” không ít.
Có trời mới biết, anh không muốn Trình Nặc dạy trường cấp 2 nào đó hay quay lại làm việc ở công ty Trình Trường An, những công việc bận rộn đó chỉ khiến thời gian hai người gặp nhau ít đi thấy rõ. Giống như bây giờ là được rồi, cô có thể làm công việc mình thích, anh có nền tảng sự nghiệp của riêng mình, mặc dù không thể thời thời khắc khắc bên nhau nhưng phần lớn thời gian anh đều có thể tìm thấy cô là đủ rồi.
Nhưng hiện tại sắp đến kỳ thi cuối kỳ, dù Trình Nặc không phải là giáo viên chủ nhiệm nhưng vẫn bị áp lực ôn tập, mấy đêm liền đều về muộn, ban ngày Hứa Đồng Chu càng không thấy bóng dáng cô đâu.
Anh nén giận trong lòng nhưng không thể nói gì, ban ngày chỉ có thể ở nhà chăm sóc Niệm Thần, sau khi đút cơm tối cho con xong liền lái xe đưa bé đến nhà ngoại, sau đó về nhà phòng không gối chiếc đến 10 giờ tối rồi lái xe đi đón Trình Nặc tan ca tối.
Cũng chỉ có lúc đón vợ trên mặt anh mới nhiễm nét cười, nhưng khi quay lại giường sắc mặt anh trở nên u ám.
“Shhh! Không phải nói chứ đã 13 ngày đó! Chị! Chị thật sự không định thực hiện lời hứa của mình à?!”
Anh nhịn, anh nhịn, anh không thể nhịn được nữa!
Anh tức giận quay mạnh người vào góc tường, không thèm để ý đến lời dỗ dành của Trình Nặc.
Có quỷ mới biết! Cự long của anh sắp chọc thủng trời rồi mà cô cũng không quan tâm một chút nào! Ngày nào cũng vẽ bánh “ngày mai, ngày mai, ngày mai chắc chắn cho anh làm.”
Cứ hết ngày mai này đến ngày mai khác, đã hết bao nhiêu ngày mai rồi!
Nếu không phải anh cứ hết lần này đến lần khác tin cô thì đã sớm vào nhà tắm “tự xử” rồi, nhưng bởi vì tin cô mà anh nhịn, nhịn, nhịn rồi lại nhịn! Nhịn đến nỗi thận sắp nghẹn hỏng luôn rồi, nhưng đến giường cô lại hứa hẹn “để mai” rồi từ chối?
Vốn Trình Nặc cũng định dỗ dành anh, anh lại nổi tính trẻ con giận dỗi làm cô cũng bực mình, xoay người ngồi dậy, muốn quay lưng lại với tên đàn ông ấu trĩ kia.
Nhưng sau khi tức giận ngồi dậy, thấy anh đang cuộn tròn ở góc giường xa tít, eo chỉ đắp góc chăn cho có, trông thật đáng thươռg, lòng cô nhất thời mềm nhũn.
“Chu Chu…” Cô khẽ gọi anh, giọng nói dịu dàng nũng nịu.
Tên đàn ông đó vẫn không để ý đến cô, Trình Nặc thở dài, duỗi ngón tay chọc vào mông anh, “Chu!”
“Một tuần nữa là thi cuối kỳ, chờ thi xong thảnh thơi rồi ngày nào em cũng ở nhà với anh được không…”
Cô còn chưa dứt lời thì Hứa Đồng Chu còn phản ứng lớn hơn, anh ngồi phắt dậy, “Nói như vậy là em muốn anh đợi thêm một tuần hả?” Anh tra hỏi bằng khẩu khí bức người, ánh mắt lại tràn đầy ai oán.
Trình Nặc thấy bộ dáng quỷ yêu này của anh thì cười nhạo, “Không thì sao? Anh muốn làm gì?”
“Anh muốn làm gì?!” Hứa Đồng Chu thấy người trước mặt ngay cả tấm lòng “đồng cảm” cơ bản nhất cũng không có, thật là khó chịu muốn chết mà.
Anh cũng không phải là sắc quỷ cứ một hai muốn cô cho bằng được, nhưng mà… Nhưng…
Sao cô có thể lạnh nhạt bỏ rơi anh như vậy?
Ban ngày không gặp được cô cũng không sao, đến tối trông mong cô về nhà thì cô lại bỏ bê anh không hỏi han gì mà tập trung soạn bài, làm đề cương.
Còn có…
Trọng điểm là ở đây!
Khoảng thời gian này ngày nào anh cũng đón cô tan làm, mới phát hiện trẻ con thành phố ai cũng cao lớn! Mới lên cấp 2, cũng chỉ mới 15, 16 tuổi mà có nhiều em còn cao hơn Trình Nặc nửa cái đầu!
Ngày nào tan trường anh cũng thấy cô cười tươi như hoa chào hỏi các em học sinh, thậm chí có nhiều nam sinh còn nói chuyện với cô quá mức nhiệt tình, anh cảm thấy rất rất rất không vui!
Sớm biết như vậy đã để cô dạy trường tiểu học!
Trình Nặc không ngờ anh lại phản ứng lớn như vậy, trong nháy mắt không biết nói sao, không nhịn được cười thành tiếng, đưa tay ôm khuôn mặt đang tức giận của Hứa Đồng Chu, “Vậy… em phải làm sao…? Hay là tối nay làm một nháy trước để anh giải toả nhé?”
Cô thật sự vừa tức vừa buồn cười, nghĩ đến cô và Hứa Đồng Chu kết hôn được 4 năm, con gái cũng đã 3 tuổi rồi, nhưng cảm giác mỗi lần anh ở trước mặt cô đều như thiếu niên mới lớn vậy.
Rõ ràng ngày trước chàng thiếu niên đó còn tranh đấu háo thắng muốn làm “đàn ông” của cô.
Mặt Hứa Đồng Chu tức giận phình lên, quay đầu hất tay cô ra, anh không thèm bố thí! Anh muốn… hai người đều nguyện ý dâng mình để nước sữa hoà quyện, cùng tận hưởng quá trình đến đỉnh Vu Sơn!
Ai thèm cô bố thí qua loa lấy lệ chứ!
Trình Nặc hơi cau mày, cảm thấy nhóc con này tính tính ngày càng khó chiều, dỗ hoài không xong?
Cô quỳ gối tựa vào vai anh, đang muốn ra vẻ nũng nịu thì bị tay anh giữ mặt cô, ép cô đối mặt với anh.
“Chị, có chuyện muốn hỏi chị.”
“Hả?” Bị hù bởi vẻ mặt đột nhiên nghiêm túc của anh.
“Tối nay lúc tan học, cái tên cười toe toét cười nói với chị là ai?”
Trình Nặc hơi bối rối, không rõ “cái tên” trong lời anh nói là ai, cô cau mày, cụp mắt nhớ lại.
Là ai cơ?
“Đừng có nói với anh là chị không nhớ, tên cầm bóng rổ tɾong tay, tóc ngắn.” Thấy cô hồi lâu không trả lời được, Hứa Đồng Chu rầu rĩ nhắc, anh thấy rõ ràng!
“A! Cậu bé đó à!” Trình Nặc được Hứa Đồng Chu nhắc thì liền nhớ ra, “Em ấy tên là Giang Đồng Thục, là học sinh lớp bên, tan học gặp mặt nên chào hỏi em, sao vậy, anh nhìn lén em à?”
“Hừ!” Hứa Đồng Chu hừ nhẹ một tiếng, quay mặt qua chỗ khác không nhìn cô, cũng không tiếp lời cô.
“Hả? Giờ anh ghen với cả thằng bé 16 tuổi hả?” Trình Nặc thấy bộ dáng anh mất tự nhiên, vội hỏi, trong mắt đầy ý cười, khoé miệng ngày càng cong lên.
“Đừng có đánh trống lảng, chị bảo học lớp bên thì không phải là học sinh của chị, sao chị còn nói cười với nó!” Anh vẫn còn tức mà cô lại cười ngả ngớn trước mặt anh, Hứa Đồng Chu càng nén giận
“Trước khi chia lớp em cũng có dạy em ấy, hồi trước em còn tưởng em ấy là học sinh thể dục, không ngờ lại chọn khoa tự nhiên.” Trình Nặc không nhận ra lửa giận trên đỉnh đầu Hứa Đồng Chu càng đốt càng lớn, trong miệng lại nói chuyện nam sinh kia.
Đôi môi hồng thắm mở ra khép lại tựa như không thể nói xong liền, Hứa Đồng Chu vô cùng phiền lòng, ngay lúc cô lấy hơi nói tiếp thì đẩy cô xuống giường, thuận thế đè lên người cô, “Tan làm rồi, buổi tối chỉ được nói về anh!”
Giọng nói anh trầm thấp không nghe ra cảm xúc gì, bờ môi nhanh chóng chiếm lấy môi lưỡi Trình Nặc.
“Chị… Nhớ mong chị nhiều này như vậy.” Khoảng nghỉ giữa những chiếc hôn, giọng Hứa Đồng Chu khàn khàn mang theo ý khẩn cầu…
Trình Nặc nhắm mắt khẽ cười thành tiếng, vòng tay ôm cổ anh, mổ lên môi anh, “Vậy anh phải biểu hiện thật tốt, để em nhìn xem mấy ngày này rốt cuộc… nhớ em bao nhiêu.”
<HOÀN THÀNH TOÀN VĂN>
![Bìa [ĐGECHE] – Ngoại Truyện 3](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)