Bìa [ĐGECHE] – Ngoại Truyện 2
DGECHE

[ĐGECHE] – Ngoại Truyện 2

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1300 từ · 6 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Ngoại Truyện 2

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Năm Hứa Niệm Niệm 2 tuổi, Hứa Đồng Nhạc nghe theo lời khuyên của Trình Nặc thi vào trường đại học ở phía Nam, có thể do nền tảng lúc nhỏ chưa đủ chắc hoặc bị tâm lý phòng thi nên không thể vào nguyện vọng một ở đại học Thượng Hải nhưng cũng đậu đại học nào đó ở Hàng Châu, điều này làm Hứa Đồng Chu rất tự hào.

Trình Nặc cũng vui mừng, vội đón Hứa Đồng Nhạc về, sắp xếp mọi chuyện ăn ở đi lại cho em gái, Vương Quế Chi thì đã lớn tuổi nên không muốn bôn ba nữa, lúc chăm nom Trình Nặc ở cữ, ở Tô Châu nửa năm ngày ngày ăn cơm không có ớt cay đúng là tra tấn bà, vì vậy Hứa Đồng Chu mua cho bà một căn nhà lớn có hai phòng ngủ, một phòng khách và sân vườn ở thị trấn dưới quê để bà an hưởng tuổi già, cũng để mỗi dịp lễ mang Niệm Thần về cũng có chỗ đặt chân.

Trình Nặc không có ý kiến gì với chuyện này, toàn bộ cứ để mình Hứa Đồng Chu xử lý là được, ngay cả căn nhà đó do Hứa Đồng Nhạc đứng tên cô cũng có phản đối gì.

Nhưng chuyện này lại làm Phương Vân không vui, lúc biết chuyện bà đều trong tối ngoài sáng oán trách với Trình Nặc, nhưng chẳng có lần nào cô nghe lọt tai lời bà. Cuối cùng bà nhịn không được nữa, nhân lúc Trình Nặc đang chuẩn bị đồ ăn cho Niệm Thần, cũng vào phòng bếp, đóng cửa bếp lại.

“Nặc Nặc, chuyện này con phải hỏi cho rõ ràng, đừng có cả ngày chìm đắm trong mật ngọt mà lỡ việc quan trọng.”

Bà vừa đổ khoai lang nghiền vào chén heo Peppa, vừa lôi kéo con gái nói chuyện.

Trình Nặc nghe vậy liền biết Đường Tăng lại sắp bắt đầu tụng kinh, cô bất lực cau mày cười nhưng không nói một lời.

Phương Vân thấy bộ dạng giả bộ chết của cô thì nén giận, nâng cùi chỏ đánh nhẹ vào lưng con gái, “Mẹ đang nói chuyện nghiêm túc với con đó!”

Việc bà không ưa Hứa Đồng Chu cũng không phải bí mật gì, tuy nhiên ngày thường cũng không nói nhiều để tránh Trình Nặc bị mang tiếng, nhưng chuyện kinh tế quan trọng như vậy, bà làm mẹ sao có thể không thiên vị được?

Trình Nặc quay đầu nhìn bà cười khổ, rửa tay sach sẽ, cúi đầu suy nghĩ tɾong chốc lát mới nói: “Mẹ… Mẹ đừng quan tâm đến chuyện này nữa, Đồng Chu anh ấy không tệ như mẹ nghĩ đâu.”

Thật ra việc này là do cô đề xuất, Hứa Đồng Nhạc trúng tuyển đại học đi một phát là hết 4 năm, tuy không phải không về thăm nhà nữa nhưng dù sao cũng đã nương tựa nhau hơn 10 năm, đột nhiên con trai và con gái đều rời đi tất nhiên Vương Quế Chi không quen lắm.

Cuộc đời cô chưa từng trải qua gian khổ, cho dù gả cho chàng trai xuất thân từ vùng thâm sơn cùng cốc thì anh cũng cố gắng mang lại mọi thứ tốt nhất cho cô, còn mẹ ruột anh cũng chưa từng để cô nếm trái đắng “mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu”.

Bây giờ Hứa Đồng Chu đã đến thành phố phát triển, đương nhiên không thể thường xuyên về nhà hiếu kính mẹ già, chỉ là mua một căn hộ ở thị trấn, phí trang hoàng và nội thất cũng không tốn bao nhiêu… Trong lòng cô hiểu rõ.

Về việc để Hứa Đồng Nhạc đứng tên căn nhà, cô cũng không có suy nghĩ gì…

Dù sao…

“Dù sao thì lúc đăng ký kết hôn cũng đã đi làm công chứng, chẳng lẽ còn muốn để con chiếm toàn bộ mọi thứ?”

Lời cô nhỏ nhẹ nhưng lại làm Phương Vân toát mồ hôi hột, “Cái gì? Công chứng cái gì? Con nói rõ cho mẹ.”

Thì ra sao khi hai người định hôn sự, Trình Trường An bắt đầu âm thầm giúp đỡ Hứa Đồng Chu, dù công việc ở công ty hay dự án khởi nghiệp riêng đều diễn ra suôn sẻ, nhưng Hứa Đồng Chu là người sĩ diện, anh cũng một lòng muốn mang lại cho Trình Nặc những điều tốt nhất.

Cũng không biết anh nghe từ đâu từ “phượng hoàng nam”, sau khi suy nghĩ mấy đêm, cuối cùng vào ngày tốt đi lãnh chứng, anh dẫn Trình Nặc đi gặp luật sư, để Trình Nặc ký vào một bản thoả thuận…

Thoả thuận đó thật nực cười, không chỉ bảo vệ toàn bộ tài sản của nhà gái trước hôn nhân mà sau khi kết hôn gần như toàn bộ cũng thuộc về cô… Anh ăn vạ ở phòng luật không đi, đòi cô ký xong mới an tâm.

Tuy anh sĩ diện… nhưng càng muốn bảo vệ Trình Nặc, cho dù là danh dự, an toàn, sức khoẻ hay là tài sản… Chỉ cần có thể anh sẽ làm hết cho bằng được.

Đây vốn là chuyện của hai vợ chồng, Hứa Đồng Chu nghiêm túc nhưng Trình Nặc chỉ xem là trò đùa riêng tư của hai người, không ngờ Phương Vân lại nghĩ nhiều như vậy, bị ép quá nên Trình Nặc đành phải nói ra.

Chu Chu của cô… Thật sự trao hết những gì mình có cho cô.

Vốn Phương Vân đang khó chịu trong lòng nhưng vừa nghe những lời này thì nhất thời không tiếp lời được, bà thật sự không ngờ chàng trai đó có thể vì con gái mình làm được đến mức này.

Trong lúc hai người đang trầm mặc thì Hứa Đồng Chu đẩy cửa bước vào, thấy hai người trong phòng bếp thì chào hỏi: “Niệm Thần đói nên con vào xem có gì cho bé ăn không.”

Phương Vân nhanh tay lẹ mắt cầm bữa phụ ra ngoài đút cho cháu, để lại Trình Nặc và Hứa Đồng Chu tɾong phòng bếp.

“Chị…”

Thấy Phương Vân ra ngoài, Hứa Đồng Chu tận dụng cơ hội ôm Trình Nặc, “Anh làm phiền hai người nói chuyện sao?”

Hứa Đồng Nhạc học ở Hàng Châu nên nghỉ hè đến nhà họ chơi, khoảng thời gian này anh đang bận rộn phát triển vườn ươm của mình, còn phải bớt chút thời gian đưa em gái đi dạo khắp thành phố, tính ra thì một tuần rồi anh chưa gần gũi với Trình Nặc.

Tay anh vuốt ve eo cô, mặt Trình Nặc hơi đỏ, “Không có nói chuyện phiếm… Đang chuẩn bị đồ ăn cho con.”

Cô tựa đầu vào vai anh, hôn nhẹ lên môi anh.

“Chơi ở Hoàng Sơn vui không? Đi với Đồng Nhạc á.”

Bàn tay anh chạm nhẹ vào cô làm cô hơi ngây ngất.

“Không vui lắm… Anh muốn chị đi cùng nữa…” Hứa Đồng Chu ngậm vành tai cô, tay di chuyển trên áo cô, mà cũng thật là lạ, cô gái này sau khi sinh xong, cơ thể vẫn nuột nà y như trước, chỉ có ngực là lớn lên không ít, áo ngực mang trước khi có bầu cũng không mặc vừa được…

Cách lớp áo nhóc con này nửa đêm làm hỏng chuyện tốt của anh.

Tình Nặc khẽ cười, quay đầu đón lấy nụ hôn của anh, vừa định trả lời thì nghe tiếng khóc ré lên từ phòng khách…

“Mẹ… Con muốn mẹ đút…”

Chậc, nhóc con này đúng là quyết tâm không cho họ có cơ hội “làm chuyện tốt” mà.