Bìa [ĐGECHE] – Ngoại Truyện 1
DGECHE

[ĐGECHE] – Ngoại Truyện 1

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1928 từ · 9 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Ngoại Truyện 1

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Ngày Thất Tịch, mới sáng sớm Hứa Đồng Chu đã vội vã từ Tú Thiên về nhà, vốn đình về trước một ngày nhưng chiều đó lại trì hoãn vì phải bổ sung thêm 10 loại cây cho dự án này, anh thật sự không thể phân thân, cả đêm sắp xếp tài liệu, trời còn chưa sáng đã bàn giao cho nhân sự liên quan rồi vội vàng lái xe về Tô Châu.

Bình thường mất 5 tiếng lái xe mà nay anh chỉ mất vỏn vẹn 3 tiếng rưỡi, lúc vào nội thành Tô Châu mới khoảng 8 giờ 30.

Xe dừng ở ngã tư đường Lâm Đốn, anh vội rẽ qua đường Bình Giang, que cửa quen nẻo đi qua hẻm nhỏ lát đá xanh, không bao lâu đã dừng ở quán nhỏ trong hẻm.

Mới sáng sớm nên du khách ở đường Bình Giang chưa đông lắm, cái mát lạnh mát lạnh đầu thu theo cơn gió của dòng chảy Giang Nam táp lên người, thật không dễ chịu lắm.

“Chú ơi, cho con một phần cháo đường, một phần bánh trôi đậu đỏ, gói lại ạ.”

Ông lão đang ngủ gật trong ngõ, vừa nhìn thấy có khách liền lên tinh thần, nhanh nhẹn múc chào vào tô, đổ một lớp đậu đỏ đặc rồi lại đổ thêm lớp cháo, cuối cùng rắc một ít hoa quế thơm để tô điểm, hai màu cháo trắng và đỏ hòa quyện vào nhau tạo thành phong cách như hình thái cực bát quái.

Mùi cháo thơm lừng toả ra vị ngọt thoang thoảng, động tác ông chủ nhanh nhẹn chẳng bao lâu đã gói xong cho vào túi nhỏ rồi đưa cho chàng trai trước mặt, nhấc mắt lên mới thấy rõ mặt khách mua.

“Là cháu à, chàng trai trẻ.”

Ông nhiệt tình chào hỏi anh, thậm chí không dùng giọng Tô Châu mà nói bằng tiếng phổ thông chưa quá rành, trông như biết rõ Hứa Đồng Chu không hiểu phương ngữ Tô Châu.

Chàng trai một tay nhận cháo, tay kia đưa tiền mặt qua, “Dạ chú, dạo này chú buôn bán vẫn ổn chứ ạ?”

“Được được… Sao không thấy vợ con tới? Sinh rồi sao?”

Nhắc đến vợ chồng son này, ông vẫn còn nhớ rõ, hơn một năm trước hầu như sáng nào hai người cũng đi bộ đến quán ông ăn cháo, sau nhìn bụng cô gái ngày càng lớn, ông đoán là đi lại không tiện, nên thành ra chỉ có một mình anh đến, lần nào cũng mua mấy loại cháo, nhoáng cái đã qua mấy tháng.

Hứa Đồng Chu cười chờ ông chủ thối tiền lẻ, nghe nhắc đến cô thì cười càng rạng rỡ, “Dạ, sinh rồi ạ, là một bé gái.”

“Có con gái thật tốt, chậc chậc, đúng là tốt đó, con và vợ con đẹp như vậy, bé con lớn lên chắc chắn cũng đẹp.” Ông chủ vừa tìm tiền lẻ tɾong túi vừa nói chuyện phiếm với anh.

Hứa Đồng Chu cầm tiền lẻ vội về nhà, trong chuyến công tác kéo dài năm ngày này, hầu như lúc nào anh cũng nhớ mong vợ con ở nhà, bây giờ ông chủ bán cháo nhắc đến làm anh càng nóng lòng muốn gặp họ hơn.

Đậu xe xong rồi cầm cháo lên lầu, cửa vân tay mở ra, trong nhà yên tĩnh lạ thường, mới 9 giờ sáng chắc dì giúp việc đã ra ngoài mua đồ ăn, nhưng còn “bà chủ” của anh đâu? Sao lại không thấy đâu?

Sau khi thay giày, Hứa Đồng Chu vào trong tìm kiếm, đến cửa chỉ thấy Hứa Niệm Thần đang ngồi ngay ngắn ở đầu giường lật vở vẽ nguệch ngoạc, bé vẫn chưa biết đi chỉ có thể ngồi và đứng, dáng vẻ an tĩnh làm người ta đau lòng, chăn bông bên cạnh phồng lên, là cô gái vẫn đang ngủ say…

Bé ngoan nghe tiếng tiếng bước chân thì quay đầu nhìn ra cửa, là ba bé mấy ngày rồi không gặp, nhóc đáng thương vội lật người muốn bò đến cửa, miệng ê ê a a không rõ lời, muốn chui vào vòng tay của anh.

Hứa Đồng Chu nhanh tay lẹ mắt, sợ bé ngã xuống giường nên vội vàng tiến bước đến ôm bé, nhìn cô đang ngủ say, anh bé Hứa Niệm Thần ra phòng khách.

“Cục cưng có nhớ ba ba không ~” Ôm bé con mũm mĩm ngửi thấy mùi sữa trên người bé, vừa nựng vừa dỗ Hứa Niệm Thần, Hứa Đồng Chu cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến, công tác bận rộn đều đáng giá…

Anh đang chơi đùa với con thì cửa mở ra, là dì giúp việc quay lại, Hứa Đồng Chu thấy bà đi vào, bà còn chưa kịp mở miệng thì anh đã đưa ngón trỏ lên môi, khẽ nói “suỵt”.

“Nặc Nặc vẫn đang ngủ, đừng làm phiền cô ấy.”

Vừa nói vừa bế Hứa Niệm Thần đưa vào lòng dì giúp việc, “Bé ngoan, chơi với dì một lát nha, để ba ba vào với mẹ chút nhé ~”

Anh dịu dàng dỗ dành công chúa nhỏ đang nắm cổ áo anh không muốn buông, trong lòng muốn dùng tốc độ nhanh nhất lao vào phòng ngủ.

“Ông chủ để tôi chơi với Thần Thần cho, mấy hôm nay đêm nào Thần Thần cũng khóc dữ dội, cô Trình lại không để tôi dỗ mà tự mình dỗ bé, có lẽ mấy đêm nay cô ấy cũng không ngủ ngon.” Dì Trương dỗ Hứa Niệm Thần, muốn cứu Hứa Đồng Chu khỏi tình trạng “nước sôi lửa bỏng”.

Nghe bà nói xong, Hứa Đồng Chu càng nhanh chân về phòng ngủ, khẽ mở cửa, rón ra rón rén bò lên giường, vợ anh vẫn đang say giấc nồng hoàn toàn không biết anh đã về, cô khẽ nói bằng giọng ngái ngủ: “Bé ngoan, để mẹ ngủ một lát, lát nữa mẹ lại kể chuyện cho con nha.”

Hứa Đồng Chu cười khẽ, tim lại nhói lên vì đau lòng vợ mình, vươn tay ôm eo cô, “Bé ngoan của anh ngủ đi, lát dậy anh sẽ kể chuyện cho cục cưng.”

Cô đang mơ màng ngủ thì nghe thấy giọng của anh, vài giây sau mới có phản ứng, đột nhiên mở mắt ra, cơn buồn ngủ tɾong mắt vẫn chưa tan, thấy gương mặt tươi cười của anh hồi lâu như không chắc chắn lắm, chậm rãi cất lời: “Anh về rồi à!?”

“Ừa, anh về rồi.”

Nhìn đôi má cô ửng hồng như dưới mắt vẫn còn quầng thâm, không cần nghĩ cũng biết trong mấy ngày anh đi công tác, chắc chắn cô nghỉ ngơi không được tốt…

Không đợi cô phản ứng, vòng tay ôm eo cô càng siết chặt, “Ngủ đi, anh nằm với chị.” Hứa Đồng Chu không khỏi thấy đau lòng hơn.

Nhưng hình như cô đã tỉnh táo hơn, trong lòng anh ngẩng đầu lên nhìn anh, rõ ràng anh mới đi công tác có 4 ngày rưỡi mà bây giờ gặp nhau lại tựa cửu biệt trùng phùng, cô đưa tay chạm vào mặt anh rồi nghiêng đầu hôn lên cằm anh.

“Hứ! Còn tưởng ngay cả Thất Tịch anh cũng không về.”

Cô cũng không có ý trách móc nặng nề, lời nó lại khẩu thị tâm phi đầy hàm ý làm anh càng thấy có lỗi.

“Xin lỗi chị, anh định tối qua về nhưng chiều qua lại về nhiều hàng, lại là mấy giống cây gần đây được ưa chuộng nhất nên phải điều phối sắp xếp lại, anh biết hôm nay là Thất Tịch nên dù thế nào cũng sẽ về mà.” Anh khẽ giải thích, sợ cô lại trách mình.

Trình Nặc dụi đầu vào ngực anh, “Nhiều hàng như vậy chắc anh phải làm việc cả đêm phải không?” Cô biết tính chất công việc của anh, Hứa Niệm Thần chào đời được 11 tháng, tốc độ phát triển sự nghiệp của anh cũng theo sát tốc độ lớn của bé con, mỗi ngày đều tăng trưởng chóng mặt, từ chàng trai nghèo chỉ có hai bàn tay trắng khi mới kết hôn mà đã leo tới vị trí trưởng phòng thiết kế vườn ươm của công ty hàng đầu chỉ sau 2 năm, ngoài ra anh còn tự mở vườn ươm cho riêng mình, mặc dù cũng có không ít dự án được Trình Trường An âm thầm hỗ trợ nhưng mọi dự án phủ xanh thành phố hoặc cải tạo phủ xanh công trình được ba vợ giới thiệu đều được anh hoàn thành một cách hoàn mỹ chuẩn xác.

Bây giờ anh không còn là thiếu niên nghèo khổ chật vật năm đó, anh có tiềm năng phát triển sự nghiệp khó mà tưởng tượng được, anh có thiên phú vượt trội trong ngành gieo trồng làm vườn, người có tài ắt sẽ được trọng dụng, để đạt được thành tựu hơn người thì cũng phải đầu tư thời gian và công sức, Trình Nặc cũng hiểu được điều này.

Hứa Đồng Chu vuốt mái tóc rối của cô dưới chăn, dịu dàng trả lời cô, “Ừm… Chiều mới nhận được thông báo nên tối mới bắt đầu xử lý, đúng là bận rộn cả đêm, nếu không hôm nay anh cũng không thể về kịp…”

Anh nói thong thả nhàn nhã, không ngờ mới dứt lời đã nhận lấy ánh mắt hình viên đạn của cô, “Bận rộn cả đêm mệt vậy mà bây giờ đã về đến nhà rồi, anh nói đi! Xe trên đường cao tốc ít lắm hả? Có bao nhiêu xe tải phân khối lớn!”

Còn chưa nói xong mà cô tức muốn chết rồi, từ Tú Thiên đến Tô Châu ngày thường lái xe đã mất hơn 5 tiếng đồng hồ, anh đã làm việc cả đêm, làm gì mới chạy có mấy tiếng mà mới 9 giờ đã về tới nhà?

Bình thường cô sợ nhất là lúc anh ra ngoài, lái xe nhanh như chạy đua với thời gian, mỗi khi anh ra cửa cô đều dặn đi dăn lại anh nhớ chạy chậm một chút, chạy chậm cho an toàn, bây giờ anh không những không nghe lời cô nói mà còn làm trái với lời dặn dò của cô?

Cô vừa giận vừa lo lắng, lại đau lòng không thôi, cô biết anh vội vàng về như vậy chỉ vì muốn cùng cô trải qua ngày Thất Tịch, cảm giác khó chịu như thổi quét khắp người cô, cô không dám tưởng tượng hậu quả của việc lái xe với tốc độ cao như vậy, nghĩ đến đây cô liền quay người định ngồi dậy, muốn nói lý lẽ cho ra ngô ra khoai với người này, nhưng cô còn chưa kịp ngồi dậy đã bị anh phản công áp đảo đè lên giường.

“Chị của anh tỉnh rồi sao?”

Anh không muốn nghe cô giáo huấn đâu! Bình thường nghe cô lải nhải là đủ rồi, anh vội về nhà đón Thất Tịch không phải để nghe cô cằn nhằn mà, không có lần sau, không có lần sao, sau anh thề không lái xe nhanh là được chứ gì?

“Tỉnh rồi thì tốt, tỉnh rồi thì thì để anh nộp “lương thóc” trước đi, nghẹn 5 ngày rồi, xem như là món quà Thất Tịch cho chị nhé!”