Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Cuối cùng họ về Tô Châu, hai người đã lặng lẽ đi lãnh chứng nhưng không vội tổ chức hôn lễ, Phương Vân khuyên bảo mấy lần nhưng Trình Nặc lấy lý do “không muốn bụng bầu mặc váy cưới” để từ chối, nên bà cũng không thúc giục thêm nữa.
Trình Nặc rất vui khi thấy Hứa Đồng Chu làm việc chăm chỉ, càng vui hơn trước thái độ chuyển biến của Trình Trường An, ngược lại giảng viên đại học Phương Vân vẫn không quá xem trọng Hứa Đồng Chu, không phải là bà có tư tưởng phong kiến phải môn đăng hộ đối, nhưng nếu gia cảnh khác biệt quá lớn, lúc yêu đương nồng thắm thì không sao, đến khi gặp chuyện lớn sẽ lộ ra quan điểm bất đồng.
Không phải Trình Nặc không hiểu những lời này, nhưng ván đã đóng thuyền, cô cũng không tranh cãi với mẹ mình, chỉ âm thầm cắn răng nỗ lực, nghĩ chỉ cần cuộc sống vợ chồng son ấm êm g͙iàu có thì mẹ mình sẽ không lo lắng nữa.
Đến tháng 3, thời tiết dần ấm lên, thời kỳ đỉnh cao của ngành thiết kế cảnh quan sân vườn đang đến gần, Hứa Đồng Chu không muốn bị Trình Trường An xem thường nên càng nỗ lực hơn bình thường, anh phát triển ở vùng Giang Nam trọng điểm, phong cách thiết kế càng lên tay, công việc thuận buồm xuôi gió, có Trình Trường An hỗ trợ để anh gia nhập tại một tɾong những công ty kiến trúc hàng đầu ở vị trí kiến trúc sư thiết kế sân vườn.
Ngày thường anh làm việc nghiêm túc, sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa hiệu quả cao, chỉ trong vòng vài tháng đã khiến người trong công ty lau mắt nhìn, xét cho cùng chốn công sở luôn diễn ra “công tâm kế”, người ta thường nịnh hót ngoài mặt, sau lưng lại đạp đổ, Hứa Đồng Chu lại dùng thiên phú và nỗ lực của mình để nhận được đánh giá cao thật sự.
Anh đạt được thành tích tốt, dĩ nhiên Trình Nặc rất vui, mặt khác biểu hiện của anh cũng được Trình Trường An nhìn thấy hết thảy, dần dà đi xã giao các thứ cũng nhắc đến từ “con rể”, ông sẽ nói thêm vài lời, tuy chỉ thỉnh thoảng khen anh nhưng người xung quanh đều thông tình đạt lý, dần dần cũng càng có nhiều người chủ động giao tiếp với anh.
Trước giờ Hứa Đồng Chu không đế ý thái độ của người ngoài với mình, trong khoảng thời gian đầu đi làm anh đã chịu khổ không ít vì không có bối cảnh và quan hệ, để có được như bây giờ là anh nỗ lực đạt được, nhưng anh nghĩ lại, nếu năm đó Trình Nặc không cổ vũ thì có lẽ anh vẫn không ra khỏi ngọn núi đó, đừng nói đến đạt được thành tựu như hôm nay.
Vì vậy, tất cả lòng cảm kích lại hóa thành yêu say đắm, sự mê luyến của anh với Trình Nặc đã đạt đến tột đỉnh.
Hôm nay Phương Vân quay lại Hàng Châu, trong nhà yên tĩnh, Trình Nặc nhân thời gian rảnh rỗi hiếm có quấn lấy Hứa Đồng Chu muốn “làm chút chuyện”, đã mấy tháng anh còn chưa được thịt, lại bị cô dụ dỗ thì sao có thể nhịn được, cả hai dính lấy nhau trên sofa giải quyết sơ sơ cũng không gãi đúng chỗ ngứa.
Trình Nặc có thai nên thật sự bất tiện khi hành sự, Hứa Đồng Chu lại cực kỳ cẩn thận, sau khi Trình Nặc chạm đỉnh thì kiên quyết không tiếp tục nữa, bị cô lôi kéo đến khi anh xoa bụng bầu của cô thì cô mới chịu bỏ qua.
“Tối nay đưa em đi dạo phố nhé?” Hai người đều hơi mệt, ôm nhau nằm trên sofa, Trình Nặc khẽ nói với anh.
“Được… Chị muốn mua gì sao?” Hứa Đồng Chu dịu dàng hôn lên trán thấm đầy mồ hôi của cô.
“Ừm… Trời nóng rồi, mua cho anh mấy cái áo khoác nhé? Mua loại mỏng để anh mang đi công tác.” Trình Nặc lười biếng đáp, được anh hôn thật dễ chịu, tay lại mò xuống dưới háng anh, tìm được cây hàng vẫn chưa hoàn toàn gục xuống, bắt đầu vuốt ve tới lui.
“…” Được cô vuốt ve trong tay làm anh cực kỳ hưởng thụ, nhưng tình cảnh này không thể muốn quá nhiều, anh mím môi nhẫn nại trước hành vi “làm xằng làm bậy” của cô.
“Quần áo anh còn nhiều mà, mua cho chị thì được, anh… đừng, hừm…”
Hình như cô càng chơi càng giỏi nhỉ? Mới hai ba lượt đã khiến con rồng bên dưới của anh đã ngóc đầu vùng dậy.
Trình Nặc nheo mắt phượng nhìn anh, biết anh đang ở độ tuổi sung mãn tràn đầy tinh lực, vừa rồi chẳng qua là khai vị, hoàn toàn không thoả mãn, cô cười hôn lên hầu kết anh, “Nhiều lắm sao? Em thấy đồ anh trong tủ quần áo,chỉ có mấy bộ cũ…”
Cô vẫn còn muốn, thai nhi đã phát triển ổn định, lúc đi kiểm tra định kỳ ở khoa sản cô đã đặc biệt hỏi ý kiến bác sĩ, chỉ cần không quá kịch liệt thì thỉnh thoảng sinh hoạt vợ chồng vẫn được… Nhân lúc Phương Vân về Hàng Châu, cô thật sự muốn ân ái với anh nhiều hơn chút.
Hứa Đồng Chu bị cô chọc loạn cào cào, khó khăn nói chuyện, “Ừ… Cái nào cũ?… Đừng đụng chỗ đó…”
Tay cô ngày càng không thành thật, móng tay cào nhẹ qua viên tinh hoàn, chuẩn bị hướng xuống gốc rễ của anh.
“Cái nằm bên trong tủ, màu ngà đó.” Cô cười nhạo anh, tay nhấc gậy thịt thô to lên làm người anh khẽ rùng mình, cô không tin mình không trị được anh.
Hừ, dù có mang thai thì cô cũng có nhiều cách khác.
Cuối cùng Hứa Đồng Chu không nhịn được nữa, lấp kín môi cô bắt đầu một nụ hôn sâu, sau đó bế cô khỏi sofa, vừa hôn vừa đi về hướng phòng ngủ.
“Chị… Chị thật thiếu chơi mà…” Anh khẽ nói lời lưu manh làm Trình Nặc đỏ mặt, ngoan ngoãn nằm trên giường, bị anh lật nghiêng người, cả người như xác tôm, lộ ra bờ mông và tấm lưng mịn màng trắng nõn.
Hứa Đồng Chu nhanh chóng cởi quần áo, cúi người liếm lên cánh hoa đang hé mở bên dưới của Trình Nặc, bề mặt hoa vẫn còn vương vấn hương vị hoan ái vừa rồi, anh vươn lưỡi lướt qua đẩy lại lạch đào nguyên.
“Đừng liếm.. A… Đừng…” Mặt Trình Nặc đỏ bừng trước hành động đột ngột của Hứa Đồng Chu, dù đã sớm bị anh sach sẽ nhưng vẫn ngượng ngùng trước hành động này của anh.
Hứa Đồng Chu cười khẽ, càng liếm láp không kiêng nể gì, nhấc một chân dài của cô lên, cả người vùi vào giữa hai chân cô, môi và đầu lưỡi thoả sức dâm loạn: “Chị, thoải mái không?”
Là ai vừa mới trêu chọc mình? Hừ!
Trình Nặc không có tâm tư trả lời anh, bàn tay nắm chặt ga trải giường, mặc cho chiếc lưỡi mềm mại nóng bỏng của anh ra vào cơ thể.
“Ưm… Không được… Hứa Đồng Chu…” Cô khẽ nỉ non, ngữ điệu tựa giống mèo con đang đói.
“Gọi là chồng…” Anh ngẩng đầu, ngắm nhìn đôi mắt ướt trên gương mặt mỹ miều, mỉm cười dỗ nàng.
Ân ái ban nãy trên sofa chỉ tựa như chuồn chuồn lướt nướng, khi đến tận giường, họ đều nhìn thấy sự nóng vội trong mắt nhau.
Hứa Đồng Chu liếm môi, đỡ gậy thịt nhẹ nhàng ấn vào cửa động đã ẩm ướt từ sớm, “Chị… gọi chồng đi.”
Anh thúc giục cô gọi anh bằng xưng hô thân mật nhất, thong thả đẩy quy đầu vào đường hoa bí ẩn của cô.
“Ưm…” Cô khẽ rên, vòng tay nắm chặt tay anh, mắt phượng ngấn lệ nhìn góc nghiêng của anh, “Chồng ơi.. Ưm…”
Cô dịu dàng gọi anh, trái tim Hứa Đồng Chu đập rộn ràng như cũng muốn rơi lệ, anh cúi xuống hôn lên đôi môi hồng thắm, nụ hôn nồng cháy khi tách ra kéo theo sợi chỉ bạc, anh điều chỉnh lại hô hấp, kiềm chế dục vọng muốn bạo phát của anh, thong thả nhấp vào.
“Hừm… A… chồng…” Trình Nặc ba tháng không được ăn mặn, cuối cùng hôm nay cũng nếm được vị thịt, nửa tiếng trước như mở ra công tác tham dục trên người cô, giờ súng đạn thật đã lên sân, cô khó có thể kiềm chế được nữa.
“Nhanh một chút… A… Ưm…” Cô hối anh, cơ thể muốn càng nhiều hơn nữa, vùng cấm địa bị anh đưa đẩy căng ra rồi khép lại, tay anh thăm dò hạt trân châu nằm ở nhuỵ hoa, nhẹ nhàng nhấp nhô ra vào, trong nháy mắt khoái cảm đánh úp cô, thậm chí cô còn rùng mình như muốn hạ thuỷ.
Hứa Đồng Chu biết cô muốn nhiều hơn, sao anh lại không muốn cơ chứ, nhưng nhìn cô nằm nghiêng, bụng đã phồng lên tạo thành đường vòng cung, lý trí của anh đè nén dục vọng xuống, chỉ tăng tốc thêm vài phần, không dám xâm nhập vào sâu như ngày thường.
“Chị ngoan nhé, nhịn một chút… Chờ sinh bé con xong sẽ làm cho đã…” Anh kiên nhẫn an ủi cô, tốc độ ngoáy hạt trân châu càng nhanh hơn.
Anh biết nơi nào là điểm G của cô, thục dục cô mau hứng tình, côn thịt như con ngựa sắt bị xích lại không dám chạy lung tung, ngoan ngoan di chuyển nhẹ nhàng bên trong cơ thể cô.
Trình Nặc không chịu nổi cảm giác trêu chọc này, hạ thân bị đùa bỡn dâng lên cảm giác ngứa ran rồi lan khắp người, cô co lại nức nở.
“Nhanh một chút… Một xíu thôi cũng được… Ưm…” Cô khóc thút thít khẩn cầu, hơi thở yếu ớt như sắp tắt, vòng tay ôm cổ anh rồi hôn anh, miệng trên và dưới đều muốn nuốt trọn anh vào cơ thể mình.
Hứa Đồng Chu nghe cô nỉ non như mèo con thì mềm lòng, “Vậy nhanh một chút thôi, chị chịu không nổi…”
Anh cũng đè nén dục hỏa cực kỳ khó chịu, thật sự không dám làm mạnh, nâng chân cô đặt lên vai anh, ngón tay vạch cánh hoa đỏ mọng làm khủng cảnh cảnh giao hợp hoàn toàn lộ ra trước mặt anh, thịt non tiết ra chất lỏng màu trắng nóng bỏng nuốt trọn cây hàng đỏ tím của anh, mỗi lần đưa đẩy làm cánh hoa khẽ run lên.
Hình ảnh thật sự kích thích thị giác làm anh muốn phát điên, tay anh càng miết cửa động, ngoáy tròn cánh hoa như muốn xem nhiều hơn, eo cũng đưa đẩy nhanh hơn ba phần, khoái cảm đột kích làm cô hét lên, ngón tay thon dài nắm chặt ga giường, hơi co người để lộ đường cong rõ ràng.
Hiển nhiên Hứa Đồng Chu cũng sắp chạm đỉnh, đánh nhẹ lên cặp đào căng mọng, “Gọi chồng ”
Anh là em trai cô, là Chu Chu của cô, còn là chồng cô!
Trình Nặc đã lên đỉnh Vu Sơn, đầu lưỡi hơi lộ ra, lúc va chạm nức nở cất tiếng: “Chồng… Ưm… A… Không…”
Cô gọi anh, cầu anh, cơ thể liều mạng quấn lấy anh, nhưng chung quy lại cũng không dám đòi hỏi quá nhiều, sau nhiều lần nhấp vào cuối cùng anh cũng bắn ra, dòng tinh dịch nóng hổi theo đường hầm tiến vào cơ thể cô.
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 99](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)