Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Hứa Đồng Chu kìm nén kích động không dám lộ ra mặt, chậm rãi đi sau Trình Nặc, sau khi lấy được kết quả, cô suýt khóc thành tiếng, dọc đường đi tức giận đánh anh mấy cái, Hứa Đồng Chu đang sung sướng để cô mắng anh, chờ cô mắng mệt im lặng thì anh vươn tay nắm tay cô.
“Nhìn chị kìa, sắp làm mẹ mà tính còn nóng nảy như vậy, ngoan.” Hứa Đồng Chu ôm Trình Nặc rồi dịu dàng dỗ dành cô.
Đêm qua, sau khi cô muộn màng nhận ra thì cả hai lập tức đến bệnh viện kiểm tra, đúng như dự đoán, họ đã “trúng thưởng”.
Hứa Đồng Chu biết sinh mệnh nhỏ bé này xuất hiện ngoài ý muốn nhưng anh vẫn không khỏi mừng rỡ, trời ơi, anh sắp được làm ba rồi! Anh và cô gái anh yêu nhất sắp chào đón kết tinh tình yêu của họ.
Nhưng hình như cô đang bối rối với bao suy nghĩ phức tạp, cô mới thi đậu công chức, năm sau đã có thể chính thức vào biên chế, sao cô có thể sẵn lòng từ bỏ, nhưng “sự cố nhỏ” này… cô cũng không muốn bỏ…
Được Hứa Đồng Chu quấn trong áo khoác, cô khó xử muốn rơi nước mắt, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt cưng chiều của anh, “Chu Chu… sau này chúng ta hãy có con được không anh?”
“Không được.”
Anh vô cảm trả lời, anh đã không còn là thiếu niên vô tri 6 năm trước, sau khi bên cô anh luôn nghe lời thực hiện biện pháp tránh thai, cũng đã lén tìm hiểu trên mạng mới biết hành vi để cô uống thuốc năm đó ngu xuẩn biết bao, anh nhất quyết không để cô đụng đến những thứ có hại cho cơ thể nữa, bây giờ dù việc có thai không nằm tɾong kế hoạch nhưng anh kiên định không để cô phá thai dễ dàng như vậy!
“Ồ…” Trình Nặc bĩu môi đáp lời, nhưng mà thật sự khó nghĩ quá đi!
“Chị…” Anh ôm mặt cô, khẽ gọi cô, “Chúng ta nói cho ba mẹ biết nhé?”
Hứa Đồng Chu thật sự mừng muốn điên rồi, nhưng trong nháy mắt anh càng suy xét và cân nhắc nhiều thứ, anh sẽ cố gắng hơn nữa vì cô, vì con anh phải phấn đấu trở thành phiên bản tốt nhất của mình, nhưng anh cũng hiểu lúc này cô rấtyếu đuối, anh có nghĩa vụ phải nói chuyện này với ba mẹ cô.
Không phải là lấy “con để ép bố mẹ vợ”, anh muốn cô có cuộc sống mỹ mãn, không chỉ cùng anh mà còn cùng ba mẹ mình…
Thời điểm Trình Nặc biết được dụng tâm lương khổ của anh là vào một buổi sáng tuần sau, chuông cửa vang lên, cô vội ra mở, Hứa Đồng Chu lại đi “công tác”, làm công việc thiết kế phải cần đến nhiều nơi học hỏi nên cô cũng không ngăn được, một mình cô ở nhà buồn chán, đột nhiên có tiếng chuông cửa, cô nhìn qua mắt mèo thì thấy gương mặt quen thuộc.
Mở cửa ra, Trình Trường An và Phương Vân bất ngờ xuất hiện ngoài cửa, sau lưng là Hứa Đồng Chu đang “đi công tác”.
Trình Nặc ngây người không biết chuyện gì đang xảy ra, cô bối rối đón ba người vào, muốn kéo Hứa Đồng Chu vào phòng ngủ hỏi rõ thì bị Phương Vân gọi lại.
Gần một năm không gặp, Phương Vân và Trình Trường An cũng không thay đổi gì nhiều, nhưng sắc mặt hai người cũng không tốt lắm, Trình Nặc ngồi trên sofa khoanh tay chịu trói, Hứa Đồng Chu vào phòng bếp chu đáo pha trà, cắt trái cây mang ra.
Trình Nặc nhìn bóng dáng bận rộn của anh, cả người đơ ra, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Không phải anh đi công tác sao? Sao lại quay lại rồi? Sao lại về cùng Trình Trường An?! Sao ba mẹ cô lại đột ngột xuất hiện ở đây?
Trời ơi, ai hãy nói cho cô biết chuyện gì đang xảy ra đi!
Mãi cho đến khi Phương Vân nắm tay cô, ánh mắt dịu dàng từ ái hỏi chuyện đứa bé, cô mới biết thì ra mọi chuyện đều là kế hoạch của anh.
Điều làm cô kinh ngạc nhất là thái độ của ba cô với Hứa Đồng Chu đột nhiên thay đổi, ông không còn muốn ép bức hai người chia tay nữa… Tuy mẹ cô vẫn hơi thiếu kiên nhẫn khi đối mặt với Hứa Đồng Chu nhưng ba cô lại có thể trò chuyện bình thường với anh.
Trình Nặc mở to mắt!
Khó khăn lắm mới tìm được cơ hội, cô kéo Hứa Đồng Chu vào phòng ngủ, “Anh giải thích cho rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Hứa Đồng Chu cười cúi đầu nhìn cô rồi kể ngắn gọn đầu đuôi sự việc.
Thì ra sau khi gác bỏ suy nghĩ muốn phá thai của Trình Nặc, anh lại quay về ý định muốn hàn gắn quan hệ của Trình Nặc với gia đình, anh muốn cô mãi là cô gái hạnh phúc nhất, vào thời khắc mang thai quan trọng như vậy, cô không chỉ cần anh mà còn cần ba mẹ kề cạnh, anh muốn con của hai người thật sự nhận được sự chúc phúc của trưởng bối, nhưng Trình Nặc cứ do dự, muốn gạo chín thành cơm mới về nhà.
Đương nhiên Hứa Đồng Chu không tán thành cách làm này, sau nhiều lần suy xét, cuối cùng anh cũng đưa ra quyết định, mình anh về Tô Châu gặp Trình Trường An, cho dù bị mắng, bị đánh cũng không sao cả, nhưng anh không muốn cô gái của anh lại sinh con trong tình cảnh danh không chính ngôn không thuận…
Anh không muốn cô phải chịu bất kỳ đau khổ nào.
Nghĩ thì dễ, làm mới khó, đối mặt với Trình Trường An lạnh lùng quyết đoán, có thể tưởng tượng ra anh khẩn trương và thấp thỏm biết bao, nhưng nghĩ đến cô và bé con chưa chào đời, anh căng da đầu trò chuyện với người đàn ông trung niên trước mặt.
Trình Trường An nhìn anh, ông vẫn không hiểu được đứa con gái vàng ngọc của mình lại coi trọng thằng nhóc này ở điểm nào? Nghe tin Trình Nặc mang thai, ông suýt không kiềm chế được cảm xúc mà đánh thằng nhóc này một trận.
Nhưng nhiều năm tung hoành trong giới kinh doanh giúp ông đè nén cảm xúc để nghe anh kể chuyện, từ lần đầu hai người gặp gỡ, quen nhau, đến lúc anh nguyện ý vì Trình Nặc mà rời xa quê hương, vì cô phấn đấu…
Cuối cùng, khi anh nói đến kế hoạch phát hiện sự nghiệp của mình mới thật sự chạm đúng chỗ nhức nhối trong tâm Trình Trường An.
Ông không muốn nghe chuyện nữ nhi tình trường, là dân làm ăn Trình Trường An càng quan đến thực tế và tương lai, mãi đến khi nghe Hứa Đồng Chu nói về tầm nhìn, kế hoạch cho sự nghiệp, ông mới sẵn lòng để mắt đến thằng nhóc đến từ nông thôn này.
Trình Trường An lập nghiệp với ngành địa ốc nên biết rõ tiềm lực của ngành trang trí và thiết kế sân vườn như thế nào, xã hội phát triển sẽ bước vào xu thế tự tin tự lập, Hứa Đồng Chu làm trong ngành thiết kế lâm viên này đúng lúc gặp được gió đông, hơn nữa anh còn có định hướng phát triển sự nghiệp rõ ràng trong tương lai.
Trò chuyện cả một ngày, Trình Trường An không hẳn là hoàn toàn thay đổi về anh, nhưng tốt xấu gì cũng không còn bài xích và khinh thường anh như ban đầu nữa.
Hơn nữa Trình Trường An cũng là theo ba mình làm việc chăm chỉ, thời trước Trình Lễ khởi nghiệp nhờ “lông gà lấy đường”*, tuy sau này cũng tích luỹ được một ít của cải nhưng dù sao cũng lớn lên trong gia đình hàn vi nên Trình Trường An hiểu rõ gây dựng sự nghiệp gian khổ ra sao, có đôi khi tiền đồ của một người sẽ không vì xuất thân mà bó buộc.
Những người thật sự thành công thì cho dù sinh ra trong bùn đất cũng sẽ nổi bật rực rỡ.
Vì vậy ông cho Hứa Đồng Chu một cơ hội, cũng cho Trình Nặc một cơ hội, sau một đêm trằn trọc suy nghĩ, ông và Hứa Đồng Chu đã làm một thỏa thuận, ông sẽ bỏ vốn cho Hứa Đồng Chu làm vốn khởi đầu, nhưng ông muốn nội trong năm Hứa Đồng Chu phải đạt được thành tích mà ông hài lòng.
(*) Lông gà lấy đường ở trong câu này là chỉ về việc khởi nghiệp từ những thứ nhỏ xiu xíu trước đấy ạ.
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 98](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)