Bìa [ĐGECHE] – Chương 97
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 97

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1719 từ · 8 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 97

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Không phải Trình Nặc không khổ sở… Cô chưa bao giờ nghĩ sau hơn 26 năm nghe lời trong một đêm lại đột nhiên nổi loạn đến mức này, nếu cô đã lựa chọn thì chỉ có thể đi đến cùng, có đôi khi nửa đêm tỉnh giấc, nhìn người đàn ông ngủ say bên cạnh, cô cũng sẽ mâu thuẫn ray rứt, không phải cô hối hận về quyết định của mình mà là cô đau lòng khi phải tuyệt giao với ba mẹ.

Hứa Đồng Chu là một người thiện lương không có gì để bàn cãi, trước đây cô không rõ nhiều chuyện, bây giờ cô đã hoàn toàn sáng tỏ, nếu cô đứng ở một góc độ khác mà nhìn nhận thì rõ ràng những gì Hứa Đồng Chu phải chịu đựng nhiều hơn cô nghĩ nhiều, sự tình phát triển đến nước này, tạm thời cô không muốn nghe lời Hứa Đồng Chu vội vàng về nhà “nhận sai”.

Cô cắn răng đánh chết cũng không liên hệ với ba mẹ, hiện giờ khổ cực cam lai, cô nghĩ cứ cố gắng phấn đấu có cuộc sống như ý trước, sau đó mới quay về để ba mẹ thấy nỗ lực của mình, cô và Hứa Đồng Chu sẽ không bị chia rẽ nữa.

Lòng đã quyết định, cô cũng lặng lẽ quan sát sự thay đổi của Hứa Đồng Chu… Anh thật sự ngày càng xuất sắc, mọi chuyện đang phát triển theo chiều hướng ngày một tốt.

Sự tình chuyển biến tốt đẹp vào đêm đông trước Tết Nguyên Đán, Hứa Đồng Chu ra ngoài lập nghiệp đã 5 năm, trừ 2 năm đầu còn về nhà ăn Tết thì mấy năm sau vì muốn kiếm thêm tiền nên đều chủ động xin tăng ca ở công trường, bất kể chủ nhật hay ngày lễ.

Năm nay có Trình Nặc, anh càng không nỡ về, đây là lần đầu hai người đón Tết cùng nhau, lòng kích động muốn nhảy cẫng lên, nhưng Trình Nặc biết anh nhớ mong mẹ và em gái, thương lượng với anh hay là anh về nhà một chuyến chơi mấy ngày trước Tết, sau đó quay lại Vô Tích trước mồng một là được.

Hứa Đồng Chu rơi vào thế khó xử, lòng bàn tay mu bàn tay cũng là thịt, anh muốn chăm sóc cả hai bên, nhưng nhìn Trình Nặc suy xét mọi chuyện vì anh làm cán cân thiên bình không khỏi nghiêng về hướng cô…

A… Có vợ quên mẹ chắc là đang nói anh đó!

Hứa Đồng Chu cười tự giễu, ôm Trình Nặc vào lòng nói không đồng ý, anh muốn cùng có trải qua cái Tết yên bình, sau Tết anh sẽ xin nghỉ phép về nhà.

“Bụp”, tiếng cầu bắn ra đánh trúng chỗ ngứa, Trình Nặc vui vẻ trong lòng, thật ra cô là học theo Trình Trường An lấy lui làm tiến, quả nhiên anh đau lòng cho cô.

Nhưng nếu anh thật sự nghe lời cô về nhà trước Tết thì cô cũng không đành lòng trách gì anh.

Cô giả vờ không có gì trên mặt nhưng lòng lại nở hoa, nắm tay Hứa Đồng Chu vào trung tâm thương mại, sắp Tết nên dòng người ồn ào náo nhiệt, các kệ hàng chất đầy đồ, cô nắm tay anh, anh đẩy xe hàng vừa đi vừa chọn, trên kệ trái cây nhập khẩu có bày sẵn dâu tây trắng, nằm trong hộp nhỏ, trái nào trái nấy to tròn được bọc lớp lưới, trông vừa quý vừa đắt.

Trình Nặc nhìn qua dừng lại ở mấy trái dâu trong vài giây rồi quay người đến kệ rau củ kế bên.

“Chu Chu, ngày mai anh làm sườn heo chua ngọt cho em nha ~ tự nhiên hơi thèm ~” Cô cười ngọt ngào kéo anh đi mua thịt.

Hứa Đồng Chu hơi nheo mắt, cũng không lên tiếng, anh quá hiểu cô, miệng ngọt nhưng rất kén chọn, vừa rồi anh đã bắt gặp ánh mắt cô dừng ở dâu tây, nhưng cô lại nhanh chóng quay người không để anh nhận ra một hộp dâu đó 400 tệ*, không phải cô mua không nổi… là cô đang khắc chế nhu cầu của mình vì anh.

(*) 400 tệ khoảng 1,3 triệu tiền Việt.

Anh hơi rầu rĩ đưa cô đi mua thịt, lại bị kéo đi qua khu bán đồ ăn vặt.

Cô gái của anh ngày thường ăn uống rất kén chọn, ăn gì cũng dừng lại ở hai miếng, có lẽ đông đến nên cơ thể theo bản năng cần nhiều calo hơn, lại bị nhiễm không khí mua sắm Tết nên cô mua rất nhiều, cô đang đứng chọn mấy món ăn vặt mà mình chưa từng ăn, Hứa Đồng Chu đẩy xe sang một bên chờ cô, hồi lâu anh cất tiếng: “Anh… muốn ăn dâu tây.”

“Hả?” Trình Nặc đang nhìn chăm chú bịch khoai tây chiên, trả lời anh: “Dâu tây hả? Được, mua cho anh.”

Cô bỏ bịch khoai tây chiên vào xe đẩy, quay đầu nhìn anh cười rồi nắm tay anh kéo đến khu trái cây.

“Muốn ăn… dâu tây trắng á…” Hứa Đồng Chu nói nhỏ, anh muốn ăn dâu tây trắng, anh chỉ cắn một miếng thôi, còn lại toàn bộ đều cho cô…

“À, dâu tây trắng đó tên là dâu tây bạch tuyết, là hàng nhập khẩu của Nhật, để em đi lấy.” Cô thong thả giới thiệu với anh rồi cất bước đi lấy một hộp.

Cô nào biết Hứa Đồng Chu đang nghĩ gì, cô sớm đã không còn đam mê ăn uống với những đồ này nữa, nhưng cô không biết chỉ một cái nhìn vô tình của cô lại khiến Hứa Đồng Chu mâu thuẫn trong lòng.

Về đến nhà hai người đều bận rộn, Trình Nặc nhớ anh muốn ăn dâu tây nên về nhà liền mang vào phòng bếp rửa sạch, lúc đem ra thì anh đang ngồi trên sofa nhìn gì đó.

Trình Nặc tự nhiên nằm trên sofa, gối đầu lên chân anh, “Anh đang xem gì đó?”, cô vừa hỏi vừa lấy một trái dâu tây đưa đến miệng anh.

“Ừm… anh đang xem bản vẽ thiết kế.” Lòng anh ứ nghẽn, Hứa Đồng Chu bị ép mở miệng ăn thêm trái dâu tây, anh muốn kiếm thật nhiều tiền, mua cho cô những món đồ tốt nhất…

Trình Nặc không hiểu những thứ này, “Ồ” một tiếng rồi lại lấy trái khác đưa đến miệng anh.

Trong trí nhớ của cô hình như chàng trai này chưa từng chủ động muốn ăn thứ gì đó, muốn món đồ nào đó, lại nắm rõ sở thích của cô trong lòng bàn tay, khó lắm anh mới “mở miệng vàng” chỉ đích danh muốn ăn dâu tây, chắc chắn cô sẽ “phục vụ” tận tình.

Hứa Đồng Chu nhìn tay cô trắng nõn cầm dâu tây đưa lại, trực tiếp lấy tay nhận rồi thuận thế kéo cô đang cầm dĩa dâu tây kề sát mình.

“Giai đoạn trước Tết chắc anh sẽ rất bận, nhiều khách muốn trang hoàng lại nhà cửa để đón Tết nên chắc là thành tích kinh doanh cũng tăng được đôi chút.”

Anh cúi đầu nhìn cô gái đang nằm trên đùi mình, vừa nói chuyện, vừa lấy quả dâu tây lúc nãy đút vào miệng cô.

Trình Nặc nghe anh nói, hé môi đón quả dâu tây, cắn đứt phần đầu.

“Thành tích tốt là được, nhưng anh có thể bớt tăng ca ở bên em nhiều hơn xíu không…” Cô vừa nói vừa nhai dâu tây, đông đến làm cô dễ buồn ngủ, anh ấm áp như mặt trời nhỏ ôm ngủ rất thích, cô không thích anh đi công tác chút nào…

“Được, anh sẽ cố gắng hạn chế tăng ca.” Anh cười đáp lại cô rồi lấy trái dâu tây khác đút cho cô, muốn cô ăn cho thoả thích.

“A… Anh ăn đi!” Trình Nặc cau mày nhìn dâu tây trên miệng, muốn đẩy ra.

“Mua cho em mà…” Hứa Đồng Chu dịu dàng nói, nhất quyết đút cô ăn cho bằng được, chờ cô ăn xong anh mới ăn phần còn lại.

Trình Nặc nằm trên đùi anh nhìn lên mặt anh, thấy anh thật khờ khạo đáng yêu, xoay người ngồi vào lòng anh.

“Dâu tây ngon không?” Cô kề sát vào mặt anh, ngón tay nghịch ngợm xoa gáy anh, xoa đến khi anh rụt đầu lại.

“Ăn ngon…” Hứa Đồng Chu nói dối, kỳ thật cùng bình thường dâu tây không có bao lớn khác nhau! Nhưng cô gái của anh thích ăn, anh cũng sẽ thích!

Trình Nặc cười khẽ, quay đầu hôn lên vành tai anh: “Có ngon hơn em không?

Hừm… Kề sát như vậy thật dễ lau súng cướp cò mà.

Bị cô trêu chọc, mặt Hứa Đồng Chu hơi ửng đỏ: “Không… Chị ngon nhất!”

Anh vòng tay ôm eo cô, làm nũng như vậy thật làm người ta cuồng si, anh đã có phản ứng.

Trình Nặc hé môi cắn vành tai anh, giọng mềm mại ủ rũ, “Không thích anh đi công tác tẹo nào… Lần nào anh đi cũng mất mấy ngày, anh nói xem mấy ngày rồi mình chưa “làm”?

Giọng cô càng ngày càng nhỏ, âm cuối chỉ còn hơi thở phả vào tai anh, cô nhạy bén nhận ra người anh cứng đờ, hài lòng nhìn thấy mặt Hứa Đồng Chu đỏ bừng.

“Đêm nay anh sẽ bù cho chị… Bù thật nhiều!”

Bàn tay đang đặt ở eo cô chậm rãi mò mẫm xuống bờ mông căng tròn rồi dùng sức xoa nắn, môi trượt trên làn da của cô mút nhẹ.

“Vợ…” Anh động tình nỉ non, hiếm khi anh gọi danh xưng này thành tiếng, “Chúng ta sinh con nhé?”

Trình Nặc nhắm mắt hưởng thụ sự dịu dàng của anh, “Ừm… Sinh một bé con đi.” Cô khẽ đáp.

Vừa dứt lời, cô đột nhiên đẩy anh ra kéo dài khoảng cách hai người.

“Hứa Đồng Chu! Hình như “bà dì” không ghé thăm em một tháng rồi!”