Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Ngày biết mình trúng tuyển lại vừa lúc lập đông, Trình Nặc kích động thay một chiếc váy dài vàng nhạt, khoác ngoài chiếc áo khoác trắng, mái tóc mềm mại xoăn tự nhiên xoã xuống, khuôn mặt xinh đẹp chỉ trang điểm nhẹ nhàng, cô nhanh chóng cầm túi nhỏ ra ngoài.
Hứa Đồng Chu đang đợi dưới lầu, thấy cô xuống lập tức đến đón, “Chị…”, anh dịu dàng gọi cô, cô nhón chân lên hôn anh một cái.
“Thơm quá…” Anh ngửi thấy hương nước hoa sau tai cô, khẽ thì thầm.
Trình Nặc cười quay đầu nhìn anh, “Chai này đợt anh dẫn em đi mua đó, anh quên rồi sao?”
Trán Hứa Đồng Chu hơi nhăn lại, anh gãi đầu, “Chỉ nhớ là dẫn chị đi mua nhưng không nhớ mùi của nó.”
Chị có nhiều nước hoa như vậy… Anh không thể nào nhớ hết được, chỉ nhớ hương thơm nhất là lúc chị cởi hết trên giường mỗi tối.
Trình Nặc kéo tay anh, tin đậu vào biên chế đã kể với anh qua điện thoại, hai người đi dọc cây cầu nhỏ bắc qua con sông xanh biếc, thỉnh thoảng Trình Nặc lại chạy lên hai bước, quơ chân múa tay nói chuyện với chàng trai sau lưng.
Hứa Đồng Chu cười cưng chiều để cô nắm tay anh kéo tới kéo lui.
“Anh thì sao? Thiết kế tiểu cảnh bên kia sao rồi?” Tâm trạng Trình Nặc rất tốt, ríu rít kể trải nghiệm hồi hộp của mình ở phòng thi xong lại quay đầu hỏi chuyện Hứa Đồng Chu, cô vẫn nhớ mấy ngày trước anh còn phàn nàn với cô mình bất đồng quan điểm với công ty về việc lựa chọn vật liệu thiết kế cảnh quan, anh và nhà thiết kế kia đều không thuyết phục được đối phương.
Hứa Đồng Chi mím môi, không biết nên giải thích thế nào cho cô dễ hiểu nhất: “Ừm, hiện tại anh ấy đã đồng ý với quan điểm của anh, bụi cây đó sẽ thay bằng cây tùng, nhưng về chuyện chọn cát và sỏi thì anh ấy muốn tự đưa ra quyết định.”
11 tháng trôi qua như mới đây, anh vẫn nhớ rõ chiều ngày đông đó, anh biết toàn bộ sự tình từ tiếng nức nở của Trình Nặc, cô ôm anh khóc nấc, lời trong miệng mơ hồ không rõ, “Nếu em không có tiền, không có gia cảnh, anh còn thích em không?”
Hứa Đồng Chu không nói được lời nào, nước mắt rưng rưng bị anh kìm lại không cho nói trào ra.
Sao anh lại để ý đến gia thế của cô chứ? Này cô đứng trong sân nhìn về núi sâu, ngày mưa tầm tã mình cô lẻ loi lê bước rồi lộ bàn chân trắng muốt cho anh xem, đêm đông lạnh giá cô dịu dàng gọi “Chu Chu…”
“Chào em, tôi tên là Trình Nặc, Trình trong hà thành, Nặc trong lời hứa.”
Chỉ một câu nói, cô đã trở thành lời hứa mà ông trời ban cho anh.
Anh nắm tay cô, khẽ thì thầm lời yêu, lặp lại vô số lần rằng anh yêu cô, dù cô có thân phận gì thì cô chính là tia sáng đưa anh hỏi khe núi bần cùng, là thần linh của anh…
Có lẽ cô đang mệt mỏi, cắt đứt quyết liệt với ba mẹ làm cô cảm thấy khủng hoảng và sợ hãi chưa từng cô, hiện tại đường lui duy nhất của cô chính là người đàn ông này… Cô cắt được toàn bộ cơ hội bước lên con đường xán lạn, xoay người hướng về anh cùng đương đầu với thế giới sụp đổ.
Tiếng nức nở dần nhỏ lại, cô từ từ chìm vào giấc ngủ, trước khi nhắm mặt lại cô còn khẽ nỉ non: “Giờ em không còn gì hết, anh có bỏ rơi em không…”
Đợi cô ngủ say, cuối cùng Hứa Đồng Chu không nhịn được nữa bật khóc thành tiếng, anh sẽ không bao giờ rời xa em! Đồ ngốc này! Trừ phi em đuổi anh đi… nếu không đời này cũng ta sẽ gắn bó dây dưa cả đời!
Với thủ đoạn của Trình Trường An tất nhiên sẽ không dễ dàng buông tha hai người, không lâu sau, có người đến chỗ xưởng xe làm loạn, không cần Trình Trường An ra mặt, đám côn đồ gây rối ba ngày khiến anh bị “mời đi”.
Vết thương trên gò má không giấu được, sau khi Trình Nặc biết chân tướng đã xảy ra cãi vã kịch liệt chưa từng có với ba mình.
Cô tức giận lao ra khỏi cửa, không giải thích gì mà kéo Hứa Đồng Chu rời Tô Châu, khi đến nơi anh mới biết Trình Nặc dẫn mình đến Vô Tích.
Anh cũng không lo lắng, chỉ thấy đau lòng cho cô, cô gái này đã vì anh mà trả giá quá nhiều, anh không muốn cô phải vì anh từ bỏ thêm bất cứ thứ gì nữa, anh nhiều lần muốn khuyên nhủ nhưng lời còn chưa nói đã bị cô gạt ngang.
Anh không muốn cô vì mình mà cắt đứt với ba mẹ… Đó là hành vi sai lầm ngu ngốc, nhưng cô đã quyết định, chỉ cần đề cập đến chuyện này thì cô lại im lặng không nói, không trả lời cũng không phản bác, chờ anh im lặng cô mới khôi phục lại như ban đầu.
Sau nhiều lần thuyết phục không có kết quả, cuối cùng Hứa Đồng Chu tạm bỏ ý định khuyên nhủ cô, thật ra mấu chốt vấn đề nằm ở anh, nếu anh không đạt được thành tựu gì thì cho dù quan hệ vừa Trình Nặc và ba mình có hàn gắn thì sau đó hai người họ sẽ ra sao?
Nghĩ đến đây, Hứa Đồng Chu dứt khoát buông bỏ mọi chuyện “thế tục”, toàn tâm toàn ý tập trung cả thể xác và tinh thần cho sự nghiệp của mình.
Sau khi rời Tô Châu, ban đầu anh dự định tìm một công trường để bắt đầu lại từ đầu,nhưng Trình Nặc không đồng ý, cô nghĩ anh không nhất thiết phải “làm lại từ đầu”, nếu anh đã có thiên phú về lĩnh vực này thì nên phát huy tối đa tài năng của mình.
Mấy năm ở Anh, cô không cần vừa học vừa làm, gia cảnh khá giả giúp cô không cần bươn trải khi du học, thậm chí đôi lúc còn nhận hỗ trợ tài chính quá nhiều chạm đến mức “giàu có” nên cô tích góp được không ít, lần này cô trực tiếp đưa Hứa Đồng Chu vào lớp tuyển sinh thiết kế lâm viên của đại học Nông nghiệp, còn cô cũng bắt đầu hành trình nửa năm ôn luyện cho kỳ thi công chức.
May mắn là Hứa Đồng Chu thật sự có thiên phú trong ngành này, chỉ tɾong 4 tháng ngắn ngủi, anh đã thuận lợi lấy được chứng chỉ hạng xuất sắc, đồng thời cũng quen biết một số người trong giới, ngày thường anh làm việc nghiêm túc cần mẫn, có quan hệ không tồi với nhiều người, sau khi khoá học kết thúc, anh nhờ vào quan hệ với bạn cùng lớp mà tìm được việc làm ở một vườn ươm liên kết với một công ty xây dựng.
Trình Nặc cũng cắn răng kiên trì hơn nửa năm, cuối cùng cũng thông qua kỳ thi công chức tuyển dụng công khai lần thứ hai tɾong năm, Hứa Đồng Chu nhìn bóng lưng cô, trong lòng ngập tràn hy vọng… Nếu anh tiếp tục phát triển với tốc độ này, liệu anh… có khả năng không mắt ba mẹ cô không?
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 96](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)