Bìa [ĐGECHE] – Chương 95
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 95

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1140 từ · 5 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 95

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Lúc Trình Nặc đến gặp Trình Trường An, ông đang tham dự hội nghị tại Trung tâm Thương mại Quốc tế Thượng Hải.

Cô không tự ý vào cắt ngang mà ngồi chờ ở đại sảnh mấy tiếng đồng hồ, đến khi hội nghị kết thúc, cô cầm tài liệu và tìm thấy ông trong dòng người tấp nập.

“Giám đốc Trình, tôi mang một số tài liệu ở chi nhánh Tô Châu đến trình cho ngài.” Cô thấp giọng nói, theo dòng người đi về phía trước, Trình Trường An không ngờ cô lại xuất hiện đột ngột như vậy, nhanh chóng lên xe về văn phòng công ty Thượng Hải.

Trình Nặc không ngờ sẽ có một ngày mình và ba ruột lại rơi vào cục diện này, cô lần lượt lấy tài liệu từ túi đựng hồ sơ ra, đây là thành tích của cô từ khi gia nhập công ty Tô Châu vào tháng 8. Cô biết trong mắt Trình Trường An những thứ này không đáng nhắc đến, nhưng cô đã nỗ lực, cũng đã chân chính hiểu được những năm tháng ba mình thành lập công ty thật sự không dễ dàng gì.

Cô trình bày từng tập tài liệu, giải thích tường tận từng dự án, kế hoạch, sắc mặt Trình Trường An không đổi nghe cô nói, tuy ông ngạc nhiên trước sự xuất hiện bất ngờ của cô nhưng vẫn im lặng nghe cô báo cáo. Thực tế dù cô không báo cáo thì ông cũng sớm nắm được tiến độ và hướng phát triển của chi nhánh Tô Châu.

Trình Nặc cố gắng không để cảm xúc cá nhân xen vào công việc, dùng giọng điệu bình tĩnh ổn trọng giải trình bày từng hạng mục.

Tài liệu rất nhiều, cô nói cũng chậm rãi, đến bản báo cáo cuối cùng được mở ra, tờ giấy nằm dưới cùng lộ ra trước mặt Trình Trường An.

“Trên đây là thành tích tôi làm được ở Thần An trong 4 tháng qua, giám đốc Trình, sau này có lẽ tôi sẽ không tiếp tục được nữa.”

Đơn từ chức nằm ở cuối cùng, cô nhẹ nhàng rút ra và đặt trên chồng tài liệu.

“Con có ý gì?” Trình Trường An nhướng mày, sắc mặt âm trầm hỏi cô.

Thành tích của cô không thể coi là đặc biệt xuất sắc, nhưng trong mắt Trình Trường An một người không có đam mê kinh doanh mà lại có thể làm ra được thành tích này quả thật không tồi, nếu bỏ qua tình cha con để đánh giá khách quan thì cũng được xem như trên mức trung bình.

Nhưng đột nhiên cô lại như phát bệnh một đường đuổi từ Tô Châu đến Thượng Hải, lấy cớ báo cáo công việc nhưng thật ra là đến gặp ông để “từ chức”?

26 năm cuộc đời, tuy cũng có lúc Trình Nặc phản nghịch nhưng phần lớn thời gian đều nghe lời ba mẹ, năm đó cũng vì một câu của Trình Trường An mà cô từ bỏ chuyên ngành mình lựa chọn, đến nước Anh cách hàng ngàn cây số để theo học ngành tài chính… Thật ra cô vẫn luôn muốn tranh luận thẳng thắn một lần với ba mẹ.

Giờ đã học thành tài, dù không thích ngành sản xuất này đi nữa nhưng cô cũng ép mình học hỏi nghiêm túc, không mong trở thành tinh anh trong ngành mà chỉ cần trở thành cánh tay phải đắc lực cho ba mình tɾong giới kinh doanh thăng trầm.

Sự tình đến nước này, cô cũng hơi cứng họng…

Nhưng Trình Nặc không thể buông tay đoạn tình cảm này được, nhớ ngày trước khi bị Điền Mục phản bội, dù có đau lòng nhưng khi đối mặt với hiện thực cuộc sống cô đã nhanh chóng nghe theo lý trí liền từ bỏ… Cô không nghĩ mình là người khao khát tình yêu nam nữ, quan niệm này vẫn không đổi đến tận lúc cô trở về từ Anh.

Cho đến khi cô gặp lại thiếu niên nông thôn đó, dường như cô mới bắt đầu hành trình “trả nợ.”

Có lẽ là cảm động, cũng có lẽ là cô không muốn mắc nợ, cho nên khi muộn màng nhận ra toàn bộ chân tướng, cô mang theo cảm giác áy náy chủ động đi tìm anh… Nhưng càng đến gần anh, cô mới biết được anh luôn cố gắng vì cô chắn mọi sóng gió, ngăn cô đối mặt với sự thật tàn khốc.

Có lẽ trong tình yêu của cô cũng có một phần cảm động… Cô nhút nhát, luôn nghe theo ba mẹ hơn 20 năm qua lại vì tình yêu mà không khoan nhượng, quyết đấu tranh đến cùng.

Nhìn đơn từ chức đột ngột xuất hiện, sắc mặt Trình Trường An âm trầm, không cần nghĩ cũng biết Trình Nặc vì cái gì mà làm ra “vở tuồng” này.

Ông cũng không nói nhiều, bình tĩnh nói với cô, nếu cô muốn đi đến bước này thì ông cũng không ngại để cô mất việc, ông cũng không cho cô lấy được bất kỳ cổ phần hay hoa hồng gì từ công ty.

Trình Nặc bình thản nghe ông nói, cũng không tranh cãi quyết liệt gì với ba mình mà nhẹ nhàng trả lời ông. Nếu ông đã quyết định thì cô sẽ chấp nhận mọi hậu quả, chuyện cô quyết định cũng mong ông chấp nhận.

Loại phản kháng này không chỉ vì Hứa Đồng Chu… Cô càng muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Trình Trường An trong suốt 26 năm qua, cuộc đời của cô, cô muốn tự mình kiểm soát.

Lúc Hứa Đồng Chu gặp lại Trình Nặc đã là hai ngày sau, mấy ngày nay gọi điện thì cô không nghe, đến công ty tìm cũng không thấy người, anh biết Phương Vân ở nhà cô nên không dám đến cửa quấy rầy, anh không còn tâm trí đi làm bên xưởng xe nữa, ngày nào cũng đứng chờ ở chốt bảo vệ tiểu khu chỉ mong nhìn thấy bóng dáng cô.

Khi nhận được điện thoại của Trình Nặc, Hứa Đồng Chu chạy như điên về khách sạn, mọi nỗi sợ hãi lo lắng của anh đều tan biến khi nghe được chị gọi “Chu Chu”.

Chị của anh không hề muốn bỏ rơi anh!

Trông cô tựa như rất mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt vẫn chưa tan hết, thấy anh chạy đến phía mình, cô đứng dậy đón anh, không màng ánh mắt của người ra vào trong sảnh, ôm chặt anh, hôn môi anh, nước mắt rơi xuống cổ áo anh.

“Hứa Đồng Chu, chúng ta kết hôn đi.”