Bìa [ĐGECHE] – Chương 94
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 94

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1374 từ · 6 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 94

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Trình Nặc không để lộ bất kỳ cảm xúc gì, tan làm, cô trực tiếp đến phòng Dự án quen thuộc, một mình cô đứng ngoài kho nhìn hồi lâu, gió nhẹ thổi qua vạt áo cô, tóc dài bay trong gió, che đi một phần gương mặt cô, thu hút vô số ánh mắt của công nhân tan tầm.

Trời hơi lạnh, Trình Nặc không nhịn được dậm dậm chân, nhưng cô cũng không có ý định rút lui, hôm nay nếu không hỏi rõ chân tướng thì cô quyết không về…

Trong gió lạnh, cuối cùng cô cũng chờ được Chung Tư ăn tối về, nếu Hứa Đồng Chu không nói thật với cô thì cô sẽ đi tìm người khác để hỏi, cô không tin anh muốn bỏ nghề kỹ sư thiết kế sân vườn để đi làm thợ sửa xe, tuy cô nghi ngờ nhưng cũng không dễ dàng đổ lên người ba mình, trừ phi cô có thể chứng thực suy đoán tɾong lòng mình.

Thấy bóng dáng nhỏ nhắn từ xa đi về phía mình, Trình Nặc vực lại tinh thần đi tới, “Chào cô, tôi là nhân viên bên công ty Thần An, trước đây tôi có đến thăm viện Hứa Đồng Chu.”, cô mỉm cười, sợ Chung Tư quên mình nên chủ động giới thiệu bản thân trước.

Cô ấy nhíu mày nhìn cô, “Ồ, là cô à.” Giọng điệu không tốt lắm, nhưng cũng miễn cưỡng nói chuyện với cô.

Dù có miễn cưỡng cũng không giấu được địch ý của Chung Tư với cô, Trình Nặc hơi xấu hổ, ngay khi cô định mở miệng thì Chung Tư giành nói trước, “Công ty các người không phải đã ép người ta đi rồi sao? Bây giờ cô còn muốn làm gì nữa?”

Lời nói đột ngột này làm Trình Nặc bỗng nghẹn lời, cái gì? Ép đi?

Cô hơi nhướng mi, “Cô nói chuyện Hứa Đồng Chu sao? Tôi nghe nói anh ấy đã từ chức…”

Chung Tư nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt, không hiểu sao lại bực bội tức giận, “Từ chức? Cũng xem như anh ấy tự từ chức, dù sao công ty mấy người chèn ép người ta như vậy, ép đến độ anh ấy không đi không được mà?”

Chung Tư chưa từng giấu chuyện mình thích Hứa Đồng Chu, sau khi anh đi, cô cố nén giận đi dò hỏi cậu mình là quản lý dữ liệu công trình, dù không biết được chi tiết vụ việc nhưng cô cũng biết được đại khái là do công ty bên A lên tiếng chỉ cần Hứa Đồng Chu vẫn còn làm thì sẽ không thanh toán khoản cuối của dự án này.

Thật buồn cười mà, một chàng trai nông thôn không tên tuổi sao có thể đắc tội công ty sắp niêm yết ra thị trường, đến độ dùng thủ đoạn trì hoãn thanh toán để ép anh nghỉ việc.

Ngày Hứa Đồng Chu rời đi, không một ai biết chuyện này, chỉ có cô đuổi theo anh đến tận phòng, lúc đó anh đã sớm dọn ra ngoài sống, phòng này chỉ để đựng máy đồ lặt vặt, giờ người đi trà lạnh, đồ đạc của anh cũng phải bị dọn đi với anh.

“Sắp tới anh có dự định gì chưa?” Chung Tư đứng cạnh cửa hỏi.

Hứa Đồng Chu vừa nhét đồ đạc vào túi vừa trả lời cô: “Vẫn chưa.”

“Chưa biết? Sao có thể được? Anh không ăn cơm à? Hay là em nhờ cậu em tìm việc cho anh?” Cô hơi nóng vội, vốn đã không hiểu nổi sao anh lại dọn ra ngoài, giờ đột nhiên tai bay vạ gió như vậy, nghĩ sau này có thể không gặp lại chàng trai này nữa làm tim cô chua xót.

“Anh nói thật với em đi, hoặc là anh đưa địa chỉ chỗ mới cho em cũng được.” Chàng trai không trả lời làm lòng cô nóng như lửa đốt, giọng nói cũng lớn hơn.

“Chung Tư, đi theo cậu cố gắng học tập, nghề thiết kế sân vườn có triển vọng rất lớn, đừng phụ sự kỳ vọng của trưởng bối trong nhà.

Hứa Đồng Chu đứng lên, quay đầu nhìn lại căn phòng đã được dọn dẹp sach sẽ, quay người nghiêm túc nói với cô gái đối diện.

Chung Tư sắp khóc đến nơi, sao người này lại như vậy, chẳng lẽ thật sự không nhìn ra cô thích anh sao? Đến lúc này rồi anh còn nói những lời sáo rỗng như vậy, nếu anh mở miệng, cô nhất định sẽ đi gặp cậu, cậu cô đã làm trong ngành này hơn 20 năm, quan hệ rộng, quen biết không ít người, sắp xếp cho anh một công việc không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?

“Rốt cuộc anh đắc tội ai? Lại muốn ép anh đến mức này?” Cuối cùng cô cũng hỏi điều mình đang trăn trở, mắt Chung Tư hơi đỏ lên, bình thường anh luôn chịu thương chịu khó, lại hiếu học, phòng Dự án, thậm chí cả cấp lãnh đạo công ty cũng đánh giá cao anh, công nhân cấp dưới cũng có quan hệ tốt với anh, nếu không phải do đắc tội người ta thì sao lại chịu biến cố này?

Hứa Đồng Chu khẽ cau mày, “Ai nói với cô vậy? Đừng tin.”

Muốn anh đi cũng được nhưng đừng để lại hệ luỵ sau này, công trường ngư long hỗn tạp, dù dự án kết thúc thì hai công ty không gặp mặt nữa nhưng anh vẫn không chịu được cô bị hắt nước bẩn dù chỉ một chút.

Anh cau mày, không muốn nói nhiều với Chung Tư, đang định xách hành lý ra cửa, Chung Tư bỗng ngăn lại, “Anh nói đi, có phải là anh đang quen cô gái đã đến thăm viện lúc đó không?”

Chắc chắn là vậy rồi! Đừng tưởng rằng cô không biết, cô đã sớm nghe giám đốc Vương kể có một cô gái cực đẹp của bên A đến công trường tìm anh, trông quan hệ hai người không đơn giản chút nào. Cô chỉ nghĩ đó là tin đồn nhảm ở công trường, cho đến ngày đó cô gặp Trình Nặc ở bệnh viện, lòng như bị quả bóng ném trúng, mọi nghi ngờ trong đều được chứng thực.

Rõ ràng cô đã quen biết Hứa Đồng Chu được hai năm, đến tận khi cô gái đó xuất hiện thì mọi chuyện dường như đã thay đổi, đột nhiên anh chuyển ra khỏi phòng Dự án, mỗi ngày trừ lúc đến công trường làm việc thì tan tầm liền không thấy bóng dáng đâu, giờ lại động đến bên A nữa, nếu không phải vì cô gái đó thì còn vì cái gì nữa?

Trình Nặc ngơ ngác nghe cô gái đó chỉ trích, cô không biết tiếp lời như thế nào, đúng vậy, cô không làm gì sai, nhưng tựa như cô lại làm sai hết thảy.

Không về nhà, cũng không đi tìm Hứa Đồng Chu, Trình Nặc lập tức về công ty, nhân viên tăng ca đã về nhà hết rồi, cô mò mẫm bật đèn hành lang trong góc tối, ngồi ngẩn người tɾong văn phòng hồi lâu, nếu lời Chung Tư nói là thật thì rốt cuộc cô đã “liên lụy” anh đến mức nào?

Cô chưa từng phủ nhận Trình Trường An là một doanh nhân năng lực, tình thương ba dành cho cô dù có ích kỷ thì cũng xuất phát từ việc muốn tốt cho cô, cô không thể phủ nhận hay phớt lờ được.

Nhưng đây là cuộc đời của cô, cô đã từng ngây thơ đến mức không nghĩ đến tương lai, chỉ sống cho hiện tại, có lẽ vì sự xuất hiện của cô đã vận mệnh của Hứa Đồng Chu nhiều chông gai, ngã rẽ.

Cô bật máy tính lên, chỉnh lý lại toàn bộ dữ liệu và kế hoạch tɾong bốn tháng qua, mở khung soạn thảo văn bản lên, suy nghĩ hồi lâu rồi bắt đầu gõ chữ.