Bìa [ĐGECHE] – Chương 92
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 92

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1255 từ · 6 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 92

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Ngày đông, gió chiều buốt xương, Trình Nặc vội lên xe phóng về nhà, điện thoại báo có hai cuộc gọi nhỡ, là Hứa Đồng Chu gọi, lúc đó cô đang họp nên không thể nghe, chỉ có thể cúp ngang.

Gọi lại cho anh, hồi lâu mới bắt máy, bên anh tiếng máy móc ồn ào, “Chị!” Giọng anh hơi khàn nhưng tràn đầy năng lượng.

“Ừm, nãy họp nên em không tiện nghe máy.” Cô vừa lái xe rời hầm gara, vừa nói chuyện điện thoại với anh.

“Anh biết rồi,” Anh khẽ cười, tiếng cười hòa vào âm thanh ồn ào nên nghe không rõ lắm.

“Tối anh định tăng ca, không ở cùng chị được…” Anh thấp giọng giải thích, nói ra lời anh không muốn nghe nhất, anh biết cô cũng không thích nghe những lời này.

Trình Nặc im lặng trong giây lát không lập tức tiếp lời, không phải cô không có cảm giác gì, từ lúc anh ngủ lại khách sạn, cô đã nhận ra dường như anh đang bận rộn hơn bao giờ hết, cô không đoán được tình huống sẽ như vậy.

Mà hành động bỏ nhà đi lúc nửa đêm của cô cũng làm ba mẹ rất bất mãn, chỉ mấy ngày sau, Phương Vân đã xuất hiện trước cửa nhà cô, nói cho hay thì là đến Tô Châu chăm lo chăm sóc cô, nhưng thật ra là đến “trông coi” cô mà thôi.

Bây giờ Trình Nạc hoàn toàn mất tự do, thỉnh thoảng hẹn hò cũng không được, trong lòng cô có bức bối cũng không có nơi nào để trút bỏ.

Thấy cô không trả lời, Hứa Đồng Chu biết chị của anh lại giận, anh làm nũng xin lỗi cô một tràng dài qua điện thoại một hồi mà vẫn không thấy cô phản ứng, lòng liền nóng vội lo lắng, “Hay là… anh xin phép về sớm với chị nhé? Chị có đói không? Anh dẫn chị đi ăn nha?”

Anh nhớ cô đến phát điên, những lúc đầu tắt mặt tối thì còn đỡ, nhưng mỗi khi có chút thời gian rảnh thì anh lại hận không thể đến canh trước cửa nhà cô, mỗi khi nghĩ đến cô thì lòng anh lại ngọt ngào như rơi vào hũ mật, tuy anh vui vẻ chịu đựng nhưng anh vẫn không quên những lời Trình Trường An nói với anh trên chiếc xe hơi đen đó.

“Cậu muốn bao nhiêu tiền? Tôi cũng có thể sắp xếp cho cậu một vị trí ở công ty lớn, cậu còn trẻ thì nên làm doanh nghiệp nhà nước cho ổn định, không nói đến sau này có công thành danh toại hay không thì cũng đảm bảo cho cậu có thể sống thoải mái ở thành phố.”

Người thống trị thương trường suốt 40 năm, lúc nói lời này cũng không cần nhấc mí mắt lên một chút mà đã có thể nghiền áp nhuệ khí của chàng trai trẻ trước mặt. Anh chưa từng sợ hãi, cũng chưa từng lùi bước, nhưng giây phút đó anh thấp thỏm và căng thẳng biết bao.

Anh vẫn luôn biết Trình Nặc xứng đáng có những thứ tốt nhất, nhưng anh vẫn không biết xấu hổ mà muốn giữ chặt cô, từ một đêm hoan ái đến một năm nguyện ý làm món đồ chơi, rồi lại khao khát được cô đáp lại, cho đến hôm nay, dù có sức tàn lực kiệt anh cũng phải hái được bông hoa trên núi cao đó.

Nhưng chuyện nào có đơn giản như vậy, chẳng qua lâu anh đã ăn phải quả đắng, Uông Tuấn Hoa luôn khen ngợi đánh giá anh rất cao cũng bắt đầu đối xử lạnh lùng, thời hạn dự án vốn đã gần kết thúc thì bị bên A trì hoãn một cách khó hiểu, sau những chuyện đó tự nhiên phòng Dự án phải đến gặp anh nói chuyện.

Không cần nói rõ vì trong lòng mọi người đều ngầm hiểu, anh tâm lặng rời đi, đồng nghiệp cũ cũng không ai nói giúp anh một lời.

Hứa Đồng Chu thất nghiệp, nếu nói không nóng ruột thì là giả, nhưng nếu bắt anh từ bỏ thì anh vĩnh viễn không đồng ý.

Anh giấu cô đi tìm việc, vậy mà các công trường và đơn vị cùng ngành đều lần lượt từ chối nhận anh, dù có phản ứng chậm đến đâu, anh cũng nhận ra Trình Trường An muốn chặt đứt sự nghiệp của anh trong ngành sản xuất.

Đối mặt với khuôn mặt rạng rỡ của Trình Nặc mỗi ngày, anh âm thầm gánh chịu tất cả, đánh chết cũng không nói với cô khó khăn của mình, cuối cùng vào một ngày nọ, trên đường đi tìm việc về, anh thấy một tấm biển trên cửa cuốn của một tiệm sửa xe, trên đó có thông báo tuyển dụng, anh ôm hy vọng gọi điện thoại thử…

Trước giờ trong sách đều nói, ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có trạng nguyên, không phân biệt cao thấp sang hèn. Nhưng sau khi đến thành phố được 4 năm, anh đã sớm hiểu ra dù nghề không có phân biệt sang hèn thì lúc sinh ra người ta cũng đã phân biệt giai cấp…

Anh không thể nghĩ được gì nhiều, trước mắt anh chỉ có thể kiếm một công việc ổn định trước, sau khi bị sa thải không còn làm ở phòng Dự án thì tự nhiên kế hoạch được cử đi học tập tại đại học Nông Nghiệp cũng đóng băng, nhưng anh biết có các chương trình thực tiễn, chỉ cần có tiền là có thể tham gia các khóa đào tạo.

Anh cần tiền, vừa để ổn định cuộc sống, vừa để trang trải cho việc học, nếu anh đã bén duyên với nghề thiết kế sân vườn thì anh sẽ không từ bỏ, chỉ cần chị đừng buông tay thì anh nhất định sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Xe chạy rất chậm, trong lòng Trình Nặc cũng không dễ chịu gì, nghe thấy giọng đầy lo lắng của Hứa Đồng Chu làm cô không đành lòng trách anh nữa, cô không cho anh nghỉ phép, nuốt xuống nỗi buồn, còn an ủi anh, “Vậy anh cứ làm đi, mai em đến chỗ anh nhé?”

Dù tính cô tiểu thư nhưng cũng biết chừng mực, sau khi nói chuyện thẳng thắn với ba mình xong, cô cũng không muốn để anh phải gánh toàn bộ áp lực, cô hy vọng anh có thể vững vàng tiến tới từng bước một. Thực tế là cô cũng nhận ra anh đang tốt hơn từng ngày… Chỉ là tốc độ chưa đủ nhanh mà thôi.

Tâm trạng bức bối thì lái xe chậm cũng vô dụng, tâm tư của không đặt trên tay lái nên không chú ý đường đi, thân xe bỗng va chạm vào chướng ngại vật trên đường.

“Ôi… Cái gì thế này!” Cô cau mày khẽ oán giận, nhìn vết xước dài cả thước ở cửa xe sau, lửa giận trong lòng Trình Nặc lại bùng lại.

Cô bật định vị lên nhưng không tìm được địa chỉ tiệm sửa xe, thật là xui xẻo mà, cô khởi động xe, lái chậm dọc đường, lòng phiền muộn không muốn về nhà đối mặt với mẹ, đành đi dòng dòng kiếm tiệm sửa xe…