Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Hứa Đồng Chu trông lành tính là vậy nhưng thực tế anh rất cố chấp, có điều sau khi gặp được Trình Nặc thì anh thay đổi rất nhiều, phàm là những chuyện cô yêu cầu thì anh đều đáp ứng hơn, chỉ có lần này anh quay về bản chất, dù cô có dỗ dành hay giận dỗi thì anh vẫn quyết không về chung cư, anh như bén rễ ở khách sạn, có thế nào cũng không chịu đi.
Tính đại tiểu thư của Trình Nặc trỗi dậy, đá ghế muốn bỏ đi.
Tên đàn ông thối tha này quả nhiên đắc chí liền trở mặt, bình thường giả vở như trai mười sáu, bây giờ nghe cô cam đoan sẽ kết hôn với anh thì lập tức “không nghe lời.”
Giữ chặt Trình Nặc đang muốn lao ra cửa, Hứa Đồng Chu bất lực cười khẽ, không phải anh không biết tính tiểu thư của cô, anh vẫn luôn yêu chết cô từ tɾong ra ngoài, nhưng hiện tại anh thật sự không thể làm mọi thứ theo ý anh.
“Chị… Chị chờ anh chút được không? Khi nào anh làm xong công trình này sẽ được cử đi học ở Đại học Nông Lâm, đến lúc đó anh sẽ luôn bên chị được không?”
Không phải anh không muốn quay về, nhưng anh có thể hình dung được thái độ của ba mẹ Trình Nặc, đúng là anh phải cố gắng phát triển xuất sắc ở mọi mặt mới có thể xứng với cô.
Anh không muốn làm “chạn vương”, do dù “chạn” này thật sự ngon đến mức làm anh nghiện, đối mặt với lời hứa hẹn của cô, anh vẫn lựa chọn tạm thời lảng tránh lốc xoáy dịu dàng đó.
Anh đã nói anh sẽ kiếm thật nhiều tiền để mua cho chị váy đẹp, nhà lớn, xe xịn…
Trình Nặc bị anh ôm chặt hồi lâu mới buông ra, cô khẽ thở dài, hừ nhẹ, “Hứ, kiếm tiền thì liên quan gì đến hai ta phải ở riêng, ở cùng em thì ngăn anh kiếm tiền hay sao?”
Trình Nặc cũng không biết từ khi nào mà mình luôn nói chuyện không cố kỵ gì trước mặt Hứa Đồng Chu, đúng là được anh cưng chiều mà lên mặt, không còn vẻ e dè nhu mì ngày trước, anh luôn bao dung cô không chấp.
Không phải cô không hiểu sự quyết tâm của anh, đam mê theo đuổi sự nghiệp và thành công như đã khắc sâu trong xương cốt đàn ông, từ thái độ của ba mình cho thấy cô nên cổ vũ anh xông pha lập nghiệp, nhưng tình yêu mỹ sắc làm mụ mị đầu óc, cô không muốn xa anh không giây nào…
Ôm hôn hồi lâu, Trình Nặc cũng không cần anh giải thích hay dỗ dành, cô tự gặm nhấm cảm xúc của mình, cuối cùng về chung cư một mình.
Nhưng mọi chuyện lại không phát triển theo hướng cô muốn.
Chiều đó Trình Trường An dẫn quân đuổi giết đến, Hứa Đồng Chu vừa từ công trường về phòng Dự án, một chiếc xe hơi màu đen đang nháy đèn đậu ven đường cách đó không xa, anh cũng không để ý lắm, chỉ muốn tranh thủ làm xong công việc của mình, đang bước nhanh đi về phía trước thì bị một người bước xuống xe chặn lại.
“Anh Hứa, tôi có thể nói vài lời với anh không?” Vẻ mặt người đó ôn hoà kèm nụ cười trên môi, đó là Tiểu Vương ngày thường hay chạy việc vặt cho Trình Nặc.
Bây giờ ông chủ chân chính trở về, anh tự nhiên cũng quay lại vị trí của mình.
Hứa Đồng Chu không kịp phản ứng, tuy đang ở đêm đông nhưng anh vừa mới làm xong, trên người chỉ mặc áo sơ mi dài tay, trên tay cầm áo khoác chưa kịp mặc vào, dáng anh cao gầy, dưới ánh đèn đường rọi xuống càng cao, anh hơn cau mày nhìn người trước mặt, muốn từ chối.
“Về chuyện cô Trình.” Nụ cười trên mặt Tiểu Vương vẫn chưa phai, anh mở lời trước, nhẹ giọng nhắc đến Trình Nặc.
Chỉ với câu này, Hứa Đồng Chu lập tức hiểu ra vài phần, anh nhìn thoáng qua chiếc xe hơi đen, biết người ở tɾong xe chắc chắn không phải là Trình Nặc.
Một mình cô buồn bực bước trên phố, gọi điện cũng không bắt máy, Trình Nặc bĩu môi, dù cô có làm nũng thế nào đi nữa, nhưng khi đối mặt với Hứa Đồng Chu, cô cũng biết anh đã hạ quyết tâm nên cũng đành kiềm chế xúc động muốn đi tìm anh.
Đến tận mấy ngày gần đây, anh bận rộn đến mức số lần gọi cho cô giảm xuống rất nhiều, cô mới thực sự nhận ra chàng trai này đã nỗ lực biết bao nhiêu.
Cô lê từng bước chán nản trên đường, mũi chân như có ý thức riêng, đi một hồi lại đến cửa khách sạn, cô ngẩng đầu nhìn lên tầng anh ở, ừm… hay là lên đó ngồi đợi anh?
Nghĩ anh đi giao cơm chưa về, lần này Trình Nặc đã nhanh nhạy hơn, không còn ngồi xổm đờ đẫn trước cửa phòng nữa mà tìm chỗ ngồi ở trong sảnh khách sạn, nhắn tin báo anh biết mình đang chờ rồi bắt đầu ngồi chờ mỏi mòn.
Một cơn gió thổi vào sảnh khách sạn, Hứa Đồng Chu nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng cô, đến tận khi thấy cô đang dựa trên ghế ngủ say, anh vội vọt tới, “Chị…!”
Trình Nặc ngơ ngác ngẩng đầu, thấy chàng trai người đẫm mồ hôi đứng trước mặt mình, “Anh về rồi ~?”
Anh về rồi.
Ba từ đơn giản làm lòng anh dậy sóng.
“Anh xin phép về trước, sao không nói trước với anh chị sẽ đến, chị đợi bao lâu rồi?”
Anh bế cô lên rồi đi thẳng đến thang máy, cố ý che giấu vết bùn trên quần, không muốn để cô nhìn thấy.
“Gọi điện anh cũng không nghe, em cũng không có gì làm nên đến luôn…” Ý thức Trình Nặc vẫn còn mơ hồ chưa tỉnh hẳn, tựa vào trong ngực anh khẽ nói chuyện.
Hứa Đồng Chu ấn nút thang máy, ôm cô một đường về phòng, trong lòng tự trách mình muốn chết.
Vừa vào phòng, Trình Nặc đã híp mắt ôm Hứa Đồng Chu không buông, anh cẩn thận lách người, sợ quần áo cô dính phải dầu máy trên trên người anh.
Trình Nặc nhắm mắt, hai tay ôm chặt cổ anh rồi hôn anh, hồi lâu khong thấy chàng trai quấn lấy nhiệt tình đáp lại như ngày thường, hơi nghi hoặc mở mắt ra, thấy quần áo anh loang lổ vết dầu nhớt…
“Anh đi đâu vậy? Cả người dơ hầy.”
Hứa Đồng Chu hơi nghẹn lời… “Ừm, xe bị hư nên anh loay hoay sửa một hồi, sợ làm dơ người em.”
Trình Nặc không hề nghi ngờ lời anh, chỉ gật đầu dựa vào vai chàng trai, cô nhớ anh, biết anh bận nên mới mấy ngày không gặp được, giờ gặp rồi lại không nỡ đi.
Hứa Đồng Chu vội cởi áo khoác ra rồi ôm cô nằm xuống, thấy cô đang liu thiu lại ôm cô dỗ dành một chặp đến khi cô ngủ say anh mới ngồi dậy.
Anh mở điện thoại, giấu tờ đăng ký đi, anh cũng không muốn Trình Nặc biết chuyện đó…
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 91](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)