Bìa [ĐGECHE] – Chương 90
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 90

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1432 từ · 7 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 90

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Hứa Đồng Chu đáp lại cô, tốc độ giã vào nhanh hơn vài phần, “Chị… Anh muốn cưới chị.” Giọng anh mơ hồ, chóp mũi chạm vào gáy cô, giọng nói khàn khàn do dục vọng xâm chiếm.

Trình Nặc bị anh giã vào hùng hục sớm đã mất đi lý trí, ngoài mấy câu nỉ non ngâm nga kèm tiếng thở dốc thì không đáp lại anh lời nào.

“Anh sẽ cố gắng kiếm tiền, mua quần áo đẹp cho chị, mua nhà lớn, mua xe, chị gả cho anh được không?  Hửm?” Hứa Đồng Chu càng nói càng kích động, vừa nói chuyện với cô, vừa điên cuồng tăng tốc đưa ra đưa vào theo nhịp.

Chị của anh dịu dàng mỏng manh như vậy… Sao anh nỡ để chị chịu chút tủi thân nào, anh phải cho chị thứ tốt nhất, cắt thịt anh cho chị ăn cũng được.

Khung xương nhỏ nhắn của Trình Nặc gần như vụn vỡ trước sự va chạm mạnh mẽ của chàng trai, theo luật động người cô bị đẩy lên trên, lại bị anh lôi xuống cố định dưới thân.

“Không làm nữa… A. Ưm.. Tối nay làm quá nhiều rồi… Em không chịu nổi…” Trong tiếng nức nở xin tha, cô không biết đêm nay mình đã chạm đỉnh bao nhiêu thân, ga giường dưới thân đã ướt đẫm, chân vẫn bị chàng trai nâng lên cao, đung đưa theo luật động của anh.

Hứa Đồng Chu nào nghe thấy lời nỉ non xin tha của cô, anh vừa hôn cô, vừa cầu hôn cô, anh sắp phát điên rồi, chỉ cần cô bằng lòng thì anh có thể lên núi đao xuống biển lửa ngay lập tức.

Nghe không hiểu bài tiếng Anh cô hát, anh liền đi học, cô thích những chiếc váy nhỏ xinh, anh liền đi tìm mua, cô thích ăn món ngon, anh liền đi làm, chỉ cần cô còn cần anh…

Trình Nặc thật không chịu nổi nữa, chống tay lên cơ bụng đang phập phồng của anh, ánh mặt mê man ướt át, lắc đầu xin ngưng.

“…Ngày mai…Ngày mai lại làm…” Em nợ anh, em sẽ trả, nhưng anh không cũng không thể chỉ thấy cái lợi trước mắt, Trình Nặc hơi hối hận vì đã khơi mào dục vọng của đàn ông, duỗi tay che lại mảnh đất tam giác bí ẩn.

“Xin anh mà…”

Giọng nói vừa ngọt vừa dịu dàng, nhấn nhá đặc trưng của vùng Giang Nam, nghe xong da đầu chàng trai tê dại…

Bắt lấy bàn tay đang che vùng cấm địa, anh lại giã mạnh vào thêm 10 lần, “Gọi một tiếng chồng, anh sẽ tha cho chị!”

Cô là chị của anh, nhưng anh là chồng của cô!

Ánh mắt Trình Nặc đang mê man bỗng mở to ra trước câu nói này.

Trong bóng tối, Hứa Đồng Chu cúi đầu nhìn cô, nhếch môi cười khẽ, dưới thân vẫn điên cuồng cày cấy không ngừng, ngón tay dài như rắn nước giữ chặt eo cô, làm cô không thể thoát ra được,

“Gọi anh một tiếng chồng đi…” Anh nói dịu dàng, tốc độ thọc vào rút ra cũng chậm lại như đang dỗ dành cô, nơi riêng tư nhẹ nhàng cọ xát, môi anh chạm vào vành tai cô, hơi thở phả vào làm cô hơi nhột.

“Ưm…” Trình Nặc thở dốc, hiển nhiên trận chiến này cô đang ở thế hạ phong, sự cám dỗ liều mạng của chàng trai khiến cô dần mất đi lý trí, đôi chân dài quấn quanh vòng eo gầy rắn chắc, cô hôn lên đôi môi mỏng trước mắt.

“Chu Chu…” Cô khẽ gọi anh, đầu lưỡi liếm môi anh rồi anh lần nữa.

Cảm nhận được dục vọng của cô sống dậy, Hứa Đồng Chu cười khẽ thành tiếng, đột nhiên rút vật căn thô to khỏi cơ thể cô, quy đầu quét qua cánh qua, tìm lỗ niệu đạo nhỏ như lỗ kim của cô gái, cọ vào viên ngọc đang sung huyết, chọc cô gái điên đảo tâm viên ý mã.

Thấy mặt cô ửng hồng động tình, Hứa Đồng Chu nhẹ nhàng hôn lên, lại ấn gậy thịt đang cương vào cửa động, “Anh vào đây…” Anh thủ thỉ báo cho cô mình sắp tiến vào.

Anh tiến quân thần tốc như đang bắt nạt cô, đẩy một phát vào bên tɾong cơ thể cô, chuẩn xác tìm được điểm G của cô rồi màu lên, Trình Nặc vẫn luôn hừ nhẹ cuối cùng cũng thét lên tựa như đang nức nở, cả người run run dữ dội, quy cầu mạnh bạo mở đường, gậy thịt thô dài the0 sau xuyên vào, ủi thẳng hết thảy nếp gấp, mở van du͙c vọng của cô.

“Vợ… Hưởng thụ bị anh chịch đi.”

Thái độ của anh đêm nay thật khác thường, không còn chơi bài trai ngoan nữa mà sửa đổi xưng hô, nói lời lưu manh xấu hổ, lôi kéo người cô rồi xông thẳng vào mảnh đất trung tâm như đang khi dễ cô.

Trình Nặc bại trận ôm cổ anh, đôi chân trắng muốt bị chàng trai banh ra, xương mu bị ép mở ra tạo thành độ xương cong đẹp nhất nghênh đón chàng trai dâm loạn.

“A…A… Không…” Trình Nặc nhịn không được thét chói tai, lời nói đứt quãng không thành câu, vùng kín bị nghiền ép tạo ra một lượng lớn bọt trắng dính vào lông mu anh, lại theo động tác đưa đẩy mà dính lên toàn bộ hạ thân hai người, rớt lên tinh hoàn của anh, lắc lư dính lên ga giường.

Càng lầy lội, càng gợi tình, anh nhìn cửa động đỏ ửng đang cố nuốt cây hàng khổng lồ rồi phun ra, vẫn chưa đủ… Làm vẫn chưa đủ, gậy thịt của anh như thanh sắt nóng đỏ đảo loạn cơ thể cô, cương cứng hồi lâu chưa có dấu hiệu phun trào, anh vươn tay sờ cánh hoa bên dưới của cô, đùa dai nhéo một cái, “Ăn không vào sao? Anh đến giúp chị…”

Mặt Trình Nặc đỏ bừng trước lời nói hạ lưu này, nhưng những lời dâm ngôn loạn ngữ này lại kích thích cô, làm cô muốn nghe nhiều hơn, muốn “làm” nhiều hơn.

Anh nhạy bén nhận ra cô đang động tình, đưa hai chân cô lên vai mình, ép người cô xuống để toàn bộ nơi riêng tư của cô lộ ra, anh nhấp vào, muốn tiến đến nơi tận cùng siết chặt nhất của cô.

Thật muốn đụ chết chị…

Nhận ra cửa tử cung đã sẵn sàng nghênh đón, anh nhấp mạnh vào, làm cô gần như nín thở không kịp phản ứng, môi cô mấp máy nhưng không thốt ra lời nào. Cửa tử cung dường như phản ứng trước đầu óc cô một bước, bộ phận mềm mại mở ra chờ đợi chàng trai an ủi, sau một tiếng “bạch”, anh lao vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô, quy đầu dính chặt bên tɾong cô, cơ thể hai người quyện chặt vào nhau.

Tiếng thét chói tai phát ra từ cổ họng Trình Nặc, vẻ đẹp đê mê chìm trong tình nồng, vừa đau vừa sướng, tình yêu và cảm giác tội lỗi lan bốn phương tám hướng rồi hợp lại trên người cô, khoái cảm sắp vọt lên đỉnh đầu, nước mắt trào ra, cuối cùng cô nhịn không được gọi anh: “Chồng ơi…A…”

Sắc dục làm anh trầm luân, lời của cô càng làm hồn anh điên đảo.

Mẹ nó, cứ địt chết cô đi!

Cuối cùng anh không kiềm chế được nữa, dùng hết sức mình nhổ gốc rễ khỏi cửa tử cung chật hẹp rồi lại bất chấp lao vào lần nữa, thật sướng! Anh vẫn còn muốn!

Hông anh dùng sức giã vào như muốn xẻ cô làm đôi, người cô bắt đầu run run kịch liệt không chịu được nữa, mật dịch theo động tác của anh trào ra ngoài, một khung cảnh vô cùng dâm mỹ.

“Thật sướng… Ưm… Chồng ơi…” Cô nỉ non, nắm cánh tay anh, muốn hoan ái nhiều hơn, không ngừng tuôn ra những lời ái muội, cuối cùng cô cũng giao phó toàn bộ thứ mình có cho anh.

Trinh tiết của cô, tình yêu của cả cuộc đời cô…

Hai mắt Hứa Đồng Chu ươn ướt vô cớ, anh ôm người cô, điên cuồng ra vào.

Đêm nay… vẫn còn rất dài.