Bìa [ĐGECHE] – Chương 89
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 89

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1517 từ · 7 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 89

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Lần đầu tiên Trình Nặc ầm ĩ với gia đình, sau 26 năm ngoan ngoãn nghe lời một phát bùng nổ làm Trình Trường An cũng tức giận, không khí giương cung bạt kiếm ở lầu hai truyền tới phòng khách tầng một.

Cô đi vội vàng không còn dáng vẻ e lệ trước đây, lúc đi ngang qua Phương Vân, cô hé môi lại không nói một lời, cô không thể làm ra chuyện “bỏ ra đi”, cô đi qua đi lại trong phòng để bản thân bình tĩnh lại chút.

Cô biết Trình Trường An và Phương Vân cũng có nỗi khổ tâm, nhưng thâm tâm cô vẫn không chấp nhận được họ lại gạt bỏ những điều đã dạy cô, như khiêm tốn, thiện lương, có qua có lại,…

Cô cũng đã làm vậy không phải sao? Trong 5 năm đó, điều duy nhất cô nghĩ đến có thể bù đắp cho anh là hỗ trợ tài chính, cô cũng từng tự tin cho là mình đã “bồi thường” xong rồi, bây giờ nhìn lại, ngoài để lại cho anh lời hứa hẹn son sắt thì cô chẳng làm được bất cứ điều gì để bù đắp.

Lời của Trình Trường An vẫn còn văng vẳng bên tai cô, cô không thể để ân tình, khúc mắc đó quấn lấy cuộc đời mình, gửi tiền là chuyện nhỏ, nhưng lúc đó truyền thông theo sát từng phút một, nếu chỉ vì chút tiền mà thu hút bè lũ xu nịnh thì thật không hay chút nào.

Cái gì gọi là khúc mắc? Cái gì là bè lũ xu nịnh?

Cô không phải thương nhân, cũng không có cân nhắc thiệt hơn nhiều như vậy, cô chỉ biết mình đã phản bội lời hứa đó, hơn nữa còn đẩy anh bị hãm sâu vào lốc xoáy dư luận, cô không thể tưởng tượng được thiếu niên thân bị thương nặng, lại phải trải qua ngày tháng sống trong ác ý phỉ nhổ như thế nào.

Nỗi đau đớn thổi qua tim qua, cô không thể không tự trách bản thân mình, lần đầu tiên trong đời cô nổi loạn, lấy áo khoác, không nói với ai, nhân dịp trời tối mà lên xe chạy đi.

Mới giao xong đơn cuối cùng, Hứa Đồng Chu hơi mệt, anh ngồi một mình trên xe hồi lâu, ngơ ngác nhìn về phía trước, trông có vẻ đang ngồi thần ra nhưng trong đầu anh lại đang sắp xếp lại các công việc ưu tiên.

Áp lực cuộc sống thật sự quá nặng nề, anh có thể chịu được nhưng anh không để chị phải chịu khổ dù chỉ một chút, hút liên tục mấy điếu thuốc, anh dụi mắt nhìn điện thoại, gần 2 giờ sáng… Hẳn là chị ngủ rồi? Tốt nhất là đừng gọi, chị của anh khi ngủ biến thành thiếu nữ khó ở, bây giờ mà đánh thức chị chắc sẽ bị dạy dỗ một phen.

Anh nhớ nhung dáng vẻ chị ngủ say, trái tim nặng nề thả lỏng một chút, chậm rãi chạy về khách sạn.

Vì Phương Vân đột nhiên đến Tô Châu, anh danh không chính, ngôn không thuận, làm gì có lý do để ở lại chung cư, vội vàng dọn đi, Trình Nặc đương nhiên dẫn anh đến khách sạn đã ký hợp đồng, khách sạn cao cấp sang trọng tráng lệ, anh không muốn tiêu tiền của cô, phải thuyết phục hồi lâu cô mới đồng ý tìm cho anh khách sạn cách công ty cô không xa.

Cuộc sống không có cô trở nên đơn điệu buồn tẻ, mỗi này anh cố gắng tận dụng mọi thời gian rảnh để làm việc, nhưng lúc đó ít ra anh cũng biết Trình Nặc đi làm cách chỗ anh không xa, giao thoa cuộc sống ràng buộc khó chia cắt, nhưng bây giờ cô đã trở lại Hàng Châu, vùng non nước Giang Nam xa lạ, giờ đây chỉ còn mình anh ở lại…

Lạnh quá… Đêm đông gió thổi buốt xương, còn nỗi tương tư sôi trào làm trái tim anh nhức nhối.

Bước ra thang máy, anh mệt mỏi nheo mắt, lê bước trên hành lang, quẹo vào, bước lên hai bậc thang, đèn hành lang mờ mờ chiếu lên thân hình cao gầy của anh, in bóng kéo dài.

Bước chân anh hơi trì trệ, rẽ vào góc hành lang, vừa ngẩng đầu lên thì đập vào mắt là một bóng người mặc áo khoác xám lông xù…

Trình Nặc nghe thấy tiếng bước chân, nhất thời không kịp phản ứng, cô từ tư thế ngồi xổm gục đầu vào đầu gối ngẩng đầu lên, thấy Hứa Đồng Chu đã đứng ở chỗ góc hành lang cách đó không xa.

“Anh đi đâu…”

Môi cô mấp máy thốt ra vài từ ít ỏi, giọng nói khàn đến mức cô không thể cất thành lời được nữa.

Hứa Đồng Chu không tin vào mắt mình, ngơ ngác nhìn bóng người đang ngồi xổm trước phòng mình, chiếc áo khoác bao lấy dáng người nhỏ nhắn, mặt nhỏ chỉ lớn bằng bàn tay anh đang ngẩng đầu nhìn anh hỏi: “Anh đi đâu vậy? Em về rồi…”

Cơn buồn ngủ tan biến trong nháy mắt, anh chạy như bay đến bế cô gái đang ngồi xổm trên mặt đất, đưa cô vào phòng như một cơn gió.

Mãi đến khi thật sự ôm cô vào lòng, Hứa Đồng Chu mới xác định đây không phải là mơ, “Không phải chị về Hàng Châu rồi sao? Sao về bất ngờ ngờ mà không gọi điện cho anh? Rốt cuộc chị ngồi đây bao lâu rồi? Mẹ đâu? Sao mẹ lại kệ chị như vậy? Chị trả lời anh đi!”

Người cô lạnh quá, tay cũng lạnh, mặt càng lạnh hơn, Hứa Đồng Chu vội bật máy sưởi, quấn người cô vào chăn, dáng vẻ chật vật của cô làm tim anh đau nhói, định đi lấy nước nóng cho cô thì tay anh bị cô kéo lại.

“Hứa Đồng Chu… Sao cái gì anh cũng không nói cho em hết?”

Sao anh không nói với em anh đã luôn gánh chịu mọi thương tổn vì em, anh luôn là người gánh chịu tất cả, anh muốn tiếp tục gồng gánh bao lâu nữa? Anh không thấy mệt sao? Nếu mình không tình cờ gặp lại ở chung cư của em, có phải anh định cả đời không đến quấy rầy em nữa không?

Hứa Đồng Chu không rõ lời cô lắm, ngón trỏ bị cô nắm chặt, anh muốn bước đến ôm cô thì thấy mắt cô rưng rưng sắp khóc.

“Anh.. Anh đâu có giấu gì đâu, chị muốn anh nói chuyện gì?”

“Anh.. Cái đồ ngốc này!” Trình Nặc nhìn khuôn mặt ngơ ngác của anh, cảm giác khó chịu dâng lên đỉnh điểm, cô tát vào mặt anh làm mặt anh đỏ bừng, tay cô lại càng đau, cô nhào vào lòng anh nức nở, “Từ giờ trở đi, dù có bất kỳ chuyện gì anh cũng phải nói cho em, chuyện tốt cũng nói, chuyện xấu càng phải nói, em không muốn là người vô tri không biết bất cứ chuyện gì, xin anh, Hứa Đồng Chu, đừng để em mắc nợ anh.”

Cô không thể giải thích hết mọi chuyện với anh, môi hôn không chủ đích lên mặt anh, nói là hôn không bằng nói là cắn, cảm xúc này không thể trút ra trong khoảnh khắc này bị phóng thích toàn bộ, nụ hôn không theo quy tắc nào, tay thì mò mẫm giật quần áo hai người xuống, chàng trai muốn mở miệng nói chuyện nhưng bị môi cô chiếm đoạt chen ngang hết lần này đến lần khác.

“Chị… Anh chưa bao giờ nói dối chị, chị muốn biết gì anh sẽ nói cho chị hết, có phải chị không tin anh không? Anh… Hôm nay anh đi giao cơm nên về trễ, chị chớ không tin anh, anh cho chị xem nhật ký đơn hàng.”

Anh hùa theo hành động càn quấy của cô, giải thích lý do mình về muộn, chỉ nghĩ là cô đang trách việc anh giấu cô đi làm thêm mấy công việc bán thời gian…

“Ngốc thiệt mà… Anh là đồ ngốc…” Trình Nặc giật lấy điện thoại anh ném xuống cuối giường, ai mà muốn xem nhật ký đơn hàng của anh… Chỉ có cô nợ anh mà thôi…

Tay ngựa quen đường cũ lột quần áo rất nhanh, không bao lâu hai người đã khoả thân đối diện nhau, nhiệt độ trong phòng dành nóng lên, cô thở dốc nhìn chàng trai trước mặt, “Hứa Đồng Chu… Chúng ta kết hôn đi.”

Nhân lúc em còn chưa bị ba mẹ “tẩy não” mất trí, nhân lúc em có thể trả hết toàn bộ những thứ em nợ anh, chúng ta kết hôn đi, những gì em nợ anh, hãy để em lấy bản thân mình trả cho anh.