Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Phương Vân là người có giáo dưỡng tốt, bản thân bà cũng làm trong ngành giáo dục, trước giờ chưa không thể hiện đánh giá của mình ngoài mặt, mấy ngày nay thỉnh thoảng nghe Trình Nặc đề cập đến Hứa Đồng Chu, bà cũng biết được hoàn cảnh của anh, tuy ngạc nhiên trước chàng trai nghèo ở vùng thâm sơn cùng cốc lại cam đảm vì con gái mình mà một mình đến thành phố xây dựng sự nghiệp, nhưng chung quy lại thì bà vẫn không hài lòng với chàng trai này lắm.
Dù sao thì chênh lệch gia cảnh vẫn còn đó, tầm nhìn và tư duy đã thâm căn cố đế khó mà thay đổi tɾong một sớm một chiều, bà chỉ biết hồi đó Trình Nặc đến vùng quê nghèo đó để dạy mấy em nhỏ thôi, mấy chuyện tình cảm yêu đương 5 năm trước cô chưa bao giờ kể với bà.
Nói tóm lại, cho dù bà hay là Trình Trường An đều khó mà chấp nhận một chàng trai nhà quê không có gốc gác nền tảng như vậy.
Trình Nặc vẫn chưa nói rõ lập trường của mình, mỗi khi Phương Vân hỏi, cô đều không đáp hoặc hi hi ha ha ứng phó qua loa, tạm thời Phương Vân cũng không nhắc đến nữa.
Mãi cho đến một tuần sau, đột nhiên Trình Nặc đòi về Hàng Châu một chuyến, cũng không nói rõ lý do, cứ một hai đòi về cho bằng được, Phương Vân thấy cô đã quyết định, bà cũng không thể ở Tô Châu một mình nên hai mẹ con cùng về Hàng Châu.
Vào đêm trước khi lên đường, Trình Nặc đến khách sạn nói với anh mình sẽ về một chuyến, không nói rõ thời gian sẽ quay lại chỉ nói sẽ sớm quay lại thôi.
Hứa Đồng Chu vốn đã sợ hãi lo lắng khi nghe tin cô về, anh nắm chặt vạt áo cô không buông, “Chị phải về nhà? Vậy… Anh có thể đi theo chị không? Không được, không được! Vậy anh sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ ở đây, chị về sớm nhé được không?”
Anh nói năng lộn xộn, nói ra mấy lời không nên nói làm Trình Nặc hơi không thoải mái lắm, tất nhiên cô biết anh đang sợ cái gì, làm sao để trấn an con chim sợ cành cong này đây?
Cô xoa xoa lưng anh để trấn an, “Em sẽ về mà, anh đang lo cái gì? Em tới Tô Châu cũng đã được bốn năm tháng rồi, cũng nên về thăm nhà…”
Cô cần về nhà… Suy xét tự hỏi về mối quan hệ này lâu như vậy, cô cần cho tương lại hai người một công đạo.
Không khí trên bàn ăn không tốt lắm, cả ba người đều im lặng ăn cơm, rõ ràng sự tình đang có xu hướng đóng băng, sau khi kết thúc bữa cơm, Trình Trường An lập tức quay lại thư phòng của mình, Trình Nặc tự hiểu im lặng đi theo.
Đóng cửa phòng lại, cô định ngả bài với ba mình, những chuyện cô chưa nói với Phương Vân, bây giờ cô quyết định sẽ kể rõ ngọn nguồn với Trình Trường An.
Cô còn chưa kịp mở miệng thì Trình Trường An hỏi trước, không hỏi gì liên quan đến chàng trai nông thôn kia, chỉ hỏi công việc quay quay công ty, Trình Nặc hơi cau mày nhưng vẫn nhẫn nại trả lời từng câu một, về công việc kinh doanh, về nhân sự, về hoạch định tương lai, tuy cô không trả lời trôi chảy lắm nhưng vẫn có thể bày tỏ được suy nghĩ của mình, sau vài lần hỏi đáp như vậy, bầu không khí giương cung bạt kiếm cũng dịu đi đôi chút.
“Nặc Nặc, không phải ba không đồng ý với lựa chọn của con, nhưng hiện thực là như vậy, nội dung trò chuyện vừa rồi của chúng ta, con nghĩ chàng trai mà con chọn nghe hiểu được bao nhiêu? Hay là thời điểm con gặp khó khăn, cậu ấy có thể giúp gì được cho con?”
Trình Nặc nghe ông nói, nhất thời không trả lời được, cô biết anh không thể, nhưng cô cũng biết anh đang nỗ lực cố gắng từng ngày.
“Năm đó ba đã không đồng ý cho con đi tình nguyện, chắc con cũng không quên được chuyện xảy ra sao đó, ba không nói xấu dân quên ác ý ra sao, chính con là người đã trải qua thì con biết rõ hơn ba nhiều.”
Trình Trường An dùng tình cảm để lung lay lập trường của cô, dùng lý lẽ để thuyết phục, không phải ông coi thường người nông thôn, đúng ra mà nói thì gia tộc họ phất lên từ thời ông nội Trình Nặc, ba ông là Trình Lễ, quê quán ở Ôn Châu, thời đó thiếu thốn đủ thứ, họ bôn ba kiếm sống vào Nam ra Bắc nhiều năm, từ bàn tay trắng dần tích lũy nên cơ ngơi sự nghiệp, bắt đầu có tiếng nói tɾong ngành giao thương, ông được sinh ra vào thời đại đó, từ nhỏ đã đi theo Trình Lễ lăn lộn khắp nơi, kinh qua nhiều ngành nghề, cũng dần xây dựng được căn cơ của mình ở vùng phía tây Chiết Giang.
Tận dụng làn sóng cải cách của thời đại, đầu óc ông linh hoạt nhắm ngay vào ngành bất động sản, bắt đầu hoạt động đầu cơ địa ốc khi thị trường còn sôi nổi suốt 20 năm, kiếm được một khoảng lớn từ việc này, cũng chính thức bước chân vào thị trường phát triển bất động sản.
Dù hiện tại có huy hoàng ra sao, ông cũng chưa bao giờ quên những gian khổ thời trẻ, dù ba ông đã làm ra được một khối tài sản đáng kể nhưng trong thâm tâm ông chưa bao giờ xem mình là “phú nhị đại”, xây dựng nên cơ ngơi của mình từ hai bàn tay trắng.
Làm sao một người trải qua nhiều sóng gió thăng trầm như vậy có thể coi thường một “thằng nhóc nông thôn”? Nhưng ông vẫn không đồng ý bởi đoạn duyên phận của hai người bắt nguồn từ lúc Trình Nặc đi làm tình nguyện, ở cái vùng quê lạc hậu mất nhân tính đó.
Người miền núi nơi đó hung ác ra sao, ông đã biết thấy rõ qua vụ buôn người, sao ông có thể bằng lòng gả con gái mình cho người ở đó?
Trình Nặc cắn môi, hồi lâu sau mới mở miệng: “Anh ấy không phải hạng người ngu muội như người trong thôn đó… Con và anh đã bên nhau trước đó, nếu không thì sao anh ấy có thể liều mình đi giúp con cứu người? Con từng nhờ ba gửi tiền cho họ, là cho anh ấy…”
Ba có nhớ không? Người đã từng giúp con gái của ba, cũng là người ba đã gián tiếp tiếp xúc, sao ba lại không thể cho anh ấy cơ hội?
Câu cuối cùng cô nói làm Trình Trường An hơi nhíu mày, nhưng nhiều năm chìm nổi trong giới kinh doanh đã tôi luyện cho ông bản lĩnh dù thái sơn có sập trước mặt cũng không thay đổi sắc mặt.
Hình như Trình Nặc cũng không nhận ra ông có gì khác thường, tiếp tục nói: “Một người muốn thay đổi vận mệnh của mình chẳng có gì là sai cả, anh ấy có thể vì con mà từ bỏ cuộc sống bình đạm, vượt qua bao khó khăn hiểm trở vào thành phố, con tự nhìn lại tình yêu của mình dành cho anh, có thể chưa bằng một phần mười tình cảm anh dành cho con, nhưng con nghĩ… con bằng lòng cho anh ấy một cơ hội.”
Cô nói quá nhanh quá nhiều, có một số từ không diễn đạt được ý cô, có lẽ do cô không chỉ đắm chìm tɾong cảm xúc mà còn ngại ngùng xấu hổ khi nói về tình yêu của mình.
Trình Trường An nhìn cô, chờ cô nói xong, “Cậu ấy giúp con đúng là chúng ta nên cảm kích cậu ấy. Nếu cậu ấy cần tiền, chúng ta có thể hỗ trợ tài chính…”
Trình Nặc không muốn nghe ông nói, “Không phải hỗ trợ tài chính, mà là con muốn kết hôn với anh ấy.”
Hỗ trợ tài chính không phải là đã đưa rồi sao, cái cô muốn là tình yêu, tình yêu của họ được xác lập quan hệ chính thức.
Nhìn vào mắt Trình Trường An, Trình Nặc hơi nghi ngờ, tại sao? Tại sao ba lại nói vậy?
“Ba… Có phải ba chưa từng gửi tiền cho anh ấy không?”
Cô hơi sốt ruột, vậy là 5 năm này, cô không chỉ khiến anh chịu nỗi thống khổ chia lìa mà thậm chí đến khoản hỗ trợ tài chính cũng không gửi đến anh?!
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 88](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)