Bìa [ĐGECHE] – Chương 87
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 87

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1855 từ · 8 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 87

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Đêm đó Hứa Đồng Chu liền dọn ra khỏi chung cư, anh sợ mình đi nhanh quá sẽ đi hết chặng đường này.

Nhìn dáng vẻ này của anh làm Trình Nặc hơi buồn cười, vòng tay ôm cánh tay anh, “Đâu phải là để anh vĩnh viễn không quay lại đâu, chờ em nói chuyện với mẹ ổn thỏa thì anh có thể quang minh chính đại trở về rồi.”

Đến lúc đó, thân phận của anh sẽ là chồng sắp cưới của em.

Hứa Đồng Chu rầu rĩ gật đầu, cũng không tiếp lời cô, giờ anh không chuyển về phòng Dự án ở được nữa, Trình Nặc cũng không muốn anh về đó, căn phòng dựng tạm cho công trình nên bốn bề làm bằng sắt, đông lạnh hè nóng, sao có thể ở được, cô lôi kéo anh đến khách sạn, để anh kim ốc tàng kiều ở đó.

“Em sẽ lo liệu hết, anh ngoan ngoãn ở tạm đây nhé?” Trình Nặc nhẹ nhàng xoa đầu chàng trai trong lòng, thấy bộ dạng người đang cọ đầu vào cổ mình hết sức tủi thân, cứ như con dâu nuôi từ bé thời phong kiến bị nhà chồng mắng chửi.

“Chờ em đến đón anh, có việc thì gọi cho em, em sẽ có mặt bất kỳ lúc nào…”

Anh cảm thấy buồn tủi khó chịu, ôm Trình Nặc lưu luyến không buông, tựa như lúc anh đưa cô đến khách sạn cũ nát 5 năm trước, trong đầu có hàng vạn từ muốn nói nhưng không thể cất lời.

Sau khi về nhà, Trình Nặc không lập tức đề cập chuyện này với mẹ mà vào thư phòng bận rộn xử lý công việc.

Không phải cô cố tình né tránh mà cô không muốn chủ động đề cập khi chưa suy xét kỹ lưỡng, nếu cô đã hạ quyết tâm phải ở bên anh cho bằng được thì không thể không đối mặt với các vấn đề thực tế…

Đến tận lúc này, Trình Nặc mới bất giác nhận lý do Hứa Đồng Chu nỗ lực phấn đấu đến vậy… Thì ra anh đã sớm đoán được nếu hai người bên nhau sẽ bị phản đối như thế nào, hoá ra anh đã sớm chuẩn bị và chờ đến ngày này, chỉ có mình cô ngây thơ nghĩ chỉ cần một túp lều tranh hai quả tim vàng là được rồi…

Trái tim vô cớ cảm thấy đau xót, cô không biết làm sao để an ủi Hứa Đồng Chu, cũng không biết làm sao để tiêu hoá hiện thực này.

Mọi chuyện diễn ra không như Trình Nặc dự đoán, đầu tiên là Hứa Đồng Chu đột nhiên thay đổi thái độ, cô thật sự không ngờ sau khi dọn đến khách sạn thì anh lại “biến mất” như vậy? Trừ những cuộc gọi đúng hẹn hàng đêm thì suốt nửa tháng tiếp theo cô không hề thấy được bóng dáng anh?

Tuy cô bất mãn nhưng tự tôn cao, lại có mẹ ở đó nên mỗi ngày tan làm đều thành thật về nhà, chưa từng đi tìm Hứa Đồng Chu, cứ tưởng anh sẽ chủ động đưa đón mình đi làm, nhưng sau khi ở khách sạn thì như thả cả về biến, cả bóng người cũng không thấy.

Một hai ngày đầu cô còn tưởng Hứa Đồng Chu chưa điểu chỉnh được tâm lý, nhưng bảy tám ngày sau vẫn y như cũ làm cô không khỏi nén giận trong lòng.

Nhưng lòng tự tôn chống đỡ ngăn cản cô mở miệng chất vấn hay chỉ trích anh.

Cuối cùng đến hôm đó cô nhận được điện thoại của anh, “Chị tan làm chưa? Anh đang chờ dưới lầu.”

Cô không nói nhiều, chỉ nói ba câu đơn giản, cô vẫn hơi giận dỗi không muốn rời công ty, sau khi trì hoãn nửa tiếng mới thong thả đi xuống, thấy bên kia đường là chiếc xe nội địa… Cửa kính đang mở, anh đang ngồi chờ cô bên trong.

Thấy bóng dáng cô xuất hiện ở cửa công ty, Hứa Đồng Chu lập tức mở cửa chạy đến, cũng không thấy sắc mặt cô có gì không ổn, chạy đến nắm nay cô, từ có thể miêu tả tâm tình anh hiện tại chính là “tiểu biệt thắng tân hôn.”

Ngại đang ở nơi công cộng nên anh không có cách nào “xử lý” cô tại chỗ, liền kéo cô vào thẳng trong xe.

Trình Nặc cúi đầu, không tiện bày tỏ thái độ ngoài đường nên hậm hực lên xe với anh.

Một khi bước lên xe, cô sẽ lôi hết tội trạng của anh nói cho rõ, ai ngờ mới bị đẩy ngồi lên ghế phụ thì đã bị ấn lên ghế, môi bị lấp kín hoàn toàn.

Nụ hôn cuồng nhiệt tựa lốc xoáy làm cô không thể ngăn lại được, ban đầu là bị động tiếp nhận, sau là hùa theo đón nhận dư vị ngọt ngào, vòng tay ôm cổ anh.

Sao lại không đến gặp em?

Cô suýt buột miệng hỏi mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn không cất lời được.

Sau khi kết thúc nụ hôn giải khát, Hứa Đồng Chu rời môi cô, lấy hộp đựng thức ăn đưa cho cô, “Anh vừa mới mua, là phần cua ngâm rượu mà em thích ăn nhất đó.”

Anh đã xếp hàng đợi cả tiếng đồng hồ mới mua được, mẹ đến nên chắc cô không có không gian tự do, chắc là đồ ăn vặt cũng không ăn được… Chị của anh trời sinh chiếc miệng sành ăn, lúc ở chung với anh, những khi không được ăn đồ mình muốn cô sẽ làm nũng đòi ăn cho bằng được, bây giờ không có anh ở bên chắc cũng không có ai để cô vòi vĩnh.

Trình Nặc hơi kinh ngạc, mở nắp hộp nhựa đựng thức ăn ra, tɾong đó có bốn con cua được xếp ngay ngắn, cô còn chưa kịp định hình thì chàng trai đã giơ tay cầm lấy, thuần thục lột vỏ cua, bẻ ra làm đôi rồi chấm nước sổ đưa cho cô, “Mau ăn thử đi, anh lựa mấy con to nhất cho chị đó.”

Trình Nặc cầm lấy, cắn từng miếng nhỏ thưởng thức, “Lựa cua không phải theo kích thước mà chủ yếu là xem thịt có béo không.” Cô nhỏ giọng nói.

“Ừm.. Anh biết rồi, sau này anh sẽ học cách lựa.” Anh vẫn ngoan như vậy, cô nói gì anh cũng ghi nhớ kỹ.

Hai người cùng im lặng, tɾong xe chỉ còn tiếng sột soạt Trình Nặc ăn cua, cô hơi buồn bực không mở miệng được, anh lại chẳng có tính tự giác, không biết chủ động giải thích lý do mất tích nửa tháng nay.

Ăn xong hai con cua, cô tự nhiên đưa tay ra muốn lấy giấy, Hứa Đồng Chu đã chuẩn bị sẵn khăn ướt cho cô, cầm tay cô cẩn thận lau từng chút.

Anh cũng không biết phải nói sao nữa… Thật ra anh còn cảm thấy bức bối hơn bất cứ ai, anh biết khi áp lực thực tế đè xuống, Trình Nặc cũng không dễ chịu hơn anh là bao, nhưng anh cũng không tạo áp lực cho cô nên không đề cập đến, anh giao cô toàn quyền xử lý hết thảy, sợ mình nóng vội truy hỏi sẽ càng làm cô phiền lòng.

Có quỷ mới biết nửa tháng này của anh ra sao, nhìn bóng dáng Trình Nặc rời đi, anh cảm thấy mình lại bị bóng đêm bao trùm một lần nữa, hai mắt đỏ hoe nhưng kìm lại không cho phép bản thân rơi lệ, anh suy nghĩ cả đêm đến rạng sáng, đối diện với thực tế trước mặt, anh nhất định phải cúi đầu nhận thua sao? Chắc chắn là không.

Anh trở lại phòng Dự án làm việc chăm chỉ hơn bao giờ hết, dự án hợp tác với công ty Trình Nặc đã hoàn thành, dự án bên quận Nam Thành cũng đã đến giai đoạn cuối cùng, anh vẫn nhớ Uông Tuấn Hoa đã hứa với anh, chờ công trình này kết thúc, nếu anh biểu hiện tốt thì sẽ được công ty cử đi học khoa Nông học & Lâm nghiệp ở đại học Nông Lâm, anh không muốn bỏ lỡ cơ hội này, nếu cái nghèo và chênh lệch xã hội là nguyên nhân ngăn cản anh và Trình Nặc bên nhau thì anh sẽ thay đổi nó, anh sẽ không để một mình Trình Nặc đâύ tranh vì hai người…

Anh cũng đồng thời sửa tính nói năng e dè thận trọng của mình, cố gắng xây dựng mối quan hệ tốt với đồng nghiệp tɾong đội kỹ thuật, tự tìm kiếm lối ra cho bản thân. Sau khi Trình Nặc rời đi, mặc dù trong lòng không nỡ vạn phần nhưng cũng đúng là anh có nhiều thời gian trống hơn, trừ những buổi tối đi học tiếng Anh bổ túc, thời gian còn lại anh cũng bắt đầu nhận làm shipper đi giao đồ ăn, đơn buổi tối cao hơn ban ngày, tan học thì anh liền đi giao hàng, một đêm cũng kiếm được hơn một trăm tệ, cứ như vậy hơn nửa tháng không đi tìm Trình Nặc, cũng không truy hỏi cô bất kỳ điều gì, cuối cùng nỗi nhớ nhung giằng xé không nhịn được nữa, anh đi mua cua cô thích ăn nhất rồi chạy đến thăm cô.

Trình Nặc có điều canh cánh trong lòng nên ăn cũng không thấy ngon, suốt quá trình đều im lặng không nói lời nào, chờ Hứa Đồng Chu lau tay cô xong thì cất lời hơi khó chịu, “Đưa em về nhà đi, mẹ em đang chờ.”

Anh không chủ động giải thích thì cô cũng sẽ không hỏi… Muốn so thì cứ so, dù thế nào cô cũng không mở miệng yếu thế.

Hứa Đồng Chu ngẩn người, cũng không dám nói gì, chỉ có thể khởi động xe, dùng tốc độ rùa bò chở cô về chung cư, trên đường đi hai người cũng không nói chuyện, lòng anh mong chờ sẽ gặp nhiều đèn đỏ để có thêm thời gian được bên cô…

Dù có chạy chậm đến đâu thì cuối cùng cũng sẽ đến nơi, đến chung cư hai người trầm mặc ngồi trên xe một hồi, Trình Nặc giận dỗi mở cửa muốn xuống xe thì tay bị chàng trai nắm lấy.

“Chị…”

Cô nghe tiếng quay đầu lại, thấy anh móc một chiếc nhẫn từ tɾong túi quần ra, còn chưa kịp nói gì thì chiếc nhẫn đã được nhẹ nhàng đeo vào tay cô, trên chiếc nhẫn bạch kim đính một viên kim cương nhỏ.

“Anh biết nó nhỏ, không đẹp lắm, nhưng anh sẽ tiếp tục nỗ lực, chờ đến ngày cưới anh nhất định sẽ mua cho chị chiếc nhẫn cưới đẹp nhất, to nhất.”