Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Vết đỏ trên đầu gối vẫn chưa tan, ửng hồng như quét qua lớp phấn, Trình Nặc kéo váy che lại, đó là dấu vết điên cuồng đêm qua lưu lại.
Anh bất chấp tất cả đè cô xuống sàn nhà lạnh băng rồi ở phía sau cưỡi cô… Sự xuất hiện đột ngột của mẹ làm cô xấu hổ đến tận xương tuỷ.
Vội vã mặc quần áo, lật đật đóng cửa phòng ngủ lại, đầu tóc rối bù, dấu hôn và dấu răng kéo dài từ quai hàm đến xương quai xanh, không khí trong phòng tản mạn hương vị ái muội.
Hứa Đồng Chu cũng phải trình diện trước mặt Phương Vân, nhưng hai người mới nhìn nhau trong giây lát thì Trình Nặc đã đẩy anh ra cửa, “Ừm, mẹ chị tới, em ra ngoài mua thức ăn đi, làm cơm nhà là được rồi… ừm… em mau đi đi.” Cô ấp úng hồi lâu, không muốn hai người họ tương tác với nhau, đẩy anh ra khỏi cửa…
Anh bị đẩy ra ngoài, trước khi cánh cửa sắp đóng lại cô chợt nhớ đến gì đó, “À… em còn đủ tiền không?”
Oh shit! Sớm biết vậy đã không giữ tiền giùm anh, mẹ chứng kiến toàn bộ quá trình cô lấy tiền ra đưa cho chàng trai, đúng là chưa chưa đánh đã khai, kinh tế hai người buộc chung một chỗ, nói không có quan hệ thì ai tin? Sự tình càng khó giải thích, tình huống này thật sự mất mặt quá mà.
Sau khi đẩy anh ra khỏi lốc xoáy thị phi, cô hậm hực quay lại phòng khách, cúi đầu xuống, chờ hoàng thái hậu lên tiếng.
Phương Vân nhìn cô hồi lâu mới mở miệng: “Mẹ mang trà Lão Ban Chương đến, con đun ấm nước trước giùm mẹ nhé?”
Trình Nặc hơi sửng sốt, vội đi vào phòng bếp, ngoan ngoãn lấy lá trà ra, đun nước, trong khi chờ nước sôi thì mẹ cô cũng đi theo vào phòng bếp, tay cầm tách trà lắc nhẹ.
“Hai đứa… sống chung?”
Giọng nói không lớn nhưng sức xuyên thấu như tia laser truyền đến sau gáy Trình Nặc, làm cả người cô muốn đổ mồ hôi lạnh.
Cô vội quay người lại, không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ, cười gượng: “Mẹ… Dạ… mẹ ra ngoài chờ trước đi, nước chưa sôi liền đâu ạ.”
Cô không biết phải trả lời ra sao, tình huống bất chợt này khiến cô bối rối chưa kịp suy nghĩ đầu đuôi rõ ràng, sao có thể đối mặt với câu hỏi của mẹ?
“Cần thời gian để nước sôi, cũng cần thời gian mới có thể sống chung.” Phương Vân chậm rãi nói: “Con ở Tô Châu được mấy tháng? Một tháng? Hay hai tháng?”
“Gần ba tháng ạ…” Trình Nặc cẩn thận trả lời, sợ mình nói sai cái gì.
“Mới có ba tháng mà đã sống chung?” Phương Vân nhìn nước sôi cuồn cuộn tɾong ấm, bình thản nói chuyện.
“Không phải.. thật ra con quen cậu ấy mấy năm rồi…” Trình Nặc vội trả lời, không muốn để mẹ coi thường mình, cũng không muốn Hứa Đồng Chu bị xem là một gã ăn chơi đàng điếm.
Không phải 1 tháng, không phải 2 tháng, mà là 5 năm… Hoặc là nên nói, 5 năm qua cô vẫn chưa bao giờ quên được anh.
“Mấy năm?” Phương Vân nhướng mày, liếc Trình Nặc một cái, “Bạn hồi đại học của con à?”
Trình Nặc lắc đầu, cô không biết phải giải thích như nào với mẹ mình, đột nhiên bị tra hỏi làm nội tâm cô muốn phản kháng, tɾong một khoảnh khắc cô bỗng thấy hơi bất lực.
Cô chưa từng trải qua cảm xúc xa lạ này, truy đuổi đến tận cùng, hoá ra đây là nỗi sợ hãi ẩn sau dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ của cô.
Nhưng mà… Rốt cuộc cô sợ cái gì? Cô quen anh 5 năm, thậm chí còn thích cũng chừng ấy năm, có thể đi được đến hôm nay quả thực không dễ dàng gì, nhưng sao sau khi tình yêu này bị phát hiện, cô lại cảm thấy sợ hãi?
Tương lai mà cô chưa từng nghĩ đến ngọn nguồn của nỗi sợ hãi này, dường như cô chưa từng nghĩ sẽ dùng thân phận gì để tiếp tục sánh bước bên anh.
Sự xuất hiện của mẹ chẳng qua là đang buộc cô phải chính thức đối mặt với hiện thực thôi…
Rốt cuộc anh là gì của cô?
“Mẹ… Con muốn nói chuyện với mẹ.”
Về người đàn ông của con, người sánh vai bên con suốt đường đời còn lại chính là anh ấy.
Bữa trưa diễn ra trong bầu không khí ngượng ngùng và im lặng, suốt bữa ăn Phương Vân không nói gì, Hứa Đồng Chu cũng tự nhiên không dám hé răng, anh sợ mình miệng lưỡi vụng về nói sai gì đó làm Trình Nặc ở giữa khó xử, anh gắp đồ ăn cho hai người, cô thì gắp đồ ăn cho hai người, cũng không chịu nỗi không khí nặng nề nên ngậm miệng, im lặng bưng chén ăn cơm.
Các món ăn này đều do Hứa Đồng Chu làm, là hương vị mà cô thích nhất, dù không phải quá ngon nhưng cô vẫn thích mê, nhưng Phườn Vân sinh ra và lớn lên ở Hàng Châu, bà không ăn được cay, dù chỉ có hai món bỏ thêm ít ớt khô vào nhưng cảm giác bị sặc thật không dễ chịu xíu nào.
Mỗi người ôm tâm tư riêng ăn xong bữa cơm, Hứa Đồng Chu vội thu dọn chén đũa đi vào bếp, Phương Vân ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng đang thầm đánh giá anh, có vẻ gầy nhưng vóc dáng cao ráo rắn chắc, ngoại hình cũng không tệ, trừ việc hơi đen một chút thì anh đúng là một thanh niên anh tuấn.
Nhưng bà tự tin vào thẩm mỹ con gái mình, bà biết Trình Nặc không phải là người nhìn mặt mà bắt hình dong, nhân lúc Hứa Đồng Chu thu dọn trong bếp, Trình Nặc đã kể sơ lược chuyện của họ cho mẹ nghe, với bà chênh lệch kinh tế là một chuyện, nhưng xét về các khía cạnh thì bà càng sợ chênh lệch về dòng dõi, quan niệm sống hơn.
Đây là sự chênh lệch từ lúc sinh ra đã có, lúc mới bắt đầu yêu đương họ sẽ không dễ nhận ra, nhưng khi tình cảm nồng cháy giai đoạn đầu dần trôi qua, họ sẽ nhận ra vì gia cảnh bất đồng nên tam quan của họ cũng có sự khác biệt.
Bà lo con gái nhất thời hồ đồ, mấy năm sau tình cảm phai nhạt thì rắc rối của con mới bắt đầụ
Trình Nặc đuổi theo Hứa Đồng Chu vào phòng bếp phụ anh dọn dẹp, thấy bộ dáng anh mất tự nhiên, cô cũng không biết nên an ủi thế nào, nương theo dòng nước chảy, nhẹ nhàng nói: “Chị sẽ nói với mẹ…”
Cô sẽ nói, cô đã hứa với anh sẽ quay lại, lúc đó chỉ là lời hứa đơn giản chưa nghĩ đến mai sau, bây giờ cô phải củng cố nội tâm mình kiên định hơn.
Tay rửa chén tɾong bồn khựng lại, khoé miệng Hứa Đồng Chu không tự chủ trề xuống, “Chị… Em không thể rời xa chị, em sẽ nỗ lực hơn nữa, chị có thể nói với mẹ là em sẽ không mãi tệ như bây giờ được không..”
Mẹ, anh gọi danh xưng này một cách nhẹ nhàng, nhưng không dám nói gì thêm nữa.
Anh.. Ha… Vụng về che giấu, cuối cùng cũng không ngăn được dục vọng tɾong sâu thẳm lòng mình, anh thật sự không chỉ muốn làm món đồ chơi, anh muốn được ở bên cô mãi mãi.
Trình Nặc cau mày nghe hắn nói, sau đó đưa tay xoa đầu anh, “Rốt cuộc chúng ta có quan hệ gì?”
Cô không thể nói rõ là quan hệ gì, bây giờ chỉ còn một bước, cô phải vượt qua khảo nghiệm của mình mới có đủ dũng khí đấu tranh với gia đình.
Trước câu hỏi của cô, Hứa Đồng Chu cúi đầu không biết trả lời ra sao, dưới ánh mắt của cô, anh tắt vòi nước, “Nếu anh nói… anh muốn làm chồng em, anh muốn chúng ta có quan hệ vợ chồng, em có thấy anh giống thằng hề không?”
🦋 : KHÔNG EM Ạ, KHÔNGGGGGGG, CON NÀO MẮNG EM CHỊ THANH GIẾT NÓ ĐẤYYYYYY
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 86](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)