Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Cô cắn môi anh không buông, khẽ cười một tiếng rồi cách tấm ga giường cọ xát dụi đầu vào người anh.
Bị cắn đau làm anh khẽ rên thành tiếng, ánh mắt mơ màng chưa tỉnh ngủ, gương mặt rạng rỡ của cô kề sát vào mắt anh, làm anh hồi lâu mới định thần được.
“Chị…?”
Đêm qua điên cuồng đến muộn, anh vẫn chưa tỉnh ngủ thì cô lại như được “tưới” năng lượng, tinh thần sảng khoái, ghé vào người anh trêu chọc.
Cô không đáp, chỉ lo hưởng thụ thú vui riêng mình, chẳng bao lâu hạ thân anh đã có phản ứng.
“Chị, đừng nghịch nữa.” Hứa Đồng Chu bất lực cười, quay người đè cô dưới thân, đã thích, thật không thể nhịn được.
Sau nụ hôn sâu, anh hơi nhíu mày buông đôi môi đỏ mọng ra “Ngọt quá…!”, trong miệng anh vẫn còn vương hương vị ngọt ngào.
Trình Nặc cười ôm anh, “Chị dậy sớm hơn em, pha cà phê có bỏ thêm 2 miếng đường vào.”
Hôm nay thật đúng là là ngày cuối tuần rảnh rỗi, vậy mà cô lại đột nhiên tỉnh giấc từ sớm, tối qua bị anh cày cấy mệt muốn gãy cả xương cốt, sáng dậy xuống giường vẫn hơi đau, sau khi tắm táp tẩy sach những ái dịch còn đọng lại đêm qua, cô pha một tách cà phê, hươռg cà phê làm cả tỏa khắp phòng bếp, sau đó cô về lại phòng ngủ, anh vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh dậy, cô không nhịn được lại muốn “quấy rối” anh.
Đoạn thời gian này thật tốt đẹp, cô hiếm khi làm nũng tựa mèo nhỏ như bây giờ.
Anh bị đánh thức ngửi ngửi mùi thơm trên tóc cô, nhớ lại dư vị ngọt ngào đêm qua, cơ thể lại nổi phản ứng.
Thật là chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, cuối cùng anh cũng hiểu sâu sắc câu nói này.
Trận “cãi vã nhỏ” đêm qua lại biến thành trận chiến điên đảo thần hồn trên giường, dường như cả hai vẫn còn đang chìm đắm trong tìm nồng ý mật, Trình Nặc hơi thẹn thùng giơ ngón tay chọc vào ngực anh, “Vậy em nói thử xem, đi học bữa giờ đã học được cái gì?”
Rõ ràng chỉ là chuyện nhỏ mà chàng trai này cứ muốn nói dối làm cô tức giận không đâu, cái tính hay “phức tạp hoá vấn đề” của cô cũng phải sửa lại mới được.
Đang chìm đắm trong hành động thân mật của cô, đột nhiên cô ngừng ngang làm anh bị nghẹn lại, “À… Vẫn đang học mấy từ đơn giản.”
Nền tảng của anh không vững nên không thể so với học sinh 17, 18 tuổi, anh học cũng không dễ dàng gì, cũng may đầu óc thông minh, buộc bản thân thay đổi tính thích im lặng không nói, nếu gặp vấn đề gì không hiểu để mạnh dạn hỏi thầy cô, bây giờ đã có thể nhớ được một vốn từ vựng. Nhưng trình độ này sao dám lên tiếng trước mặt Trình Nặc tốt nghiệp chuyên ngành Ngôn ngữ Anh, suy cho cùng cũng là do mặc cảm tự ti nên khi đề cập đến chủ đề này anh trả lời hơi ấp úng.
Trình Nặc nhìn anh, thầm cười trộm thưởng thức dáng vẻ xấu hổ đỏ mặt của anh, “Vậy để chị dạy em được không, sau này không cần đến lớp nước, ở nhà chị dạy.”
Cô vừa nói vừa ngồi lên đùi Hứa Đồng Chu, dáng vẻ thẹn thùng lại quyến rũ, sợi tóc mai rũ xuống cọ lên xương quai xanh của anh, cào nhẹ vào tim anh.
Cô luôn dễ dàng quấy nhiễu suy nghĩ anh, giờ phút này đầu óc anh như đóng băng, tay giơ ra đón lấy mông cô khi cô ngồi xuống, gậy thịt cương cứng đảo loạn tìm lối ra, anh quên luôn việc trả lời cô.
“Được không? Tan tầm về nhà, chị dạy em học tiếng Anh… Ừm.. Giống như bây giờ.”
Quy đầu thô to chọc vào miệng khe làm hai cánh hoa hồng nở rộ, cô đưa tay đỡ gậy thịt cho vào cửa động, eo khẽ đong đưa, chậm rãi nuốt lấy dục căn nóng bỏng.
“Ưm… Chu Chu…”
Cô nhíu mày hừ nhẹ như không chịu nổi cây hàng thô to này, ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt nhiễm đầy sắc dục của anh.
Hai người ôm hôn nhau, cô lắc eo qua lại làm nơi riêng tư của họ không ngừng cọ xát, một lượng lớn ái dịch trào ra khiến tiếng nước khi da thịt va chạm vang lên rõ ràng, làm người nghe đỏ mặt tía tai.
Khó khăn lắm môi răng họ mới tách ra, Hứa Đồng Chu không buông tha đuổi theo đôi môi đỏ mọng bị anh mút đến đỏ bừng.
“Chị… Em muốn đi học, không chỉ học tiếng Anh mà còn học nhiều thứ khác nữa, em muốn trở nên ưu tú…”
Em muốn xứng đôi với chị.
Trình Nặc nghe anh nói, tựa đầu lên vai anh, lắc eo qua lại thay vì chuyển động ngồi lên xổm xuống, làm tần suất chuyển động nhanh hơn, “Ừm… Được thôi… nhưng em cũng phải dành thời gian cho chị…”
Dục vọng chiếm hữu cắn nuốt cô, cô muốn vĩnh viễn bên chàng trai này…
Nói chuyện câu được câu chăng, tɾong lòng chỉ đang suy nghĩ làm sao để càng chạm đỉnh khoái lạc.
“Down by the salley… Uh… gardens my love… and I did meet”
Cô nói không đầu không đuôi, giọng nói nũng nịu dịu dàng nhưng Hứa Đồng Chu nghe không hiểu, làm huyết mạch anh sôi trào, xoay người đè cô dưới thân, “Chị đang nói gì…”
“Tôi và người tình của tôi… Ưm… Gặp gỡ chốn hoa viên…”
Cô trả lời ngắt quãng.
“Anh bước nhẹ nhàng… A… đến chỗ tôi…”
Bàn tay cô vùi sâu trong tóc anh, bị anh điên cuồng giã vào làm cô không nói được một câu hoàn chỉnh, nhưng cô vẫn chấp nhận số phận tiếp tục mở miệng.
“Anh nói với tôi… A…Tìm một gốc cây bình yên ươm mầm…”
Tựa như cành liễu trên cây, nhưng lúc đó tôi tuổi trẻ ngu dại, không hiểu được tâm ý anh, trên cánh đồng có âm thanh suối vọng chảy róc rách, tôi gặp lại người tôi yêu, mắt tôi rưng rưng…
Hứa Đồng Chu nghe cô nói, mím môi không đáp lời, chỉ muốn làm nơi riêng tư của họ càng dính chặt hơn, người anh yêu… Sao anh nỡ để lại mắt cô đẫm lệ?
Hai người quấn quýt si mê như quên hết mọi thứ, khoái cảm như mang sức nặng dời non lấp biển thổi qua, nồng nàn như vậy, đó là niềm hạnh phúc của tình yêu mãnh liệt, cũng là du͙c vọng chiếm hữu thể xác của nhau.
Trong lúc hai người đắm chìm tɾong bể dục thì tiếng mở khoá cửa vang lên.
Phòng khách cách phòng ngủ một khoảng, cửa phòng ngủ khép hở, hai người mải miết mây mưa trên đỉnh Vu Sơn nên không nghe thấy tiếng động, đến khi tiếng mở cửa truyền đến thì họ mới cùng hoảng hốt.
“Nặc Nặc, mẹ mang nhiều đồ tới cho con nè, nặng lắm, mau ra xách phụ mẹ.”
Giọng nói lướt qua phòng khách, xuyên qua vách tường, chui vào tai của hai người trên giường, Trình Nặc theo phản xạ nhảy xuống giường, trời đậu! Bị mẹ bắt gian tận giường?
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 85](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)