Bìa [ĐGECHE] – Chương 84
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 84

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1579 từ · 7 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 84

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

“Hứa Đồng Chu.”

Giọng cô lạnh lùng, ánh mắt cũng lạnh băng như âm mấy độ.

“Em đây… Chị.” Giọng điệu của cô làm anh lạnh run, cũng không đi rót nước cho cô nữa mà thành thật quay lại sofa, chờ cô ra lệnh.

Trình Nặc “ừm” một tiếng, không muốn thể hiện tức giận quá mức, cô mím môi, cố gắng đè nén tâm tình khó chịu của mình, “Dạo này em vất vả rồi.”

Lời nói không đầu không đuôi, ngữ khí cứng nhắc, chẳng những không giúp người nghe thả lỏng mà còn sợ khiếp vía hơn.

“Em không vất vả! Em có thể chăm chỉ nỗ lực hơn nữa, chị đừng như vậy được không, chị, bụng chị còn đau sao? Hay là tâm trạng không tốt? Chị nói với em, em sẽ nghe theo chị, em sẽ ngoan, em sẽ ngoan mà…”

Anh sốt ruột trước phản ứng của cô, nỗi mặc cảm tự ti dưới đáy lòng lại trỗi dậy, anh chỉ nghĩ cô bất mãn vì anh “tăng ca”, rồi từ “bất mãn” thăng thành chán ghét.

Anh muốn đuổi kịp bước chân cô biết bao, gần hơn, gần hơn chút nữa… Nhưng khoảng cách về giáo dục và xã hội chênh lệch mười mấy năm thì làm sao anh có thể đuổi kịp cô trong một sớm một chiều được?

Vươn tay ôm mặt anh, Trình Nặc đã bình tĩnh hơn: “Chị… Hôm nay công việc nhiều nên hơi mệt, nghỉ ngơi một lát là ổn…”

Khuôn mặt anh phản chiếu trong mắt cô, biểu tình lo lắng rõ ràng đến vậy, nhưng cô vẫn không quên được anh lừa gạt cô.

Cô không muốn vạch trần, cũng không đành lòng vạch trần… Có lẽ lúc đó anh không ở phòng Dự án chăng? Chắc là ở công trường nhỉ? Cũng có thể là đang bận làm việc khác nên không ở đó? Cô kiếm cớ cho chàng trai rồi tự trấn an trái tim nhạy cảm của mình.

Không biết từ khi nào, cô vậy mà lại chủ động đi kiếm cớ cho đàn ông?

Không thể tiếp tục nhìn anh nữa, ánh mắt cô xẹt qua má anh rồi phiêu về nơi khác.

Cô mất kiên nhẫn đứng dậy, đi thẳng về phòng, không có tâm trạng tẩy trang hay thay quần áo mà ngã thẳng ra giường.

Cô sợ… tựa như 5 năm trước, muộn màng nhận ra người tɾong lòng đã có người khác.

Nhưng cô càng sợ… ham muốn chiếm hữu mãnh liệt của cô với Hứa Đồng Chu, tình cảm cháy bỏng đó đã xâm chiếm mọi ngóc ngách trên người cô, dù cô thậm chí còn chưa biết làm sao để đưa tình yêu họ cập bến nhưng cô không muốn rời xa anh nữa, cũng không muốn nếm lại nỗi thống khổ chia ly đã qua.

Hứa Đồng Chu thấy hôm nay tâm trạng cô bất thường, thật sự không dám rời cô nửa bước, đi theo sát cô vào phòng, lại không biết làm sao để tìm ra điểm đột phá, chỉ có thể đứng cuối giường như cây xương rồng cao lớn sừng sững nơi sa mạc, vô tội và bi thương.

Không gian tĩnh lặng cũng không ngăn được thời gian trôi qua, anh ngồi xuống, lại đứng lên, cứ như vậy lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, hình như anh nghe thấy tiếng thở đều đặn của cô gái.

Chị… ngủ rồi sao?

Anh rụt rè vuốt mái tóc rối của cô, từ từ ngồi xổm xuống, tiến lại gần cô gái.

“Chị…” Anh nhìn cô, khẽ dịu dàng gọi cô, “Có phải chị tức giận vì em về nhà muộn không?”

Hô hấp cô vẫn đều đặn, cũng không trả lời anh, vẻ mặt an tĩnh không còn lạnh lùng xa lạ như vừa rồi, là chị quen thuộc của anh.

“Em… sợ chị sẽ rời xa em, nên muốn mình tốt hơn, giỏi hơn một chút.” Tay anh dịu dàng vuốt ve mái tóc đen mềm mại của cô, chỉ tɾong đêm khuya yên tĩnh, anh mới dám bày tỏ tiếng lòng của mình với cô.

“Em thấy tài liệu của chị trên bàn, cả tiểu thuyết chị đọc để giết thời gian…”

Thật phức tạp… Thật thâm sâu, những từ ngữ, ký hiệu đó là thứ mà anh nhìn kỹ đến đâu cũng không thể nào hiểu được. Nghèo đói là cái tội in sâu trong xương máu anh, trong một hai năm đầu đến thành phố lớn, anh cũng từng chấp nhận số phận, cũng biết khoảng cách giàu nghèo thực sự đủ để nghiền nát cuộc đời của đối phương.

Nhưng khi đó anh cũng chỉ là thiếu niên lang bạt sa sút mất đi người mình yêu, cho dù có nỗ lực thế nào cũng bị vướng vào vấn đề cơm ăn áo mặc, gồng gánh gia đình.

Mặc dù sau đó sự nỗ lực không ngừng đã giúp mình thay đổi phần nào cuộc sống, nhưng khi cô gái này tựa như thiên thần giáng xuống cuộc đời anh lần nữa, anh mới biết cho dù mình cố gắng thêm 5 hay 10 năm cũng không thể bắt kịp cô.

Vậy nên sau khi hai người ở chung, anh càng muốn thay đổi nâng cấp bản thân mình hơn, mỗi ngày ngoài làm tốt công việc hàng ngày, anh còn chủ động hơn ở đơn vị thi công, không còn im lặng là vàng nữa mà liên tục đề xuất ý kiến, phấn đâύ gấp bội để có thêm cơ hội bước lên nấc thang cao hơn của sự nghiệp.

Còn những quyển tiểu thuyết tiếng Anh nằm rải rác trên bàn của cô, anh nhìn những ký tự giống bính âm tiếng Trung, cuối cùng cũng buông tự tôn xuống, đăng ký một lớp tiếng Anh bổ túc, ngồi học chung với mấy học sinh từ 8 đến 17 tuổi tɾong một phòng học…

Anh muốn đọc được tiểu thuyết mà cô đọc, cũng muốn nghe hiểu những bài hát tiếng Anh mà cô thường ngân nga, anh không muốn chỉ đứng sau lưng nắm góc áo của cô.

Anh muốn sánh vai cùng cô, nếu một ngày nào đó cô gặp khó khăn, anh hi vọng lúc cô quay đầu lại là không phải là vách sâu vạn trượng mà là vòng tay vững chắc của anh.

Từng lời giải thích được nói ra chậm rãi, ấm áp đến vậy, nhưng anh biết cô ngủ rồi không thể nào nghe thấy được, tâm trạng anh vừa phức tạp vừa nôn nóng, anh muốn trở nên ưu tú… Mong được cô cổ vũ, lại sợ cô thấy dáng vẻ chật vật của mình.

Giọng nói anh lạc đi, hơi nghẹn ngào nức nở, sau khi ngồi yên lặng hồi lâu, anh đứng dậy vào phòng tắm.

Bây giờ cô mơ màng ngủ quên, sáng mai tỉnh dậy phát hiện mình chưa tẩy trang chắc chắn sẽ nũng nịu giận dỗi…

Nghĩ đến cảnh tượng đó, anh vừa cười vừa chuẩn bị mang nước đến bên giường để hầu hạ tiểu tổ tông rửa mặt.

Anh mở vòi nước, đứng bên bồn rửa mặt suy nghĩ thất thần, nghĩ đến những lời mình vừa nói, lòng anh lại thôi thúc mình càng phải nhanh chóng đuổi kịp cô.

Tiếng nước róc rách, ngày bận rộn ở công trường, tối đi học, lại bị Trình Nặc mặt nặng mày nhẹ doạ làm anh cũng hơi mệt mỏi.

Tiếng nước đầy, anh đưa tay tắt vòi, đột nhiên cảm giác có người ở phía sau ôm eo mình.

Anh nhìn vào gương, mặt cô gái vẫn còn ngái ngủ… Hai má hồng hồng, chắc là bị tiếng nước của anh đánh thức.

“Sao lại dậy rồi? Bị em đánh thức hả?” Anh tắt vòi, dịu dàng hỏi cô gái sau lưng.

“Ừm… Tiếng lớn quá, ồn ào làm chị ngủ không được.” Cô gái nhắm mắt lẩm bẩm, tay lại ôm chặt eo chàng trai không rời.

Hứa Đồng Chu bị cô ôm chặt, muốn quay người cũng không được.

“Xin lỗi chị, em rửa mặt cho chị nhé?” Anh đưa tay nắm đôi tay nhỏ trắng nõn mềm mại.

“Ừm~” Cô ngọt ngào đáp lại, tự động rút tay ra, ngón tay lại luồn vào tɾong quần chàng trai.

“Thì ra… Em vẫn luôn gạt chị, học là chuyện tốt, em cứ thoải mái đến lớp là được, sao lại muốn gạt chị?” Giọng cô thong thả lười biếng, không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề.

Hỏi trực tiếp, tay cũng nắm chính xác, chỉ một đòn mà khoá chặt linh hồn anh.

“A! Chị!” Đột nhiên bị cô nắm lấy cậu em nhỏ làm người anh thoáng giật mình, không biết là vì động tác của cô hay là câu hỏi của cô.

Vậy là… Những lời tự ti hèn nhát của anh đã bị cô nghe hết rồi sao?

Hứa Đồng Chu nhất thời đỏ mặt, mím môi không trả lời được chữ nào.

“Sao lại lơ chị rồi?” Tay cô chậm rãi vuốt ve làm gậy thịt dần cương cứng, miệng thì vẫn ép hỏi quyết không buông.

Chu Chu của cô… Thì ra trước giờ chưa từng gạt cô, Chu Chu của cô, trước giờ vẫn nỗ lực yêu cô.