Bìa [ĐGECHE] – Chương 83
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 83

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1362 từ · 6 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 83

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Sau khi Hứa Đồng Chu xuất viện, nghiễm nhiên đến ở cùng Trình Nặc.

Ồ, không đúng, là Trình Nặc bắt anh đến chung cư của cô cho bằng được.

Mọi băn khoăn ngại ngùng đều cố nén xuống khi Trình Nặc làm nũng với anh, anh chỉ mới nói phòng Dự án mình vừa tìm được căn phòng rộng hơn phòng hiện lại một chút, đã bị Trình Nặc vội kéo đi, mặc cho lời đồn thổi “bên A” và “nhà thầu lan rộng, cứ như vậy mà ở trong nhà cô.

Ban đầu anh cũng không quen lắm, vì trong xương cốt anh nghĩ mình là một thằng đàn ông thì không thể ăn không của cô, ở trong nhà cô, nhưng Trình Nặc làm nũng khiến anh không thể từ chối được, cứ như vậy vài lần anh đã bị “dạy dỗ” ngoan ngoãn.

Từ đó, Hứa Đồng Chu bắt đầu sợ e dè “hưởng thụ” cuộc sống, một mặt anh luyến tiếc ngày tháng êm đềm hiện tại, thậm chí còn có phần không dám đối mặt với hiện thực, mặt khác, sự cách biệt về thân phận làm nội tâm anh sợ hãi không thể nào trốn tránh.

Thái độ của Trình Nặc vẫn như trước, đối xử với anh tốt hơn trước rấtnhiều, nhưng cô cũng không nói nhiều về chuyện sau này… Rốt cuộc anh vẫn tự ti, như cô dâu nhỏ được yêu chiều, vừa tận hưởng khoái lạc, vừa sợ hãi hiện thực bị chữ “môn đăng hộ đối” đè nát.

Tóm lại, nếu cô không nói thì anh cũng không có tư cách hỏi.

Chung quy lại, anh vẫn tự ti sống tɾong bóng ma “món đồ chơi”, lo sợ sẽ bị cô bỏ rơi bất kỳ lúc nào.

Sự việc bùng nổ vào một đêm nọ một tháng sau, cô lê tấm thân mệt mỏi về chung cư, trên bàn đã dọn cơm nước tươm tất nhưng cô không có hứng ăn uống.

Đèn tɾong phòng bếp vẫn mở, nhưng các phòng còn lại thì tối om như mực, không một bóng người.

Trong nháy mặt cô cảm thấy bất mãn, tình trạng này đã diễn ra không dưới 10 lần… 10 lần liên tục

Anh… Chẳng lẽ anh lại tăng ca sao?

Sắc mặt cô hơi khó coi, Trình Nặc đặt túi xách xuống, tính cô chưa từng bồng bột tùy hứng, nhưng sau một hai tháng ở cùng Hứa Đồng Chu thì lòng chiếm hữu của cô dường như càng lúc càng mạnh, đặc biệt sau khi gỡ bỏ khúc mắc làm hoà với anh, hai người ở chung cư không ai quấy rầy như cá gặp nước, tự do tự tại… Nhưng càng thoải mái thì cô càng “làm kiêu”, ngoài những lúc cá nước thân mật trên giường, chỉ cần hai người ở nhà thì cô lại muốn dính lấy anh thời thời khắc khắc…

Thật là mất mặt… Nghĩ Trình Nặc cô sống hơn 26 năm, chưa ăn thịt heo cũng đã thấy heo chạy, sao có thể bị một nhóc con nông thôn qua mặt?

Cô vừa nghĩ vừa khởi động xe, cô muốn xem rốt cuộc là công trình gì mà để một kỹ sư thiết kế sân vườn phải đến công trường tăng ca lúc nửa đêm?

Cô tăng tốc chạy thẳng đến công trường, rất nhanh đã đến phòng Dự án của Hứa Đồng Chu, không chạy xe qua mà dừng ở nơi xa, ngồi lặng lẽ tɾong xe bấm số gọi anh.

“Chị?! Tan làm rồi sao? Tối nay em ở công trường hơi nhiều việc nên chắc muộn mới về, chị ăn cơm chưa? Em có nấu sẵn vài món trên bàn, chị ăn lót dạ trước, tan làm em mang theo đồ ăn khuya cho chị nha?”

Giọng nói của chàng trai đầu dây bên kia có vẻ rấtphấn khích, lời nói như viên đạn xuyên qua ống nghe, đâm thẳng vào màng nhĩ của cô.

Cô chăm chú nghe, mắt vẫn dán chặt vào phòng Dự án tối om.

Ha, đi công trường? Hay là… ngủ hết rồi? Những người khác thì sao?

“Chu Chu… Bụng…chị hơi đau.”

Cô không tiếp lời, bịa đại một cái cớ sứt sẹo để làm anh quan tâm.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó giọng nói trầm thấp của chàng trai truyền đến, “Chị đang ở nhà sao? Chờ em, em về liền ”

Cụp điện thoại, cô cảm thấy an ủi phần nào, cô hưởng thụ sự chiều chuộng và chăm sóc của anh, nhưng rất nhanh sau đó tâm tình hân hoan dần dần tan biến.

Cô ngẩng đầu lên, đã 20 phút rồi, phòng Dự án vẫn tối om, đây là con đường duy nhất để đi ra ngoài…

Anh thật sự không có ở đây?

Cô đạp ga hết cỡ chạy như điên về nhà, ấn vân tay mở cửa, Trình Nặc kiềm chế cảm xúc, đá giày cao gót vào một góc, nằm xoài lên sofa.

Từng giây từng phút chậm rãi trôi qua, thỉnh thoảng cô lại nhìn vào màn hình điện thoại, đến khi nghe thấy tiếng cửa vang lên, cô lập tức tắt điện thoại, ra vẻ đang nhắm mắt dưỡng thần.

“Chị…”

Cảm nhận được ánh mắt anh chạm đến, là giọng nói của anh, có nghi hoặc, có nóng vội, còn có quan tâm.

Cô không mở mắt, khoanh tay trước ngực, nhắm chặt mắt lại, sợ mình thấy anh sẽ mềm lòng…

Anh bước đến gần, giọng khàn khàn, không ngồi cạn♄ cô, ngồi xổm cạn♄ sofa, dịu dàng cầm tay cô, “Em về rồi… Bụng chị còn đau không? Mình đi bệnh viện nhé?”

Anh nói nhỏ nhẹ như sợ đánh thức cô.

Cô không trả lời.

Anh lo lắng ngồi xuống cạnh cô, vòng tay ôm bờ vai nhỏ gầy của Trình Nặc, đưa tay sờ lên trán cô, “Chỉ đau bụng sao? Còn khó chịu chỗ nào không? Hay chị sốt rồi?”

Câu hỏi vẫn nóng vội nhưng vẫn không ai trả lời.

Cuối cùng chàng trai không nhịn được nữa, “Chị, trả lời em đi, em lo…”

Lòng anh như lửa đốt, trên đường về vượt mấy cái đèn đỏ, vào nhà còn không kịp thay giày, thấy cô nằm bất động như tượng trên ghế, Hứa Đồng Chu hoảng đến mức tay chân luống cuống.

Cô mở mắt ra nhìn anh, một lúc sau mới chậm rãi mở miệng “Về rồi sao?” Cô không chắc giọng mình có vẻ oán trách hay không nhưng cô chắc chắn là không dễ nghe xíu nào.

Nghe thấy cô đáp lại, Hứa Đồng Chu lập tức nắm chặt tay cô, “Ừm, em về rồi, vẫn còn việc ở công trường nhưng em xin nghỉ về trước, giờ mình đi khám nhé?”

“Ồ, xin nghỉ sao?” Cô cười lạnh, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng châm biếm, ánh mắt khóa chặt vào mặt chàng trai như muốn nhìn thấu anh.

“… Em… cũng xin nghỉ ngày mai nữa, chắc chắn sẽ về sớm.” Bị khí thế của Trình Nặc đè ép làm Hứa Đồng Chu hơi đơ ra, lại lập tức mở miệng tựa như đã biết mình sai. Anh cũng không muốn ngày nào cũng đi sớm về trễ nhưng thật sự nửa tháng nay anh rất bận, không quan tâm cô chu đáo, nếu không cô cũng không bị đau bụng… Hứa Đồng Chu đau lòng tự trách mình.

“Ha… Rất bận à?” Giọng cô vẫn thong dong, chỉ nói mấy chữ nhưng ánh mắt lại sắc như dao như muốn xẻo miếng thịt trên mặt anh.

“Sau này… sẽ không bận nữa.” Nuốt nước bọt xong, dưới ánh nhìn không buông của cô, anh đứng dậy đi rót cho cô ly nước ấm.

“Hứa Đồng Chu.”

Anh mới đi được hai bước thì cô gái trên sofa mở miệng, giọng nói lạnh băng gọi đầy đủ họ tên của anh.

Ha… Lúc yêu thì gọi là Chu Chu, trở mặt thì lại thành Hứa Đồng Chu?