Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Trong trí nhớ của Trình Nặc, hình như cô chưa từng thấy Hứa Đồng Chu khóc, anh luôn im lặng như vậy, cho dù có tủi thân đến mấy thì cũng sẽ tự mình gặm nhấm, sau đó lại nở một nụ cười…
Nhưng vừa rồi hình như cô như nhìn thấy khóe mắt anh ướt át… Có khi nào cô nhìn nhầm không? Thiếu niên trầm mặc giận dỗi ngước lên nhìn cô, biểu cảm bất mãn kết hợp với vẻ ngoan ngoãn thường ngày, trông vừa kỳ vừa dễ thương…
Thậm chí cô cũng không ngờ khi thấy vẻ mặt đó của chàng trai, tim cô lại hơi nhói.
“Tủi thân cái gì? Chị cũng đã nói là chị về rồi mà.” Đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, cô không được tự nhiên an ủi anh.
“Em không có tủi thân…” Anh cũng trả lời cứng ngắc, cố nuốt hết những cay đắng bao ngày, quật cường che giấu cảm xúc của mình.
Trình Nặc cười thành tiếng, rõ ràng cô đã thấy… lúc này cô không hề hoa mắt, thấy giọt lệ nóng bỏng tuôn trào từ đáy mắt anh, anh không kìm chế được nữa, nhưng vẻ mặt vẫn vô cảm như cũ, chỉ là giọt lệ lăn dài trên khóe mắt buộc anh phải ngước mắt lên…
Cô bỗng bị luống cuống tay chân, chất lỏng rơi xuống đầu ngón nay như bỏng rát vùng da ấy, tựa như giọt dung nam chảy qua núi non vạn dặm lao vào lòng bàn tay cô, nguyện ý để cô nắm trong tay đùa bỡn.
Cổ họng nghẹn ngào, chóp mũi cô cũng hơi đau nhức, khóe miệng hơi nhếch lên, cô dựa sát vào người anh, “Đừng khóc… Chị ở đây, chị sẽ không đi nữa.”
“Ừm~”
Giọng nói ấp úng nhẹ nhàng đáp lại, nhưng nước mắt anh vẫn không ngừng tuôn rơi, Hứa Đồng Chu cũng không muốn nhưng đột nhiên quỷ “yêu” lại nhe răng nanh cắn xé anh giữa ban ngày ban mặt.
“Cũng đã nói hết mà, em đừng khóc nữa!” Trình Nặc không nhịn được nâng cằm anh lên, ngón tay quét loạn xạ lau nước mắt ngày càng nhiều trên mặt anh, “Em… Em muốn chị phải làm sao em mới không khóc nữa?”
Hứa Đồng Chu rũ mắt hồi lâu, hiểu rõ ý của cô, cuối cùng không kiềm được hỏi: “Chị có thể ngồi vào lòng em không?”
Hả? Cái gì?
Dường như cô không nghe hiểu, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc, “Gì cơ?”
“Em nói… Chị… Chị có thể ngồi vào lòng em không?” Anh nuốt nước bọt, nói lại thêm lần nữa.
Trình Dạ ngơ ngác trong giây lát không biết làm sao. liếc nhìn chân bị thương của anh, trong đầu mổ xẻ lời anh nói: “Chân em…”
“Em không sao, thạch cao đã được gỡ rồi…” Anh thấp giọng đáp, vừa nói vừa xích vào, ngồi sát vào trong giường hơn.
“Nhưng mà…” Trình Nặc khó xử nhìn anh, cô cũng biết tính anh ngoan ngoãn, hiếm khi đưa ra yêu cầu, huống chi anh vừa không kìm được nước mắt trước mặt cô, sao cô có thể từ chối lần nữa.
Cô thở dài, đứng thẳng lên như nhận thua rồi ngồi lên đùi chàng trai trẻ.
“Không phải vậy… Quay mặt lại… Được không?” Anh lên tiếng ngăn lại, giọng nói càng ngày càng nhỏ gần như không thể nghe được nữa, anh thật sự không đủ tự tin để nói ra yêu cầu của mình.
Trong nháy mắt má Trình Nặc đã đỏ ửng…
“Chị… Ngồi quay lại được không?” Anh tiếp tục nói, giọng điệu van nài.
“À…” Cô cúi đầu trả lời, không bày tỏ ý kiến, “Ngồi một lát thôi… Một xíu thôi là được rồi.” Anh năn nỉ cô, đáy mắt vẫn còn long lanh ánh nước.
Trình Nặc nhìn anh, không có cách nào từ chối, cắn răng vuốt làn váy rồi ngồi lên đùi chàng trai.
“Vừa lòng chưa? Không được khóc…Ưm ”
Cô còn chưa nói xong đã bị chàng trai đè đầu xuống, dùng môi chặn lại.
“Đừng đi!” Anh vội vàng nói, bàn tay to trượt lên xuống eo cô, ngón tay nhanh chóng vén làn váy dài lên chạm vào đùi non trắng nõn mềm mại… “Đừng đi, xin chị, chị muốn em làm gì cũng được, chỉ cần đừng đi có được không?”
Anh vội nói những lời từ đáy lòng, giữ chặt người Trình Nặc không cho cô có cơ hội thoát ra, mãn nguyện tỏ tình, chỉ sợ mình nói chậm một câu thì cô sẽ biến mất.
“Chị không đi mà…” Cô đã rơi vào bẫy, vừa giữ chặt làn váy bị anh lôi kéo, vừa khuyên nhủ anh buông tay ra.
“Đây là bệnh viện…”
Cô biết anh dũng mãnh ra sao khi lên giường, cô hiểu quá mà, lỡ gây tiếng vang ầm ĩ bị y tá trực quầy đến kiểm tra thì sao?
“Xin chị đó!” Hứa Đồng Chu năn nỉ nhưng không hề kiềm chế động tác, “Chị…”
Anh nóng lòng muốn có được cô, thậm chí còn quên mất với tính dễ xấu hổ của cô thì không đời nào chịu dã chiến ở bên ngoài… Môi anh dán vào cằm cô, đầu lưỡi liếm mút quét quanh viền môi của cô, phòng bệnh lại chìm vào không khí ái muội.
Anh ôm cô thật chặt không để cô giãy dụa, vùi đầu vào cổ cô thở dài mang theo sự tủi thân và thống khổ, “Chị có biết 5 năm qua em đã nhớ chị đến nhường nào không…”
Anh lẩm bẩm như đang nói với cô, lại như lại đang đang nói với chính mình, cái ôm giải hoà của cô không đủ để những giọt lệ nóng bỏng ngưng tuôn trào, rơi xuống cổ cô, vương lên má cô, nóng đến mức đốt cháy trái tim cô.
Cô vòng tay qua ôm cổ chàng trai, dịu dàng đáp lại anh, đôi môi hơi run run cuối cùng cũng sẵn lòng hôn anh lần nữa, lời nhớ nhung uất ức của anh vẫn chưa dừng lại, lọt vào tai cô biến thành âm thanh nghẹn ngào…
Những ngón tay luồn vào quần lót thuần thục tìm được mảnh đất ướt át, ngón tay mới phớt qua đã dính hơi ẩm.
Anh hấp tấp cởi quần mình ra, lại vội túm váy cô gái, sợ mình bất cẩn sẽ để cô chạy thoát…
“Chị đừng đi…” Anh như kẻ ngốc cầu xin cô, vội vàng cởi bỏ lớp vải che đậy người mình.
Trình Nặc ôm anh, giữa tiếng mưa tầm tã, như thể hai người đã quay về nhiều năm trước, chìm đắm trong khoái lạc yêu đương vụng trộm ở căn nhà nhỏ cũ nát.
“Chị không đi đâu…” Cô hôn anh, cuối cùng cũng cho phép mình phóng túng ngồi vào lòng anh, “Nếu em muốn thì có thể… nhưng phải làm nhanh chút, chị sợ… bị nhìn thấy.”
Mặt cô đỏ bừng, khẽ thì thầm vào tai anh, lời nói của cô như mở ra kết giới cuối cùng, cho phép anh bước ra khỏi bóng tối và bước vào thế giới ánh sáng mà cô tạo ra.
“Chị…”
Nhận được đại xá, anh không còn chút do dự nào nữa, đỡ gậy thịt đã dựng đứng hùng dũng vào cơ thể cô.
Đột nhiên bị cắm vào, Trình Nặc giật mình khẽ kêu lên một tiếng, tay ôm chặt cổ anh để không bị ngã, thỉnh thoảng nhìn vào cửa kính với ánh mắt ướt át.
Thật xấu hổ quá đi thôi…
Nhưng hoan ái cấm kỵ này lại càng kích thích hơn bao giờ hết, tư thế từ trên xuống làm anh tiến sâu vào cơ thể cô, cơ bắp căng ra, cô ngồi vững vàng tɾong vòng tay anh, làn váy xanh thanh nhã che lại khung cảnh diễm lệ bên tɾong, niềm vui ái ân từ từ lan khắp mọi ngóc ngách xộc thẳng lên đầu cô.
“Em không tiện… Hay.. để chị di chuyển đi.”
Hai má đỏ hây hây, cắn môi, Trình Nặc ấp úng nói.
Em điên vì tôi hết 5 năm rồi… Lần này đến lượt tôi điên cùng em.
Không cho phép anh thốt ra lời từ chối, đôi môi đỏ dán lên bờ môi mỏng bắt đầu một nụ hôn sâu, vòng eo thon nhỏ khẽ đung đưa tìm kiếm bến bờ khoái lạc.
Eo thon nhỏ lắc lư nhìn càng quyến rũ gợi tình, nơi riêng tư ướt át dán khít vào nhau, môi cũng dính chặt không tách lìa… Mi mắt hơi hạ xuống che đi dục vọng đê mê, thỉnh thoảng lại chú ý động tĩnh ngoài cửa, chuẩn bị chạy bất cứ lúc nào.
Thần kinh căng thẳng, cơ thể cũng siết chặt theo, đường hoa vốn nhỏ hẹp tɾong nháy mắt co thắt lại.
“Ưm ~ Chu Chu…”
Cô như quên hết tất cả, khẽ buột miệng thốt ra tên cô dành để gọi riêng anh, Hứa Đồng Chu cũng không rõ lời cô nói, “Chị… Chị gọi em sao?”
Tay anh luồn vào trong lớp áo, vừa hỏi vừa vuốt ve xoa nắn bầu ngực mềm mại của cô.
“Ừm… Sau này gọi em là… Chu Chu được không…A…” Cô thở hổn hển giả thích, đuôi mắt ửng hồng vì ái dục.
Chu Chu, Chu Chu…
Anh lặng lẽ lặp lại trong lòng, cảm thấy chị kêu anh làm cả người anh tê dại, tựa như được Hoàng đế ban tên, mỗi lần anh lặp lại là một lần cầu nguyện…
Dục hoả lại càng sôi sục, anh giữ chặt cặp mông căng tròn của cô gái rồi thúc mạnh vài cái, cây hàng thô to càng không an phận càng nở ra làm cô khó chịu, mấy cú thúc này làm cả hai càng sướng muốn điên.
“Ưm… Đừng… Đừng dùng sức quá…” Cô nhẹ giọng nỉ non, nài nỉ anh đừng giã vào mạnh bạo quá.
“Cố chịu một chút… Em sẽ bắn sớm thôi nhé?” Anh dỗ cô để làm chủ cuộc chơi này.
Anh để cô nằm bò lên giường, mình thì quỳ gối áp vào từ đằng sau, cuối cùng trong đêm mưa này anh cũng đã có được ánh trăng trong lòng mình.
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 82](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)