Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Trình Nặc không ngờ có một ngày mình lại có thể không biết xấu hổ đến mức này… Trong phòng bệnh trống trải, bệnh nhân giường bên đã xuất viện để lại chiếc giường trống, cô bị Hứa Đồng Chu đè trên giường mà hôn, môi lưỡi quấn quýt không rời.
Cô nhiệt tình đáp lại, ngón tay luồn qua tóc người chàng trai giữ chặt, đầu lưỡi quấn lấy nhau, không ai muốn nhận thua, nhưng khi anh muốn tiến thêm một bước thì Trình Nặc chợt tỉnh lại, lắc đầu từ chối, “Chân của em… Không… Bây giờ chưa được!”
Chàng trai cười khẽ, vừa hôn cô vừa không cho phép cô từ chối, mấy lần đẩy đưa không thành, anh quyết định xốc làn váy xanh của cô lên…
Trình Nặc hết hồn, “Đừng làm ở đây!”, cô đáp lại anh bằng một nụ hôn cuồng nhiệt nhưng lời nói ra chỉ có từ chối…
Không phải vì cái gì to tát, chỉ là cô cần mặt mũi thôi!
“Không! Em muốn ở đây!” Anh nhích ra chút không gian để cất lời, mỗi khi nụ hôn dừng lại thì nụ hôn kế tiếp càng cuồng nhiệt nóng bỏng hơn.
Không được! Em muốn đó! Em cứ muốn ngay bây giờ!
Trình Nặc cau mày, cắn đầu lưỡi anh đang muốn luồn lách vào khoang miệng của mình, sư tử vồ thỏ dùng hết sức lực, cô cắn không buông làm Hứa Đồng Chu bị đau nhưng vẫn không muốn rút lui.
“A…!” Anh khẽ nỉ non, vừa tủi thân lại đáng thương, cuối cùng sau khi cô gái buông ra, anh rủ xuống ngồi vào mép giường, ngồi bất động, gục đầu không hé răng nửa lời.
Khó khăn lắm mới lấy được tự do, Trình Nặc vội vàng ngồi dậy, nhanh chóng chỉnh lại váy áo bị anh giày vò làm nhăn nhúm…
“Em… đừng như vậy.” Cô chỉnh lại cổ áo, nói nhỏ nhẹ. Thật là… không biết xấu hổ! Nếu biết trước đã không nói lời ngọt ngào với anh! Vừa mới mở miệng chưa nói hết hai câu, vừa mới nói mình biết sai rồi, không nên hiểu lầm anh, cũng không nên phớt lờ anh, đã bị đè xuống giường, còn chưa kịp định thần thì nụ hôn như vũ bão ập đến.
Quả nhiên với đàn ông thì không nên quá mềm lòng, nếu không dù có bị thương trên người vẫn có thể làm bậy được!
“Không được! Em cứ muốn đó!”
Hứa Đồng Chu cúi đầu, Trình Nặc vừa dứt lời, anh đã lập tức phản bác lại, không nói lý do cũng không nói lời nào khác, nếu chị nói không được thì em càng phải muốn cho bằng được!
Có trời mới biết ngày đó sau khi cô tiêu sái rời đi, anh đã đau đớn bần thần hết bao lâu?
Sao lại đối xử với anh như vậy? Trước giờ đều như vậy!
Cô giáo trên đẹp tựa tiên nữ từ trên trời giáng xuống, dịu dàng xinh đẹp, thần linh rủ lòng thương quan tâm anh rồi lại tự tay đẩy anh xuống vách đá.
Khi gặp lại, anh chạy trối chết, sự hoảng loạn và nỗi tự ti khiến anh không dám đối mặt với sự xuất hiện đột ngột của cô, nhưng cô lại lần nữa chủ động tìm tới cửa, khuôn mặt nhỏ bối rối và lời thăm hỏi vang lên sau cánh cửa.
Trong lúc anh nghĩ cuối cùng hai người cũng có thể xoá tan mâu thuẫn ngày trước, cô lại lạnh lùng nói với anh “cố gắng sống tốt, từ nay chúng ta không ai nợ ai.”
Khi trái tim anh đã gặm nhấm đủ sự lạnh lùng thờ ơ của cô thì cô lại đến gặp anh như bố thí, dáng hình mỹ lệ xuất hiện trước cửa phòng bệnh làm anh gần như sẵn sàng từ bỏ một chân để được đến gần cô, nhưng cô thì sao?! Chỉ nói được vài lời rồi nghênh ngang rời đi.
Anh cũng là người mà! Trái tim anh cũng hình thành từ máu thịt! Dường như trước nay cô chưa từng thật sự để ý đến anh, cô chỉ xem anh là món đồ chơi có thể tuỳ ý đùa nghịch sao?
Giọng anh nghèn nghẹn, cũng không có hành động gì nữa, chỉ ngồi ở mép giường, cụp lưng xuống như quả bóng lớn xì hơi, lung lay sắp đổ.
“Em sao vậy…?”
Nhận ra có điều gì đó không ổn, Trình Nặc ngồi thẳng dậy, hơi do dự đưa tay chạm vào vai anh.
“Chị… Hứa Đồng Chu…”
Cô nói ấp úng, không thể sắp xếp được từ ngữ để nói thành lời… Hôm nay cô mới biết chàng trai trước mắt đã phải hứng chịu bao nhiêu tổn thương chỉ vì hành động bộc phát “đấu tranh cho lẽ phải” của mình, cảm kích dâng trào, tình cảm bị kìm nén lại trỗi dậy càng mạnh mẽ, cô không kiểm soát được…
Tay cô đặt trên vai anh: “Chị… Chị đã trở về, tôi về tìm em, dù đã lỡ muộn 5 năm nhưng em có thể tha thứ cho chị không?”
Đột nhiên cô lại ăn nói vụng về, không biết làm sao để dỗ dành chàng trai trước mắt.
“Sao em không nói cho chị biết chuyện em bị thương… Em, cái đồ ngốc này, sao em lại giấu chị suốt 5 năm như vậy, giờ gặp lại vẫn muốn gạt chị?” Chàng trai vẫn ngồi cúi đầu, dù cô có nói gì thì anh vẫn không đáp lại nửa lời.
Trình Nặc hơi nóng nảy, cô đứng dậy, đến trước mặt Hứa Đồng Chu, đứng dối diện anh, tay nâng cằm anh lên, nương theo ánh đèn nhìn gương mặt hơi u ám của anh…
“Hứa Đồng Chu… Chị đang nói chuyện với em, sao em lại không để ý tới chị?”
Ánh mắt chàng trai trốn tránh, nhưng bị cô nâng cằm nhìn từ trên cao xuống, anh không có cách nào ngoài việc nhìn thẳng vào mắt cô.
Hồi ức như chiếc thuyền không người lái, lênh đênh giữa trời đất, đột nhiên lên thuyền lại không biết phải đi về đâu.
Lời nói của cô quay cuồng trong ốc tai anh, câu hồn đoạt phách như vậy nhưng không có lời nào có thể chạm đến trái tim anh, “Có phải chị định “chơi” em như mấy lần trước, xong việc thì dứt áo rời đi không?”
Anh bị bắt ngẩng đầu lên, nhìn Trình Nặc đang cúi đầu, nói ra những lời trong lòng mình…
Chị lại tới “chơi” em sao?
Một câu, vài chữ, thản nhiên hờ hững, không có cảm xúc, nhưng lại khiến đồng tử người nghe run run, anh… sao anh lại nghĩ vậy?
Đôi mắt Trình Nặc hơi nheo lại, cảm giác áy náy trong lòng càng sâu hơn, “Không…”
Cô cúi xuống, áp sát vào đầu chàng trai đang bị bắt ngẩng lên, hơi thở của kề cạnh như chiếc lông vũ quẹt qua trái tim anh.
“…Sao em lại ngốc như vậy?”
Cô khom lưng nhìn vào đồng tử của anh, giọng nói dịu nhàng, có trách cứ, có đau lòng, sao em lại ngốc như vậy? Tự mình gánh chịu lâu như như vậy? Có phải mệt mỏi lắm không?
Hứa Đồng Chu nghênh đón ánh mắt cô, giọng cô nhỏ nhẹ, hơi thở phả vào ruột gan anh, nỗi tủi thân như một hung thú im lặng đã lâu, đột nhiên nhe răng giương móng vuốt nghiền nát trái tim anh, tựa như sóng thần núi lửa bùng nổ mang theo 5 năm oán hận tuôn trào như sóng dữ cuồn cuộn rít gào, sự im lặng bao trùm lấy cảm xúc long trời lở đất bên tɾong anh…
Cuối cùng anh vẫn… không kiềm chế được.
“Chỉ cần người đó là chị… Em không ngại, không ngại phải tự gồng gánh dù đó là bao lâu đi chăng nữa…”
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 81](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)