Bìa [ĐGECHE] – Chương 77
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 77

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1497 từ · 7 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 77

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Tiểu Vương nhanh chóng đoán ra ẩn ý của cô, cũng không hỏi lại mà đi ra ngoài gọi một cuộc điện thoại, lúc này cô mới cảm thấy đau đớn, không phải vết đâm nông trên da mà đâm xuyên sâu vào ngón tay.

Cô đau đến mức thính giác như ngừng hoạt động, chỉ thấy Tiểu Vương đang gọi điện thoại, cô không nghe được anh đang gọi cho ai, tay cô chảy đầy máu vương vãi ra sàn, cô không để ý nên cũng làm máu dây lên váy.

“Đi thôi, là bệnh viện thành phố.” Tiểu Vương đỡ tay cô ra ngoài, cảm thấy mình chưa nói rõ nên nói thêm, “Kỹ sư Hứa cũng đang nằm viện ở đó.”

Cô đứng bên cạnh quầy trực của y tá, chậm chạp không bước tiếp, có vẻ như suy nghĩ hồi lâu mới hạ quyết tâm, “Cho hỏi bệnh nhân Hứa Đồng Chu nằm ở phòng bệnh nào ạ?” Cô nhỏ gọng hỏi cô y tá trực ban.

Ý tá đeo kính nhìn cô vài cái mới cúi đầu lật sổ trực, “Ở phòng 9, giường 32.”

Cô khẽ cảm ơn, đi theo bảng chỉ dẫn, nhanh chóng tìm được phòng bệnh ở cuối hành lang, cửa khép hờ không khoá, chắc là phòng cho 3 người, cô không dám ngó qua cửa kính nhìn vào bên tɾong, lỡ người trong đó thấy thì ngại lắm, cô đang do dự không biết nên làm sao thì nghe thấy tiếng cười nói truyền đến từ phòng bệnh.

Là một giọng nữ hào sảng, hình như đang kể chuyện phiếm gì đó, cười nói với một giọng nam trẻ tuổi, cô nghe giọng nữ đó gọi tên của cậu, “Hứa Đồng Chu, anh thấy có buồn chết cười không, sao có thể làm như vậy được chứ.”

Cô không nghe rõ chàng trai có đáp lời hay không, nhưng cô biết… lúc này anh đang ở bên trong, cách cô một cánh cửa.

Trong lúc cô do dự có nên bước vào không thì đột nhiên cửa mở ra, cô đụng phải cô gái trẻ tay cầm ấm nước, “Cô tìm ai sao?” Cô gái trẻ bề ngoài thanh tú lanh lợi, trực tiếp hỏi cô.

Chưa kịp trả lời thì đã liếc thấy chàng trai cao gầy ngồi trên giường, “Tôi… tìm Hứa Đồng Chu.” Giọng cô rất nhỏ nhưng cả hai người đều nghe thấy.

Chàng trai trên giường lập tức ngồi dậy, có vẻ muốn xuống giường, Chung Tư liền chạy đến đỡ anh nằm lại giường, “Anh đừng có lộn xộn, bây giờ chưa đi lại được đâu.”

Trình Nặc cau mày nghe cô ấy nói, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào người đàn ông.

Chung Tư quay đầu lại cô gái bước vào phòng bệnh, “Cho hỏi cô là?” Cô gái này thật sự rất đẹp, từ lúc cô xuất hiện ở cửa đã nhìn ra khí chất bất phàm, sao cô ấy lại quen Hứa Đồng Chu?

“Tôi… Tôi là nhân viên công ty Thần An, nghe nói kỹ sư Hứa bị thương nên đến thăm.” Trình Nặc tự giới thiệu hơi lắp bắp, chỉ nói tên công ty, cũng không nhắc gì đến mình, đặt trái cây Tiểu Vương vừa mua lên tủ đầu giường, hai tay lúng túng rụt về để sau lưng.

Từ lúc cô bước vào cửa, ánh mắt của Hứa Đồng Chu vẫn luôn dán lên người cô không dời đi một giây phút nào, anh cau mày, mím môi, trong lòng như vỡ đê trào lũ lụt, trên mặt thì ra vẻ không có việc gì, sao cô lại đến? Sao cô biết mình bị thương? Cô quan tâm anh phải không?

“Chỉ là vết thương nhỏ, không đáng ngại, mấy ngày nữa là có thể xuất viện.” Anh nhìn vào mắt cô chăm chú, nhẹ giọng giải thích, lại tự đa tình sợ cô lo lắng.

“Vết thương nhỏ? Bị cây dương to như vậy đè lên chân, may mà có cần cẩu đỡ một chút, nếu không thì cái chân này của anh không biết đi về đâu đâu.”

Trình Nặc nghe Chung Tư nói, lòng như thắt lại, “Bác sĩ nói sao? Giờ điều trị như thế nào?” Cô nhìn cô gái xa lạ trước mặt, đè nén sự nghi ngờ mà chỉ hỏi thăm bệnh tình của anh.

“Cũng không bị gì to tát, không cần hỏi kĩ như vậy.” Hứa Đồng Chu nhìn sắc mặt cô muốn tìm ra cảm xúc gì đó, nhưng biểu cảm của cô vẫn trước sau như một làm anh không khỏi thất vọng, miệng thì vẫn an ủi cô…

Trình Nặc không nghe anh, xoay người nhìn cô gái trẻ phía sau, “Cậu ấy nằm viện mấy ngày rồi? Có biết khi nào sẽ đi lại được không?”

“Vẫn chưa biết được, vết thương mới chồng lên vết thương cũ, còn xem khả năng hồi phục của anh ấy nữa…”

“Chung Tư, cô Trình đến nãy giờ mà vẫn chưa uống được ngụm nước, hay cô đi mua cho cô ấy chai nước đi?” Chung Tư chưa nói xong thì bị Hứa Đồng Chu trực tiếp ngắt lời.

Chung Tư nhìn Trình Nặc rồi quay đầu nhìn Hứa Đồng Chu, bầu không khí của hai người hơi vi diệu, biết Trình Nặc là người bên A nên cũng không dám chậm trễ, dù không muốn lắm nhưng cô vẫn nghe lời đi cửa hàng tiện lợi mua nước.

Cửa vừa đóng lại, Hứa Đồng Chu lập tức kéo tay Trình Nặc đang giấu sau lưng, “Tay chị bị sao vậy?”

Anh đã thấy được từ sớm, cô cố giấu nhưng băng gạc trắng đang quấn trên tay cô lại quá rõ ràng…

“Không sao… Vết thương nhẹ thôi, còn cậu thì sao, còn đau không? Công ty nói sao, đây là tai nạn lao động nên có được bồi thường không? Giờ trị liệu thế nào? Viện phí có đủ không?” Cô hỏi không ngừng, hết câu này đến câu khác, cố rút tay khỏi tay chàng trai.

“…Sao chị lại đến đây?” Anh không trả lời lời mà hỏi ngược lại cô, cô rút tay ra, để tay anh dừng lại giữa không trung có chút mất mát.

Trình Nặc nghẹn lời trước câu hỏi của anh, hé miệng hồi lâu không trả lời được.

Hứa Đồng Chu không mặc đồ bệnh nhân, trên người mặc một chiếc áo phông rẻ tiền, quần vải cotton màu xám nhạt, ống quần bên phải xắn cao, để lộ bắp chân bó thạch cao.

Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, đều không nhận được đáp án mà mình muốn.

“Tôi… nghe nói cậu bị thương, cũng đi viện nên tiện ghé thăm cậu.” Đầu ngón tay cô vẫn còn đau, cô cúi đầu trả lời anh, nghĩ cách kéo dài cuộc trò chuyện.

Anh nhìn cô đang lúng túng không biết đặt tay ở đâu, cũng không đưa tay nắm lại, sự xuất hiện của cô làm anh bất ngờ, mừng như điên, kích động…. nhưng cũng ý thức phải kìm nén tất cả.

Anh sợ, sợ cô mãi là chuồn chuồn lướt nước đi ngang qua đời mình, 5 năm trước là vậy, đêm đó cũng như vậy, hôm nay… cũng không khác gì đúng không?

Hai người đều trầm mặc có chút quỷ dị, trong lòng ngàn sầu nhiều cảm xúc nói không nên lời, đang muốn há mồm, cách vách giường tản bộ người vừa lúc trở về, hai người đều diễn trò giống nhau cười chào hỏi qua, đối phương lại đột nhiên hỏi, “À! Hôm nay bạn gái cậu không có tới sao?” Nói đôi mắt bình tĩnh nhìn đứng Trình Nặc vài mắt, lại bồi thêm một câu, “Cái cô bé mà hay nói nhiều ấy?”

Bị hỏi bất ngờ, Hứa Đồng Chu vội vã đáp: “Cô ấy không phải bạn gái tôi! Chỉ là đồng nghiệp ở công ty, gần đây đến chăm sóc tôi một chút thôi.”

Cậu vừa nói vừa quay đầu nhìn Trình Nặc, “Ban đầu công ty định thuê hộ sĩ, cô ấy một hai đòi đến, nói muốn tiết kiệm tiền cho công ty…” Giọng anh càng lúc càng nhỏ, như thể cảm thấy lời giải thích mình tựa như vô dụng, chỉ có thể bất lực nhìn biểu cảm của Trình Nặc, sợ cô hiểu lầm quan hệ của họ.

“À, ừ.”

Câu trả lời mơ hồ làm người ta không nghe ra được gì, anh cũng không đọc ra cảm xúc của cô, không nhận được câu trả lời như ý muốn, lòng anh vừa gấp vừa cố nhẫn nhịn, không khỏi cau mày, tay siết chặt lại.

“Chị…”

Cuối cùng anh vẫn không nhịn được, anh gọi cô, giọng nói rất nhỏ chỉ có hai người nghe thấy.

Anh cần chị, muốn giữ chị lại.