Bìa [ĐGECHE] – Chương 73
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 73

Tác giả: Mặc Vi Đạm

2050 từ · 9 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 73

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Lưỡi anh mạnh mẽ xâm nhập vào trong muốn đưa cô đến đỉnh cao khoái lạc, ngón tay cũng mân mê hạt ngọc trai phấn hồng như đang ác ý trêu chọc cô xả dòng nước ấm.

Trình Nặc không chịu nổi “tra tấn” này, chỉ mới vài phút đã trào dòng ái dịch, chất lỏng tɾong suốt ào ạt trào ra bị chàng trai mút hết, sau đó anh lại duỗi lưỡi chơi đùa nhuỵ hoa nhạy cảm.

Từ góc độ của Trình Nặc có thể thấy rõ hành động xấu hổ của người đàn ông, mái tóc đen mượt mà di chuyển trên bụng nhỏ của cô, vừa kích thích cô, vừa thỏa mãn chính mình.

Anh muốn nghiên cứu tường tận cơ thể cô, nhấm nháp thưởng thức từ tɾong ra ngoài.

Răng cắn nhẹ lên hạt ngọc, môi phủ lên cánh hoa, hết liếm mút rồi lại cố ý đùa dai kéo nhẹ ra, cuối cùng cô gái không nhịn được nữa, dòng nước bạc chảy ra từ lỗ nhỏ, anh buông môi ra, cũng không né tránh, tay tách hai cánh hoa đầy đặn ra để nhìn rõ hơn.

Hành vi đó làm Trình Nặc hoàn toàn mất khống chế, chưa kịp đi trút hết dòng nước bạc đã bật khóc lớn.

Xấu hổ làm sao! Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị một gã đàn ông tra tấn đùa bỡn đến mức này!

Cô vừa khóc, vừa run run muốn khép chân lại, nhưng chàng trai nhanh tay lẹ mắt ngăn lại.

“Cô Trình, tôi vào đây.”

Xưng hô xa lạ, lời nói hạ lưu cùng hành vi phóng túng nhằm mục đích trả thù, cô còn chưa kịp chống cự thì hai người đã dính lấy nhau như cặp song sinh, kết hợp chặt chẽ với nhau.

“A…” Dường như thân thể bị chà đạp đã nhận chủ, trước sự tiến công dồn dập của anh làm người cô càng mềm nhũn ra, ái dịch bao vây vật căn nam tính, đường hoa chật hẹp cũng đã dễ dàng thông qua.

Anh giã một phát chạm vào sâu đến tận cùng, gậy thịt nóng bỏng rong đuổi khai phá cơ thể cô, tựa như rồng gầm càn quét mọi ngóc ngách nó đi qua, nói không đâu thì là giả, nhưng vừa rồi anh khẩu giao đã khơi dậy dục vọng tɾong cô, giờ phút này khoái cảm và đau đớn đan xen, mang đến cho cô sự sung sướng cực hạn chưa từng trải qua trong 5 năm qua.

Cây hàng thô to xuyên vào cơ thể cô gái như hổ được thả về rừng, không có chút kiềm chế nào, anh đè cô xuống, rong đuổi trên thân cô, hông điên cuồng đưa đẩy, khoáı cảm theo gậy thịt chậm rãi lan đến từng tấc da hai người, cuộc yêu mạnh bạo làm cô gái hơi thất thần, nhưng cảm giác xấu hổ giúp cô giữ chặt phòng tuyến cuối cùng, ngậm chặt miệng cố gắng không phát ra một âm thanh nào cả.

Hứa Đồng Chu cúi đầu nhìn, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ vì rơi lệ, đôi mắt linh động thường ngày đang đong đầy nước mắt, mày cong cau lại, cảm nhận được ánh mắt của anh, cô ngẩng đầu lên nhìn vào mắt anh, trông cô vừa đáng thương lại đáng yêu, con rồng dưới thân lại gào thét ngạo nghễ hơn, giã càng điên cuồng làm người cô run lên, cô cắn chặt môi dưới không để mình phát ra tiếng.

“Kêu lên đi… Rên cho tôi nghe.” Anh cúi đầu, hối thúc cô kêu lên, hạ thân càng thêm sức, tiểu huyệt siết chặt nuốt vào phun ra như phối hợp với cuộc xâm lược của chàng trai, khoái cảm nhấn chìm anh tɾong bể dục.

Trình Nặc không muốn thừa nhận màn ân ái này cùng làm cô sướng, chỉ có thể mím chặt môi lại, cọ xát va chạm không ngừng làm cô chảy nước mắt.

Hứa Đồng Chu nhìn bộ dáng cố chấp của cô, trực tiếp nâng cằm cô lên, bắt đầu một nụ hôn cuồng bạo.

Bên dưới gậy thịt công thành đoạt đất, bên trên đầu lưỡi xâm nhập càn quét khoang miệng cô, trong giây phút này hai sinh mệnh độc lập dung hợp lại thành mảnh ghép hoàn hảo.

Kết thúc nụ hôn càng làm anh kích động, bế cô lên về ghế sofa mềm mại, đặt cô nằm lên ghế, mình cũng đè lên người cô, nơi đó của hai người lại dán chặt vào nhau không tách rời.

Thay đổi tư thế làm hai người càng thoải mái hơn, 5 năm cấm dục khiến anh có nhu cầu về chuyện ấy nhiều hơn người thường, cứ giã vào hết lần này đến lần khác, bàn tay to giữ chặt vòng eo thon thả của cô gái, không để cô bị xê dịch trước luật động bền bỉ của mình.

“Rõ ràng chị cũng thích… Sao còn làm như vậy?” Hứa Đồng Chu vừa liếm tai cô vừa hỏi, giọng anh rung lên bởi hạ thân đang đưa đẩy không ngừng.

Cô lắc đầu tiếp tục giữ im lặng, cô cảm thấy người mình đã bị anh khống chế, khoái cảm xâm chiếm toàn bộ cơ thể cô, côn thịt hung ác xuyên qua toàn bộ đường hoa mềm mại, huyệt đạo siết chặt không còn một khe hở, mỗi lần chàng trai tiến công hay rút lui đều kích thích phần cơ vùng kín nhạy cảm, kích thích mãnh liệt làm cô chỉ biết lắc đầu từ chối.

Đôi tay run rẩy che miệng lại để không phát ra những tiếng rên dâm đãng, ánh mắt đẫm lệ nhìn chàng trai đang cày cấy trên thân mình, ánh mắt anh tràn đầy dục hoả, đôi môi mỏng mím chặt lại, trán ướt đẫm mồ hôi vì hưng phấn, đột nhiên nhũ hoa của cô bị cắn mạnh, cô gái không nhịn được nữa, một tiếng hét phát ra khỏi cổ họng.

Cuối cùng cô cũng cất tiếng, anh như giục cô tiếp tục mở miệng, tay nhấc chân thon của cô lên vai mình, đổi tư thế tiến vào, tinh hoàn đập vào xương mu cô gái, nơi va chạm dính nhớp phát ra âm thanh “bạch bạch bạch”.

Trình Nặc biết mình đã hoàn toàn trầm luân…

Cô khép mi lại không muốn nhìn khung cảnh dâm đãng trước mắt nữa, miệng không thể nhịn được khẽ ngâm nga, “Ưm… Không được… Làm ơn… Hứa Đồng Chu… A…”

Cô không muốn đối mặt với khoáı cảm đó, cảm giác đê mê sau 5 năm quay lại đang ăn mòn thần kinh cô, ý thức còn sót lại vẫn đang cảnh báo cô về “liêm sỉ”, nhưng cơ thể lại ngày một chìm sâu trong bể dục làm cô gần như không thể khống chế cơ thể mình nữa.

Hứa Đồng Chu nhìn thấu mọi biểu cảm của cô, giây phút này đầu óc anh hoàn toàn trống rỗng, hạ thân điên cuồng rong đuổi trên thân thể cô gái, đường hoa chật hẹp siết lấy “cậu em” làm anh thần hồn điên đảo, mỗi lần giã vào đều kích thích gậy thịt nổi gân xanh, nhưng anh không còn là thiếu niên ngây thơ nữa, anh biết hiện giờ tuy sướng nhưng chưa phải là cực hạn, anh muốn nhiều hơn… Muốn tiến vào càng sâu, h0àn toàn xỏ xuyên vùng đất chật hẹp thiêng liêng ở nơi sâu nhất của cô gái.

Anh lại nhấc cả hai chân cô đặt lên vai mình, tay nâng bờ mông tròn trịa mịn màng của cô lên, để nơi riêng tư của hai người dán sát vừa khít hoàn mỹ.

“Chị ngoan quá… Gọi tên tôi lần nữa đi.” Anh vươn lưỡi liếm bắp đùi trắng nõn, thong thả thọc vào rút ra như sư tử phát hiện con mồi đang lặng lẽ đến gần chỉ chờ ra đòn cuối, hơi thở hoang dã bao trùm hết người anh, cơ bắp căng ra đến cực hạn sẵn sàng tiến công bất cứ lúc nào.

Trình Nặc mở mắt nhìn anh, tốc độ thong thả hiếm có này giúp cô có cơ hội thở ra, “Đừng… tôi không muốn… ưm…” Giọng nói nức nở nỉ non tựa như đang làm nũng, miệng lại thốt ra lời từ chối.

Hứa Đồng Chu không muốn nghe, anh cúi xuống hôn cô, dỗ dành cô gọi tên anh, trận tình ái kéo dài làm Trình Nặc không chịu nổi nữa, cảm giác được tốc độ bên dưới đang ngày càng nhanh hơn, biết bão táp lại sắp kéo đến, cô bấu vào vai chàng trai, lắc đầu nhẹ gọi tên anh, “Hứa Đồng Chu, có thể nghỉ một lát không?”

Chàng trai đạt được ước nguyện, bỗng cắn môi dưới của cô, “Không thể ”

Anh khẽ cười, nụ cười như vừa đắc ý vừa cay đắng, 5 năm nhớ nhung da diết, bây giờ cô ở trước mặt thì sao anh có thể dừng lại được? Dù cho anh có chết cũng phải để anh thành “quỷ no” đi!

Siết chặt cô trong vòng tay, anh bắt đầu giã vào như cơn cuồng phong làm cô co người lại, âm thanh phát ra từ tɾong miệng ngày càng lớn hơn, cô bị anh giữ chặt không thể nhúc nhích, chỉ có tiểu huyệt đang bị động tiếp nhận những đợt bão táp, lượt sau lại mạnh hơn lượt trước, sofa không chịu được thể trọng của hai người rung rung lên như sắp vỡ ra.

Trình Nặc biết mình sắp tới đỉnh, không kiểm soát bấu lên cánh tay chàng trai cào ra những vết đỏ, tiếng ngâm nga ngày càng chói tai, âm thanh nỉ non phóng đãng vang khắp căn phòng.

“Chị!” Hứa Đồng Chu gọi cô, không nhịn được quỳ xuống trước mặt cô, gân xanh trên gậy thịt thô to nổi lên rõ ràng hơn, anh điên cuồng giã vào như đóng cọc, cuối cùng sau hơn mười lượt thọc vào rút ra, gậy thịt kéo căng nơi chật hẹp ở tận cùng, anh biết mình đã tiến đến nơi mềm mại thiên đường đó, hai người cùng run lên…

Anh không ngừng cày cấy trên mảnh đất màu mỡ, “chị Trình…”, anh gọi tên cô, muốn nói thật nhiều… Nhưng ham muốn trong cơ thể kìm hãm sự giao tiếp, gật thịt đâm vào nơi sâu nhất của cô gái, sau nhiều lần ma sát nghiền ép đã làm cánh hoa đỏ bừng, “A… Đủ rồi… Làm ơn… Đừng… Tha cho tôi… Hứa Đồng Chu…”

Trong lúc chạy nước rút như vũ bão, cuối cùng cô cất tiếng nỉ non không kiểm soát, lời nói không còn mạch lạc, khua tay như cầu cứu, Hứa Đồng Chu nắm tay cô, 10 ngón tay đan lại không muốn buông ra, cả hai người cùng bị sóng triều khoáı cảm đánh úp, nơi riêng tư của họ như hai đội quân giao chiến, không ai muốn thả lỏng, gậy thịt thô dài chọc vào đường hoa nhỏ hẹp, cả hai như chìm trong lễ rửa tội cuồng hoan, dòng điện xuyên qua các cơ đến tĩnh mạch làm ngón chân cô gái cuộn tròn lại, hai chân bị giơ lên cao đung đưa qua lại theo luật động của anh.

Cuối cùng cô không chịu được nữa, một dòng dịch nóng bỏng không tên trào ra từ đường hoa, theo âm thanh nỉ non của cô mà xối thẳng vào quy đầu người đàn ông, mắt ngựa trên thân gậy hơn hé mở làm dòng nước ấm chảy vào tɾong cơ thể anh.

Giây phút ấy đôi mắt Hứa Đồng Chu như loé tia bạch quang, tɾong mắt tràn đầy dục vọng, trong nháy mắt này anh cảm thấy nếu cô muốn mạng mình thì anh cũng có thể cho cô, tay anh giữ chặt vòng eo cô gái, hông lên dây cót đẩy mạnh vào, sau vài chục cú thúc mạnh bạo cuối cùng, tinh dịch đặc sệt nóng hổi bắn vào nơi sâu nhất tɾong cơ thể Trình Nặc.