Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Kết thúc trận tình ái cuồng hoan, Trình Nặc nửa tỉnh nửa mê không biết chuyện gì xảy ra sau đó, chỉ biết khi cô hồi thần thì trời đã sập tối, phòng không bật đèn nhưng nhìn qua cửa sổ chưa kéo rèm cô có thể nhìn thấy ánh sao thưa.
Đau, rất đau, trên người không nơi nào là không khó chịu, cô chống tay ngồi dậy từ sofa, thấy một bóng người đang ngồi cạnh mình trong bóng tối.
Cô sợ hãi kêu lên, bị người kia nhanh chóng giữ lại: “Là tôi, đừng sợ.”
Hứa Đồng Chu nhìn cô, cho dù đang ở không gian tối tăm nhưng dường như anh vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt của cô, tựa như 5 năm trước, nửa đêm anh vội vàng chạy đường núi về nhà, tɾong căn phòng nhỏ không ánh đèn vẫn có thể nhìn rõ đường nét gương mặt cô.
Trình Nặc nghe thấy giọng anh, tɾong nháy mắt nhớ lại chuyện vừa xảy ra với chàng trai đó, lửa giận trong phút chốc bùng lên, nhưng trong hoàn cảnh xa lạ và người không còn “quen thuộc” làm cô hơi sợ hãi.
Tay cô mò mẫm trên sofa tìm quần áo đã bị anh ném đi, “Tôi muốn về nhà.” Cô lạnh lùng nói.
Cô muốn về nhà, cô hối hận vì hôm nay cô đã đi tìm anh… 5 năm trời cô đè nén cảm xúc tội lỗi và nhớ mong chàng trai ấy, giờ phút này cô mới là “người bị hại”.
Bóng tối cản trở tốc độ mặc quần áo của cô, cô cắn răng chịu đựng cơn đau nhức nhối hết người, mặc kệ quần lót dính đầy chất lỏng mà vội vàng mặc quần áo vào, toàn bộ quá trình đó chàng trai chỉ nhìn cô mà không nói gì, cũng không có ý định ngăn cản.
“Hứa Đồng Chu, quan hệ của chúng ta chấm dứt tại đây. Bây giờ cậu cũng đã đến thành phố lớn, chúc cậu có một cuộc sống thuận lợi mỹ mãn, nhưng từ nay về sau tôi không muốn gặp lại cậu nữa.”
Cô cố chấp không muốn đối mặt với chuyện vừa phát sinh, càng không muốn giữ lời hứa với chàng thiếu niên ngày đó… Cô hèn nhát phủ nhận tất cả.
“Vậy rốt cuộc chị đến gặp tôi làm gì?” Cuối cùng người đàn ông cũng mở miệng, hỏi cô gái đang muốn rời đi.
Gặp cậu ấy để làm gì?
Trình Nặc không biết… Cô cũng không trả lời được.
Cô chưa bao giờ quên anh nhưng trong thâm tâm cô biết rõ hai người không có khả năng bên nhau, khi đó cô chỉ là một sinh viên mới ra trường, bị tổn thương lại rời xa quê hươռg, sự xuất hiện của anh vừa lúc là thần dược chữa thương tâm hồn cô, cô uống vào đã thật sự chữa khỏi tâm bệnh của mình, nhưng cô chưa từng nghĩ đến sẽ làm gì với liều thuốc còn dư.
Liều thuốc đó rất có công hiệu, uống 5 năm rồi mà cô vẫn còn nhớ, nhưng cuối cùng cô cũng không thể hi sinh cả cuộc đời của mình chỉ để ở bên anh.
Nhưng nếu cô thật sự tỉnh táo như vậy, thì sao lại còn muốn đi tìm anh? Chạy đôn chạy đáo hỏi thăm rồi tự chui đầu vào lưới, cuối cùng chạm đỉnh khoái cảm trong vòng tay anh.
Cô không biết! Cô cũng không muốn nghĩ tới điều đó! Cô tự nhủ lý do gặp mặt chỉ để “xem thử anh sống thế nào thôi.”
Trình Nặc đứng tại chỗ nhìn chàng trai ở góc tối, “Tôi chỉ muốn biết cậu đến Tô Châu thế nào, mấy năm nay sống ra sao, còn lại không liên quan đến tôi…”
Cô đè nén cảm giác tội lỗi và khát vọng trong lòng, lạnh lùng trả lời anh.
Hứa Đồng Chu cúi đầu cười, “Thì ra là đến “quan tâm” tôi.”
Trình Nặc không biết làm sao để tiếp lời, cúi đầu nhìn tay mình rồi ngẩng đầu kiên định nói: “Tôi đi đây, chuyện hôm nay… chúng ta sẽ xem như chưa từng xảy ra, sau này cũng không cần gặp lại, cậu sống tốt cuộc sống của mình, nếu đã rời quê hươռg thì hãy kiếm cho mình ít… A!”
Cô còn chưa kịp nói xong thì chàng trai vọt đến, trời đất quay cuồng đến khi cô mở mắt ra lần nữa thì đã bị chàng trai áp lên sofa, “Chị cho rằng 5 năm qua tôi sống tốt lắm sao?”
Chàng trai ghé sát nhìn vào mắt cô, đôi mắt ấy vẫn sáng ngời ngay cả trong đêm tối.
Trình Nặc không nói nên lời, nếu bỏ qua chuyện mới bị cưỡng ép thì cô vẫn luôn cảm thấy có lỗi với anh. Suốt 5 năm qua, cô nghĩ đến vô số khả năng nhưng chưa bao giờ thật sự nghiêm túc nghĩ.
Cô ngơ ngác nhìn anh, giờ phút này cả hai người đều im lặng, cô không biết phải nói thế nào, chỉ nhìn chăm chú vào mắt anh.
“Chị… thật sự chưa từng nghĩ sẽ gặp lại tôi phải không?” 5 trước là vậy, bây giờ cũng vậy đúng không?
Giọng anh trầm thấp không cảm xúc, chỉ đơn thuần đặt câu hỏi.
Trình Nặc đơ ra trước câu hỏi của anh, cô không muốn gặp anh sao? Không… nhưng cô lấy thân phận gì để gặp? Làm cách nào để gặp? Cô không muốn bên anh như bây giờ, để làm bạn tình giống 5 năm trước sao… Cô thật sự không thể đưa ra câu trả lời được
“Cậụ.. nếu sau này cậu gặp khó khăn trong công việc, tôi vẫn có thể giúp đỡ cậu nếu nằm trong khả năng của mình.” Cô cụp mắt xuống, chỉ có thể hứa với anh điều này.
Chàng trai cười khẽ, mang theo tia tự giễu và không cam lòng, “Chỉ vậy thôi sao?”
“Chứ cậu còn muốn gì nữa? Nếu cuộc sống khó khăn thì tôi cũng có thể giúp, tôi cũng đã hứa với cậu…”
“Chị hứa hẹn với tôi nhiều lắm, chị cũng hứa sẽ quay lại.”
Trình Nặc bị lời nói của chàng trai chặn họng, không biết nên đáp lại thế nào, cô lặp đi lặp lại những lời như đã chuẩn bị sẵn từ lâu, “Xin lỗi cậu… Tôi không ngờ sự tình sẽ phát triển đến mức đó, tôi bị ép không thể quay lại được.”
Những mảnh vỡ của năm tháng trên núi tựa như ngọn lửa thảo nguyên tɾong tâm trí cô, dù bị đè nén bao năm nhưng khi có gió thổi qua, cô lại trở về vùng quê nghèo xa xôi đó.
“Tôi muốn đi tìm cậu nhưng lúc đó mọi chuyện không còn nằm trong tầm kiểm soát của tôi nữa. Cảnh sát các tỉnh phối hợp phá án, truyền thông vào cuộc, tình hình hỗn loạn, thậm chí còn có cả phóng viên đứng canh trước cửa nhà tôi… Ba tôi để tôi đi du học vì lo lắng cho sự an toàn của tôi, tôi cũng đã nghĩ đến việc liên lạc với cậu, nhưng cậu cũng biết mà, cái thôn Bạc Châu quá nghèo ngay cả điện thoại cũng không có, tôi không thể tìm cậu…”
Trình Nặc chậm rãi giải thích, cô có quá nhiều lời muốn nói nhưng khi nói ra lại biến thành ngụy biện cho việc mình lâm trận bỏ chạy, nhân sinh vô thường, chuyện đời không ai biết trước, cô thật sự đã tận tâm tận lực…
Đôi mắt cô hơi đỏ, nhìn chàng trai gần trong gang tấc, nội tâm giãy dụa muốn tha thứ cho hành vi vừa rồi của anh, muốn đưa tay chạm vào mặt anh nhưng bàn tay giơ lên đã thành che đôi mắt phiếm hồng của mình, “Cậu phải sống cho thật tốt, thoát khỏi đó cũng không dễ dàng, nên quý trọng mọi cơ hội… Nếu gặp khó khăn thì tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ.”
Nghe lời cô nói, Hứa Đồng Chu ủ rũ cúi đầu, thân hình gầy săn chắc của anh được bao bọc trong lớp da, khoảnh khắc này nhìn anh càng thêm suy sụp, mỗi lời cô nói đều lọt vào tai anh, nhưng không có câu nào là đáp án mà anh muốn nghe cả…
“Chị, chắc chị cũng biết nếu thật lòng muốn tìm ai đó thì có gặp khó khăn trở ngại gì cũng không thể ngăn được, sự thành do người, đạo lý chị nói tôi hiểu hết, tôi luyến tiếc chị nên mới ra khỏi đó, nhưng chị tốt như vậy, tốt đến mức ngay cả tư cách nói chuyện với chị, tôi cũng không có.”
“Tôi sẽ nỗ lực sống… Chuyện chị hứa với tôi mà không làm được, tôi tha thứ cho chị, còn chuyện tôi đã hứa với chị nhất định tôi sẽ làm được.”
Ánh mắt anh trong veo sáng ngời, ngay cả tɾong bóng tối cũng tỏa sáng rực rỡ, nhưng đáy mắt lại tràn ngập sự tuyệt vọng và chán ghét bản thân.
Anh tha thứ cho cô… Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ tha thứ cho cô, tựa như 5 năm trước anh bị người ta chỉ trích, bị người người xa lánh, chỉ cần cô chịu quay lại thì anh nhất định sẽ bảo vệ cô, sau chừng đó thời gian, hôm nay cô vẫn có thể đến tìm anh và “giải thích” mọi chuyện, đương nhiên anh cũng sẽ tha thứ cho cô.
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 74](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)