Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Cô còn chưa kịp hiểu hàm ý trong lời nói của anh, đang muốn mở miệng giải thích thì giây tiếp theo đã bị anh nắm cổ tay kéo đến sofa.
Hứa Đồng Chu người cao chân dài, chỉ cần đi ba bước đã có thể kéo cô gái đang di chuyển bất tiện đến sofa, động tác thô bạo xốc váy cô lên, nhanh chóng kéo quần lót của cô xuống đùi, Trình Nặc vẫn chưa kịp kêu cứu đã cảm giác được một cơ thể nóng bỏng dán sát, vật cứng đặt ở cửa động khô khốc của cô.
“Đừng mà, Hứa Đồng Chu, em nghe tôi giải thích, nghe tôi nói… A! Đau quá!”
Cô chưa kịp nói hết câu thì người đàn ông đã mạnh mẽ cắm nguyên gốc vào trong mà không có chút thương tiếc, đường hoa khô cằn vì 5 năm đóng kín không làm tịn đột nhiên bị vật lạ xâm nhập không hề báo trước, cô gái đau đớn cả người run run, những lời chưa nói hoá thành tiếng nức nở.
Trong nháy mắt tiến vào cơ thể cô gái, toàn bộ lửa giận bỗng hoá thành tủi thân bất lực, bên trong cô thật chặt, không có ái dịch triền miên như năm đó, làm anh cũng cau mày vì đau.
“Chị nói nhiều quá… Chị yêu của tôi.” Anh cau mày trả lời, cảm nhận đường hoa chật hẹp đang bao chặt mình.
“Chị cho tôi chút phản ứng giống như trước kia đi.” Anh thúc giục cô hứng tình, cọ qua cọ lại lên hạt châu của cô, muốn cô mau tiết ra chất dịch để lối vào được thông thuận hơn.
Tư thế tiến vào từ phía sau mạnh mẽ bá đạo, ngón tay cũng vòng ra phía trước ấn vào ngọc trai nhạy cảm của cô gái, sau 5 năm nghỉ ngơi, u cốc của cô gái đã khép lại tựa như thời trinh nguyên, siết chặt làm anh không nhịn được…
Nhưng Trình Nặc vẫn chưa sẵn sàng cho màn ái ân này, cô không chịu được đau đớn tựa như bị phá thân lần hai, cô không chấp nhận được đột nhiên bị cường bạo như vậy, ngoài khóc nức nở cầu xin ra, cô không còn một phản ứng nào khác.
Rõ ràng điều này làm Hứa Đồng Chu rất mất hứng, “Đúng là chị gạt tôi, về thành phố lớn rồi nên cơ thể cũng không cần tôi nữa?!” Cậu khàn giọng chất vấn, vừa dứt lời thì giã mạnh vào trong tựa như trừng phạt cô.
“A…! Đau…” Huyệt đạo khô khốc bị anh bất chợt tiến vào làm cô đau đổ mồ hôi lạnh, tay bấu chặt lấy vải sofa.
Nghe tiếng rên đau đớn của cô, người đàn ông cố ép cảm giác đau lòng xuống, “Đau hả? Vậy chị phải nhớ kỹ cảm giác này, vì lúc đó tôi còn đau hơn chị nhiều!”
Vừa nói, anh vừa cắm vào rút ra không chút do dự, huyệt đạo khô khốc kéo căng bộ phận nhạy cảm của hai người, Trình Nặc đau đớn nức nở thành tiếng, tiếng rên của cô làm anh càng điên cuồng cày cấy hơn, cuối cùng cô không cất thành lời nữa, tay bấu chặt lưng ghế sofa, dùng sức đến mức hiện rõ khớp xương.
Thịt trai non nớt mềm mại hứng chịu sự xâm lược của gậy thịt thô cứng, sau hơn chục lần đưa đẩy giằng co, cuối cùng u cốc bại trận tiết ra chất nhờn như muốn bảo vệ mình, theo đà tiến công của chàng trai, ái dịch tiết ra ngày càng nhiều, tưới táp hai con người sống trong khô hạn tɾong suốt 5 năm qua.
Anh nhạy bén nhận ra sự biến hoá, cúi người bóp hai bầu ngực đang đung đưa của cô, “Chị vẫn cần tôi mà phải không? Tôi sẽ “phục vụ” chị tận tình, chị của tôi.”
Nhưng Trình Nặc muốn khước từ mọi thứ đang diễn ra trước mắt, cô không muốn! Dù hoan ái 5 năm trước đa phần là do cô muốn lợi dụng chàng trai trước mắt để chữa lành nỗi đau thất tình, nhưng cũng là anh tình tôi nguyện không phải sao? Còn bây giờ hành động của anh là cưỡng gian cô, sao cô lại cần chứ?
Nhưng chàng trai nào để ý đến suy nghĩ trong lòng cô, anh đỡ khuôn mặt đang khóc thút thít về phía mình, anh cũng với tới từ phía sau để hôn cô, bên dưới đã chiếm hữu, bên trên cũng muốn cắn nuốt…
Anh vươn lưỡi liếm nước mắt của cô, sau đó len lỏi vào trong khoang miệng cô, bắt đầu đưa đẩy, quấn quýt đầu lưỡi cô, cô gái buộc phải tiếp nhận nụ hôn cuồng nhiệt nóng bỏng này.
Ái dịch giúp cuộc yêu thập phần thuận lợi, người đàn ông bắt đầu hưởng cơ thể cô gái, 5 năm yêu hận rõ ràng tại khoảnh khắc này, anh kích động giã vào mạnh bạo, lần nào cũng cắm vào thật sâu thật mạnh, biến tiếng khóc của cô gái thành tiếng ngâm nga nỉ non.
Từ phía sau anh hài lòng nhìn xuống nơi tư mật đang giao hợp của hai người, vùng kín hồng hào bị anh giã điên cuồng trở nên đỏ ửng, anh nhìn mà miệng lưỡi khô khốc, bỗng rút cây hàng ra, ngồi xổm xuống, gấp gáp ôm bờ mông tuyết trắng của cô gái, dán mặt mình vào đó.
“A! Đừng mà…!” Trình Nặc hoảng sợ trước động tác bất ngờ của anh, eo cô giãy giụa muốn từ chối, quả đào căng tròn bị anh giữ chặt, đầu lưỡi điên cuồng liếm láp cánh hoa của cô.
Anh vẫn nhớ vô số đêm triền miên 5 năm trước, lần nào anh cũng muốn tách hai chân cô ra để tìm tòi nghiên cứu cơ thể cô đến tận cùng, nhưng cô vẫn luôn từ chối không chịu, cuối cùng bây giờ tâm nguyện của anh cũng thành hiện thực.
Anh lần lượt liếm cánh hoa bên này rồi đến bên kia, nước bọt cũng xuân dịch hoà quyện với nhau, cho đến khi nghe thấy cô gái thở ra đầy thoả mãn, anh biết cô đang sướng nên đầu lưỡi càng thêm sức, ngón tay tách cánh hoa để cửa động lộ ra, anh kề sát mặt vào ngắm nghía, đầu lưỡi lại chạm vào u cốc thần bí.
“Ưm…Đừng chạm loạn…” Cô lại mở miệng, không còn lạnh lùng quát lớn, cũng không phải lời nỉ non cố gắng kiềm xuống, mà là âm thanh thở dốc nhiễm màu tình dục, cơ thể muốn rồi nhưng miệng vẫn từ chối.
Hứa Đồng Chu cười khẽ, thì ra chị của anh thích bị anh liếm~
Cánh hoa đỏ rực diễm lệ bị đầu lưỡi anh lướt qua, cô gái khẽ rùng mình, cửa động cô đơn không chịu được kích thích bắt đầu trào ra xuân dịch trong suốt, mảnh đất bí ẩn bị chàng trai trêu chọc đến ướt đẫm lầy lội.
Mặc dù hai người đã từng cá nước thân mật, hàng đêm thâu hoan, nhưng đây là lần đầu tiên cô bị dâm loạn như vậy, Trình Nặc xấu hổ không biết chôn mặt vào đây, toàn bộ nơi riêng tư bị chàng trai bẻ ra xoa nát, phản ứng cơ thể vượt qua phạm vi khống chế của cô, khoái cảm mãnh liệt đánh úp làm cả người cô mềm nhũn.
Hứa Đồng Chu tựa sói đói, càn quét gặm nhấm thịt non nhạy cảm của cô, cắn nhẹ lên hạt ngọc trai làm cô run run muốn xuất thêm một dòng chất lỏng.
“Đừng mà… Hứa Đồng Chu… Không…” Cô xoay người lại, ánh mắt ướt át muốn từ chối, cảm giác tê dại làm cô không thể quỳ được nữa, suýt nữa thì ngã xuống.
Hứa Đồng Chu ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của cô, “Được rồi, tôi không làm vậy nữa.” Anh bế cô gái đã mềm nhũn lên, để cô ngồi trên chiếc ghế sofa bên cạn♄, nhân lúc cô chưa lấy lại tinh thần, anh nhanh chóng lột quần lót và váy cô xuống, để cô gái hoàn toàn trần trụi trước mặt mình.
Trình Nặc hoàn toàn không có cơ hội phản kháng, ánh mắt cô khoè đi vì khóc, nhìn chàng trai quỳ gối trước mặt mình rồi tách hai chân mình ra….
Đôi chân dài trắng muốt bị anh tách ra đặt lên hai bên tay ghế, để cả bộ phận riêng tư bày ra ngước mặt người đàn ông đang quỳ.
“Đừng!” Đối mặt với cảnh tượng xấu hổ như vậy, dù cô không còn sức lực phản kháng nhưng giọng nói cũng lớn hơn nhiều.
Chàng trai lại trầm mặc, kéo bàn tay đang muốn che lại vùng kín của cô ra, đôi môi lại dán lên một lần nữa.
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 72](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)