Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Bả vai va vào tường cứng làm cô đau nhíu mày, chưa kịp rên thành tiếng thì bị bóng dáng cao lớn của người đàn ông áp vào.
“Cô Trình tìm tôi à?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai kéo sự chú ý của cô về, tâm trạng khẩn trương do dự vừa nãy đã biến mất, thay vào đó là sự bối rối và cảnh giác.
“Hứa Đồng Chu…” Cô khẽ lên tiếng, nhưng không biết phải nói gì tiếp.
Có trời mới biết trên đường đến đây cô có bao nhiêu câu hỏi cần giải đáp, cô cũng tưởng tượng khung cảnh họ gặp nhau, nhưng không ngờ lúc gặp lại chật vật xấu hổ như vậy.
“Tôi đây, cô muốn sai tôi làm gì?” Cậu như cây khô ngàn năm sừng sững giữa sa mạc mênh mông, cô độc yên tĩnh, áp sát vào cô.
Trình Nặc nhìn người trước mắt, dễ dàng nhận ra anh đã trưởng thành hơn nhiều sau 5 năm, đường nét niên thiếu đã bị mài mòn, vì gầy nên ngũ quan sắc sảo hơn, biểu cảm nghiêm nghị giữa lông mày tạo cảm giác thêm phần sắc bén, tóc mái hơi dài chấm qua mắt, dưới sống mũi cao là môi mỏng đang mím chặt, xương quai hàm tinh xảo, hầu kết lăn lên trượt xuống, mỗi lần anh cất tiếng đều tỏa ra hóc môn đàn ông bao quanh.
Rõ ràng anh đã cao hơn ngày trước, hồi đó cô còn đứng ngang cằm anh, bây giờ dù cô có mang thêm giày cao gót mà cũng chỉ vừa chạm đến cằm anh.
Anh cứ đứng yên như vậy, lợi dụng ưu thế chiều cao của mình mà bao vây cô, lạnh lùng đáp lại cô, ánh mắt dán vào mặt cô không rời một khắc.
Trình Nặc không biết tại sao anh bỗng trở nên xa lạ như vậy, cô chưa quen với sự thay đổi này, lo lắng cúi đầu, hít một hơi sâu, nuốt xuống mọi bất an, “Cũng 5 năm rồi, cuộc sống em thế nào?”
Ngẩng đầu lên lần nữa, nhìn thấy ánh mắt trầm lặng của người đàn ông, đột nhiên cô lại sợ hãi vô cớ, đây không phải là Hứa Đồng Chu trong ký ức của cô, một thiếu niên nhà nông tốt bụng ngây thơ, một chàng trai luôn cười lộ răng khểnh làm nũng với cô.
“Rất tốt, nghe lời cô đến thành phố lớn, học hỏi nhiều kinh nghiệm, cũng quen biết thêm nhiều người.” Cậu trầm giọng trả lời, cơ thể vẫn bật động, không có ý định thả cô ra.
Trình Nặc không quen với không gian tù túng xiềng xích như vậy, cô từ từ xích qua một bên để kéo dài khoảng cách với chàng trai, “Vậy là tốt rồi… Có thể bước ra vùng an toàn là tốt, chị đã nói em có thể làm được mà.”
Cô lựa lời tránh nặng tìm nhẹ, muốn tận dụng cơ hội thoát khỏi vòng vây áp bức của người đàn ông.
“Vậy em ra ngoài được mấy năm rồi? Cuộc sống… Đau ”
Cô quyết định tự thoát ra, vừa mới thoát được một khoảng nhỏ đã bị kéo lại áp mạnh lên tường tɾong nháy mắt, lưng cô đập vào tường phát ra tiếng “bịch”, cô gái bị đau khẽ cắn răng.
Hứa Đồng Chu vẫn luôn nhìn cô chăm chú, từ khoảnh khắc cô đẩy cửa bước vào, tɾong mắt anh ngoài cô ra không còn nhìn thấy gì nữa…
Sau khi thay chiếc váy rộng ở nhà, bây giờ cô đã sửa soạn trang điểm kỹ càng, từ đầu đến chân đều đẹp rực rỡ, so với “chị” ngày đó càng rung động lòng người hơn, thì ra trước giờ cô luôn chói mắt như vậy, hoá ra… ở bên anh chỉ biến cô thành “ngọc trai phủ bụi trần.”
Nhưng anh không thể nhịn được nữa, làm sao có thể nuốt trôi oán hận sâu nặng, sâu đến mức làm anh quên luôn năm tháng.
Anh vẫn muốn đến gần cô, thậm chí khi ngửi thấy mùi hương tỏa ra khi cô lơ đãng nhấc tay cũng làm nỗi “hận” trong lòng anh càng sâu hơn.
“Đau không?” Anh hờ hững hỏi, biểu cảm trên mặt hoàn toàn thờ ơ.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, cuối cùng cô cũng chấp nhận người trước mặt không phải là thiếu niên năm đó nữa… Nỗi hoảng sợ vô hạn dần lan tràn tɾong lòng cô, cô đưa tay chạm vào chỗ đau trên lưng mình, lắc đầu tỏ ý không sao, thần sắc trên mặt lại lộ rõ cô bị đau.
Hứa Đồng Chu không nói gì nữa, tránh đường cho cô qua.
Có vẻ cô gái thật sự đau nên đưa mắt tìm sofa, cô muốn ngồi nghỉ một chút… Giây phút cô vừa cất bước thì bị người đàn ông xách cổ áo lên.
Cô giật mình vì hành động của anh, sợ hãi hỏi: “Em định làm gì? Thả chị ra!” Cô hoảng sợ hét lên, tựa như quên luôn đau đớn trên lưng mình.
“Lỡ đụng vào cô Trình, mong cô thứ lỗi.” Vẻ mặt anh vẫn hờ hững không liên quan gì đến câu “thứ lỗi” của mình, xách cổ áo cô gái lên như xách một con gà con, cô gái còn chưa kịp hét lên đã bị cậu xách đến ghế sofa.
Trình Nặc bị dọa sợ, không biết đang xảy ra chuyện gì, anh vừa buông tay ra thì cô lập tức chuyển đến ngồi một góc cách xa anh.
Sao cậu ấy lại trở thành thế này?
Cô hoảng loạn vuốt lại cổ áo bị lưu lại nếp nhăn, muốn dùng động tác này để trấn an nỗi sợ hãi.
Trình Nặc sao đối phương lại trở thành dáng vẻ hiện tại, vì sao bỗng bạo lực với mình, cô muốn xoay chuyển tình thế này, bối rối nói: “Đừng gọi chị là cô Trình nữa!”
Nhưng cô vừa dứt lời thì chàng trai từ trên sofa liền nhào tới, vuốt ve chiếc cổ thon trắng nõn của cô, “Vậy gọi là gì? Chị sao?”
Hành động bất ngờ của Hứa Đồng Chu dọa Trình Nặc không dám nhúc nhích, cô sợ nếu vô ý sẽ làm người đàn ông càng tức giận mất kiểm soát.
“Em đừng như vậy được không… Chị hơi sợ.” Cô dịu giọng nói, cố gắng trấn an con sư tử đang điên cuồng một cách kó hiểu trước mặt.
“Chị… Đừng sợ, để em xem thử lưng chị có bị sao không nhé?” Chàng trai thấp giọng nói, thần sắc lạnh nhạt cố chấp.
Trình Nặc không biết rốt cuộc cậu ấy muốn gì, còn chưa kịp từ chối thì cả người đã bị đè xuống sofa.
Cô mặc chiếc áo hai dây mỏng dài, chiếc dây áo bị anh lôi kéo tuột khỏi vai, làn da tuyết trắng trên lưng lộ ra gần hết… Động tác của anh rất nhanh, theo đà cởi luôn khuy áo ngực, toàn bộ lưng cô gái trần trụi trong không khí.
“Hứa Đồng Chu, em muốn làm gì? Dừng lại mau!” Trình Nặc nhận ra tình hình ngày một xấu, thầm hối hận vì đã để Tiểu Vương về công ty trước.
“Cậu dừng lại cho tôi!” Cô tức giận mắng người đàn ông sau lưng, tay đưa ra sau lưng muốn cài lại chiếc áo ngực.
Nhưng sao cô có thể nhanh bằng chàng trai phía sau, Hứa Đồng Chu kéo mạnh chiếc áo ngực hồng nhạt ra, ném xuống sàn.
“Dừng lại? Sao lại dừng? Chị, không phải chị luôn xem tôi là món đồ chơi sao? Sao bây giờ lại muốn tôi dừng lại? Không phải chị đến đây là để “chơi” tôi sao?”
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 70](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)