Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Lúc Trình Nặc đến vườn ươm, tâm trạng vừa hồi hộp vừa do dự, cô đứng sững hồi lâu mới cất bước, kéo làn váy xuống như muốn như che đậy sự nhút nhát của mình vào lúc này.
Vườn ươm rất lớn nhưng vào lúc này cũng không có nhiều người lắm, bước qua cổng đi thêm một đoạn là phòng nghỉ của nhân viên công tác, cô đi theo chỉ dẫn của Tiểu Vương đến trước cửa phòng.
Cô cúi đầu, không biết đang nghĩ gì, cuối cùng hít một hơi sâu rồi gõ cửa…
Một giây, hai giây, ba giây, Trình Nặc yên lặng chờ đợi người bên tɾong đáp lại, cũng chỉ trong vài giây mà cô có cảm giác thời gian chờ đợi đằng đẵng tựa 5 năm.
Nghe điện thoại của Uông Tuấn Hoa xong, Hứa Đồng Chu không biết phải đối mặt thế nào nữa, cô ấy… là thân thích bên A, anh thất lễ chật vật “trốn chạy”, còn cô lại truy đuổi đến tận nơi.
Năm đó sau khi Trình Nặc đi, một mình anh chịu sự nghi ngờ chỉ trích của cả thôn suốt hai tháng liền, dù phải hứng chịu ác ý cỡ nào thì anh vẫn luôn nhẫn nhục, một lòng đợi cô quay lại, chỉ cần còn có thể gặp cô là được, anh không cần đảm bảo chuyện sau này, cũng không cần quan tâm đến tương lai, chỉ muốn gặp lại cô lần nữa thôi… Nhưng chờ mãi lại nghe được tin sẽ không cử giáo viên tình nguyện về thôn Bạc Châu nữa, anh giống như một thằng hề bị thôn dân cười nhạo.
Còn hành động “xả thân cứu người” của anh đã khiến cả nhà mình trở thành mục tiêu bị người ta xỉ vả, ban đầu họ chỉ châm chọc mỉa mai, dần dần biến thành trộm đồ, phá hoại đồ đạc khi anh vắng nhà, cuối cùng chúng lại ngang nhiên đánh đập Hứa Đồng Nhạc khi em tan học về nhà.
Anh không nhẫn nhịn được nữa, vừa qua xuân, anh bất chấp sự khuyên can của mẹ và vết thương ở chân chưa lành, kiên quyết đi theo chú Trương làm công trình, nhưng anh không quay lại đội thi công sửa đường sắt mà xin chú Trương dẫn mình đi làm công trình khác trong huyện, sau khi tích góp được một khoản thì gửi toàn bộ cho mẹ và em gái ở quê, anh muốn thoát khỏi cái chốn này.
Sau khi làm được một năm, anh tâm sự với chú Trương dự định của mình, anh muốn đi Hàng Châu, ban đầu do thiếu tiền, cũng vì mẹ và em gái không thể sống thiếu anh, bây giờ anh đã thu xếp ổn thoả cho người nhà nên muốn hiện thực hóa nguyện vọng ban đầu mà không còn băn khoăn gì nữa.
Lòng anh rối rắm phức tạp, anh không biết vì sao mình lại cố chấp đến một thành phố cách đây những 1.800 km, chẳng lẽ là để tìm cô sao? Không phải… Anh tự phủ quyết trong đầu, cô gái đó đã không cần anh thì anh tội gì phải đi tìm cô chứ?
Chẳng lẽ vì lời hứa đó? Anh đã hứa với cô sẽ rời khỏi chốn thâm sơn cùng cốc rồi đặt chân đến thành phố lớn, anh đã hứa thì sẽ làm được.
Chú Trương đánh giá cao năng lực của chàng trai trẻ này, trước sự nhờ cậy chân thành tha thiết của anh, cuối cùng chú cũng tìm được nhà thầu khác đã từng làm việc chung ngày trước, bây giờ đang làm dự án gì đó ở thành phố Ninh Ba, chú đã phó thác người đó mang anh theo.
Anh cũng rất cố gắng nỗ lực, trong vòng 3, 4 năm ngắn ngủi đã học được nhiều kỹ năng từ các công nhân trong đội, anh ngày càng được cấp trên đánh giá cao, sau này còn dần bộc lộ tài năng thiên phú ở mảng gieo hạt trồng cây.
Cái gọi là “Thiên lý mã dễ gặp, Bá Nhạc mới khó tìm”, lần đó một loại cây vừa được mang đến, vì vận chuyển thời gian dài nên khó tránh khỏi va đập suýt chết, anh mèo mù vớ cá rán sao đó mà tạo ra kỳ tích cứu sống được cây đó. Đây là hàng cung ứng cho chuỗi khách sạn 5 sao quốc gia để trang trí sơn thuỷ, cây tùng được anh cứu có giá trị khổng lồ đến 7 con số, một màn cứu nguy như vậy sao lãnh đạo không đánh giá cao cho được, hơn nữa bình thường anh thường nói ít làm nhiều, luôn cần mẫn làm việc, không oán trách than phiền một câu.
Từ đó, công ty ngày càng xem trọng chàng trai trẻ đến từ nông thôn này, nhận ra anh rất hiếu học, không ngại chịu khổ, dễ làm việc hơn mấy sinh viên tốt nghiệp ngành thiết kế lâm viên phải tốn nhiều tiền để thuê về nhiều.
Vậy nên sau khi công ty âm thầm quan sát anh một thời gian, cảm thấy anh là nhân tài hiếm có, sau này bồi dưỡng xong có thể trực tiếp đảm nhận vị trí quản lý mảng lâm viên.
Cứ như vậy, anh từ một thiếu niên nhà nông không biết gì từng bước đi lên có được thành tựu như hôm nay, nhưng anh vẫn chưa từng quên, ai đã kéo mình ra khỏi núi sâu lạc hậu, ai đã giúp anh thấy được thế giới rực rỡ phồn hoa bên ngoài… Ai đã buông tay anh vào thời khắc quan trọng nhất.
5 năm trước, cô đã quyết định từ bỏ anh, bây giờ cô dựa vào đâu để đến gặp anh?
Ngồi một mình trong văn phòng vắng lặng, suy nghĩ hỗn loạn tuôn trào vẫn chưa lắng xuống sau giây phút khiếp sợ gặp lại cô, anh không thể nghiền nát những cảm xúc phức tạp này, đó là nỗi nhớ nhung và oán hận anh đã dồn nén tɾong 5 năm qua, cuối cùng đã tuôn trào như núi lửa vào khoảnh khắc này.
Khi tiếng gõ cửa vang lên, Hứa Đồng Chu giật mình nhảy khỏi sofa, là cô sao? Anh cảm thấy da đầu tê dại, theo bản năng lập tức bước đến cửa, tay anh lại vô lực không thể mở cửa ra, cách nhau một cánh cửa, anh cảm nhận được nhiệt độ cơ thể cô, nội tâm có oán, có hận, cũng có nhớ nhung…
Trình Nặc hít một hơi sâu, hồi lâu không thấy ai ra mở cửa, cô hơi do dự, mím môi, tựa như đã chuẩn bị tâm lý xong, nhẹ nhàng nắm lấy nắm cửa, từ tử xoay vòng mở ra.
Cửa không khóa…
Bên trong có người sao?
“Có ai không?” Cô vừa đẩy nhẹ cửa, vừa khẽ hỏi.
Trong khoảnh khắc cửa vừa mở ra, cô bị một người kéo vào phòng, đẩy mạnh vào tường.
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 69](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)