Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Trình Nặc ngồi thẫn thờ trên sô pha, trong đầu nhớ lại cảnh tượng ban nãy, cô vẫn không thể tin được cậu ấy thật sự ở Tô Châu, còn đến tận nhà mình.
Cô rút tờ khăn giấy lau vết cà phê bị đổ ra sàn lúc nãy, nước mắt chợt tuôn rơi mà không có dấu hiệu báo trước. Cô vội dùng mu bàn tay lau nước mắt, cố kiềm chế không để mình khóc thành tiếng.
Cuộc gặp gỡ vừa rồi tràn ngập quá điều kinh ngạc và khiếp sợ khiến hai người đều sửng sốt, cuộc trò chuyện vẫn chưa đâu tới đâu, sau đoạn hội thoại ông nói gà bà nói vịt, cô thấy chàng trai đến gần mình… Vẻ mặt u ám của anh làm cô hơi lo lắng, liên tục lùi về phía sau, cuối cùng như cô mong muốn, chàng trai dừng bước chân không tiến lại gần nữa, gượng cười với cô: “Nếu hôm nay cô Trình chưa sẵn sàng lên để lên phác thảo quy hoạch thiết kế cây xanh thì hôm khác có thể báo công ty cử người khác đến…”
Giọng anh không lớn, lời nói cũng lịch sự phải phép, nếu cô không muốn làm thì cứ tìm người khác, chỉ cần không phải anh là được rồi.
Lúc Trình Nặc phản ứng lại thì chàng trai đã rời đi.
Cô lặng lẽ ngồi trên sofa, mặc thời gian trôi cuốn theo dòng hồi ức đan xen hiện về, đến khi lấy lại tinh thần, cô nhanh chóng tìm đïện thoại gọi điện, “Tiểu Vương hả? Cậu có số điện thoại của bên công ty thầu công trình không? Không, không, nếu bây giờ cậu có thời gian thì đưa tôi đến công ty họ nhé.”
Cô không buông xuống được, cô không thể quên được, hoặc là… Ít nhất hãy cho cô tìm được lý do anh xuất hiện ở đây.
Có quá nhiều lý do muốn gặp anh, cô muốn gặp anh….
Chiếc xe Audi màu đen dừng trước căn phòng dựng tạm thời cho phòng Dự án, thật ra cũng không có nhiều người chú ý lắm, ban ngày là thời gian làm việc bận rộn, mọi người đều ra ra ngoài, chỉ có Uông Tuấn Hoa đang bàn công chuyện với một giám đốc dự án khác trong văn phòng tầng 1.
Ông đã nhận được điện thoại báo bên A sẽ đến công trường, tɾong lòng đang sầu thúi ruột đây, người bên A không thể đắc tội, thật là “quan mới” nhiệt huyết, mới đến không bao lâu đã “tuần tra” công trường?
Tiểu Vương đỗ xe, trước khi anh kịp xuống xe mở cửa thì Trình Nặc đã nhanh chóng xuống xe, Trình Trường An bắt đầu lập nghiệp từ việc làm công trình, sau này đôi cánh ngày càng vững mạnh mới lấn sân sang xuấtnhập khẩu, vậy nên dù không quá am hiểu về công trình nhưng cô cũng có hiểu biết sơ bộ, ngẩng đầu nhìn tòa nhà hai tầng bằng container, cô để Tiểu Vương dẫn đường vào văn phòng.
Uông Tuấn Hoa không ngờ người đến nhanh như vậy, vội vàng đứng dậy, nhìn cô gái trẻ xuất hiện ở văn phòng, hơi cau mày lại.
Đây là… Thân thích của bên A đến?
Đúng là xinh đẹp… Vòng eo thon nhỏ, nhìn thôi đã khiến người ta phấn khích, ông thầm khinh bỉ trong lòng, này mà thân thích cái gì? Nhan sắc ngoại hình này chắc là bồ nhí bên A nuôi ở bên ngoài không chừng.
Tiểu Vương giới thiệu ngắn gọn để Trình Nặc và Uông Tuấn Hoa làm quen, trao đổi chủ đề không sâu không nông, cô cố gắng bắt chước giọng điệu và phong thái nói chuyện học được từ ba mình nhiều năm qua, đồng thời hỏi một số vấn đề thông thường, sau màn làm quen quy củ, cô không kìm nén được nữa, trực tiếp hỏi: “Người phụ trách mảng hoá xanh bên anh tên là Hứa Đồng Chu phải không?”
Uông Tuấn Hoa cau mày, ông và giám đốc dự Dự Án bên cạn♄ nhìn nhau một cái, “Đúng vậy cô Trình, cô có vấn đề gì cần cậu ấy hỗ trợ hay sao?”
Trình Nặc không biết trả lời thế nào, ngập ngừng tɾong vài giây, “Ừm, tôi muốn trao đổi kỹ với anh ấy… về thiết kế căn hộ của tôi…”
Cô không giỏi nói dối, nhưng cô chỉ muốn gặp anh, dù phải dùng lý do vụng về khập khiễng gì…
“Có điều… hôm nay quản đốc Hứa không ở phòng Dự án, cũng không có ở công trường.” Uông Tuấn Hoa hơi bối rối.
“Vậy anh ấy ở đâu? Tôi có thể đi tìm anh ấy.” Trình Nặc vội hỏi.
“Chắc cô Trình chưa đến công trường bao giờ nên chưa nắm rõ quy trình, ở đây chỉ là một hạng mục thuộc bộ phận Dự án, hôm nay quản đốc Hứa có việc đến vườn ươm, nếu cô muốn tìm cậu ấy thì có thể đến vườn ươm của công ty chúng tôi.” Uông Tuấn Hoa vừa giải thích cho cô, vừa nhìn giám đốc Dự án bên cạnh.
Trình Nặc hơi nóng vội, nói vài câu chiếu lệ rồi bảo Tiểu Vương chở cô đến vườn ươm bên quận Ngô Trung, cô thực sự muốn gặp anh… chỉ một lần thôi.
Nhìn bóng lưng cô gái dần xa, Uông Tuấn Hoa bắt đầu tám chuyện với người bên cạnh, “Cậu nói xem sao cô gái này lại nhất quyết đi tìm Hứa Đồng Chu? Cô ta có muốn thiết kế xanh hoá căn hộ thì công ty mình cũng có nhiều người khác mà, sao phải chỉ thẳng họ tên, không thấy người ở đây thì đuổi đến tận vườn ươm, chậc chậc, cậu có nghĩ hai người này có gì không?”
Giám đốc Dự án bên cạnh cười cười, ở công trường chuyện ngư long hỗn tạp gì mà chưa từng thấy, huống chi với gương mặt của Hứa Đồng Chu, chỉ cần chăm chút lại xíu thì câu được phú bà cũng không phải chuyện khó.
“Nếu hai người họ thật sự có gì đó thì công trình của chúng ta lại trơn tru thuận lợi hơn nhiều.”
Hai người nhìn nhau rồi cười lớn.
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 68](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)