Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Tim chàng trai đập nhanh đến mức không còn nghe được âm thanh gì nữa, cô gái lao ra từ nhà bếp bối rối đứng trước mặt anh, Hứa Đồng Chu đờ đẫn nhìn cô, đáy mắt dần đỏ lên, trong mắt anh chỉ còn lại mái tóc rối và bộ dáng luống cuống của cô, trái tim đang đập thình thịch nhắc nhở bản thân vẫn còn sống.
Cô vẫn đẹp như vậy, dù mái tóc đang rối bù và trên người khoác đại chiếc áo rộng cũng không thể che lấp vẻ đẹp mỹ miều đó.
Ánh mắt anh sáng lên, không còn nhớ đến gia cảnh ưu việt của cô gái, chỉ đứng ngơ ngác nhìn cô đến thất thần.
Nhịp tim dồn dập như đánh trống, trong đầu có hàng vạn từ không biết bắt đầu nói từ đâu, anh mím chặt môi, tay nắm thành quyền, dù nội tâm đang dâng lên từng đợt sóng trào nhưng sắc mặt lại bình tĩnh trắng bệch.
Cô giật mình trước sự xuất hiện của chàng trai trước mắt, có nằm mơ cô cũng ngờ họ sẽ gặp lại nhau, 5 năm thăng trầm đã mài mòn khí khái thiếu niên trên người anh, dù bề ngoài hầu như không thay đổi gì nhưng đã được năm tháng mài dũa trở nên chững chạc trưởng thành hơn…
“Em là… Hứa Đồng Chu?” Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù biết rõ còn cố hỏi, tay cầm tách cà phê hơn run lên.
Chàng trai không trả lời hay có hành động gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô, đôi môi mím chặt như cố giữ lấy chút quật cường cuối cùng của mình.
Đôi mày kiếm mi nhíu lại làm đôi mắt sâu thẳm càng thêm u ám, anh nhìn thẳng vào mắt cô, “Xin chào, tôi là Hứa Đồng Chu.”
Anh không biết sau đó mình đã rời đi như thế nào… Đôi mắt hơi đỏ hoe, mỗi bước đi tựa như đi trên mây, suy nghĩ trong đầu hỗn loạn rối tung rối mù… Anh nhớ rõ lúc mình tiến lên một bước thì cô đã lùi lại.
Đóng cửa xe xong, tay anh run run không khống chế được, anh rút ra một điếu thuốc, loay hoay hồi lâu vẫn không thể hút được một hơi.
Trái tim đập nhanh như trống giã vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, nỗi đau đớn giằng xé này đến bao giờ mới kết thúc? Lần cuối cùng anh trải qua nỗi đau này là khi nào?
Anh ngẩng đầu lên, tựa lưng lên ghế.
Vào đêm xuân lạnh giá đó, anh cõng Hứa Đồng Nhạc bị con nhà hàng xóm đẩy ngã xuống ao, trên đường núi tối tăm không ánh trăng, em gái hiểu chuyện, sau khi khóc đã đời đã tự kìm nén cảm xúc của mình, nhưng vì khóc dữ dội nên vẫn còn nấc nghẹn.
“Anh.. Họ nói có đúng không ạ? Anh và cô Trình cấu kết thả vợ của Hứa Quý Quân đi.”
Giọng cô bé rất nhỏ, lúc nói còn hơi run, có lẽ là do em mới khóc xong, cũng có thể là do em mặc quần áo ướt, trời thì quá lạnh…
Kể từ khi Lý Huyên trốn thoát, thôn Bạc Châu không còn ngày nào yên bình nữa, cảnh sát thâm nhập điều tra sâu rộng, rất nhiều người trong thôn đã bị đưa đi thẩm vấn, ngoài việc hỏi về con dâu dì Lan, còn hỏi về các cô dâu bị bán đến đây cách đây 10 năm, sự tình tựa như nhổ củ cà rốt vậy, tất cả gốc rễ đều bị lôi ra ánh sáng.
Vụ việc ồn ào trở thành chủ đề nóng, có thể nói đây đại án buôn người lớn nhất cả nước trong những năm gần đây, việc bắt giữ đều được xử lý nghiêm ngặt, yêu cầu toàn bộ chấp hành điều tra.
Cuối cùng sự việc cũng được lắng xuống vào một ngày nọ, kẻ nên bắt cũng đã bắt, người nên cứu cũng đã cứu, tɾong 2 tháng qua, không chỉ thôn Bạc Châu mà các thôn làng xung quanh và chính quyền các cấp cũng bị ảnh hưởng, một khởi đầu chẳng mấy tốt đẹp vào đầu năm mới, cuối cùng vào khoảng lập xuân mọi thứ mới bắt đầu dịu xuống.
Ký ức vui vẻ thì luôn ngắn ngủn, còn ký ức hận thù lại ăn sâu vào xương tủy…
Sau khi cảnh sát rời đi, giới truyền thông cũng dời sự chú ý, ngôi làng bình yên ngày đó đã bắt đầu thay đổi theo hướng long trời lở đất.
Ban đầu Hứa Đồng Chu cũng không nhận ra, mãi đến khi anh từ đồng về phát hiện chuồng bò bị đập nát mới muộn màng nhận ra tình hình nhà mình. Những ngày sau đó như một vở kịch mới bắt đầu,mỗi khi anh ra đồng thì trong nhà sẽ bị người ta đập phá, sau này mẹ nói anh mới biết phụ nữ tɾong thôn không nói chuyện với mẹ nữa…
Hôm nay Hứa Đồng Nhạc sẽ mang cơm tối ra đồng cho anh, nhưng anh chờ mãi mà không thấy em đâu, đường đi cũng không quanh co khúc khuỷu, Hứa Đồng Nhạc đã đi mòn con đường này hai năm chưa từng gặp vấn đề gì, nhưng hôm nay Hứa Đồng Chu đợi từ đến khi trời tối om mà vẫn không thấy em gái đâu.
Anh đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, không màng đồ đạc mà chạy một mạch đến đường về nhà để tìm em gái, có lẽ tiếng hét dọc đường của anh đã kinh động người khác, anh thấy bóng dáng ba bốn người thấp bé ba chân bốn cẳng chạy từ rừng cây gần đó, vết thươռg ở chân chưa lành hẳn nhưng anh vẫn cố chịu đựng dùng hết sức lực chạy qua đó, bỗng nghe thấy tiếng động từ bờ ao cạnh rừng cây.
Anh vội vàng chạy đến thì thấy Hứa Đồng Nhạc người dính đầy bùn đất đang bò dậy.
Anh biết mấy đứa chạy trốn ban nãy là con cái mấy nhà tɾong thôn bị cảnh sát gọi đi thẩm vấn…
Anh trầm mặc cõng Hứa Đồng Nhạc trên lưng, lặng lẽ đi về nhà.
“Chị Trình là người tốt, những chuyện chị ấy làm không hề sai.”
Anh không biết phải giải thích với em gái như thế nào, chỉ có thể lặp đi lặp lại những lời này, như thể cũng đang tẩy não chính mình.
“Anh… Anh có nghĩ nếu cứ tiếp tục như vậy thì chúng ta sẽ không thể ở nổi trong cái thôn này nữa…” Thực ra bé vẫn luôn bị bắt nạt nhưng bé cũng biết chuyện nhà mình nên không kể cho bất kỳ ai, nhưng tình hình gần đây ngày càng nghiêm trọng hơn, từ cô lập thành xung đột thể xác.
Hứa Đồng Chu không biết phải trả lời sao nữa, cất bước nặng nề về phía trước, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ nhịn… nhịn cho đến khi chị quay lại, chị không làm gì sai, sao phải bị người ta chửi bới? Chỉ cần chị trở lại sẽ chứng minh được lựa chọn của chị, hành vi của chị đều vì chính nghĩa.
Chẳng phải anh cũng đang phải gánh chịu sự ác ý của thôn làng sao? Sao anh có thể không khó chịu với những lời chỉ trích đó? Nhưng anh vẫn cố gắng chịu đựng, nắm lấy lời thề của chị như cọng rơm cuối cùng, cắn răng cố chấp chờ chị quay lại.
Hứa Đồng Nhạc tựa như biết anh đang nghĩ gì, giọng nói vẫn nhỏ xíu, “Anh… họ nói cô Trình sẽ không quay lại nữa, học kỳ mới cũng sắp bắt đầu rồi, lần này không có cử giáo viên tình nguyện đến nữa…”
Anh đang rảo bước kiên định nhưng nghe thấy những lời này thì đứng đờ ra như trời trồng, không thể cất bước được nữa…
Có nghĩa là anh hoàn toàn không thể chờ đợi thêm được nữa phải không?
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 67](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)