Bìa [ĐGECHE] – Chương 65
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 65

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1127 từ · 5 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 65

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Lòng Trình Nặc hơi phiền muộn, về nhà cũng không nói chuyện nhiều với Phương Vân, trả lời chiếu lệ vài câu rồi về phòng mình, kể từ sau khi Trình Trường An đề cập đến chuyện bạn trai thì họ hàng đã giới thiệu đối tượng tới tấp cho cô.

Dù nhà họ Trình bề ngoài không phô trương nhưng thực tế cơ ngơi rất lớn, những năm đầu mới lập nghiệp cũng được họ hàng thân thích giúp đỡ, vì mối quan hệ họ hàng thân thích nên chuyện dì giới thiệu hôm nay dù cô không muốn đi cũng không biết phải làm sao.

Cuối cùng cô không nhịn được nữa, buổi tối đã gọi cho ba mình, chủ động xin đến công ty thực tập, cho dù có đến chi nhánh mới mở cũng không sao.

Thực ra thà đến chi nhánh công ty, ở xa một chút có thể trốn được họ hàng đang ra sức mai mối cho cô, lấy cớ tập trung cho sự nghiệp trì hoãn vài năm trước.

Trình Trường An nhìn thấu điểm này, đời người luôn có chuyện gì đó phải quan tâm, con gái lựa chọn ưu tiên sự nghiệp cũng khiến ông có phần hài lòng, dù sao gia đình họ cũng không cần quá xem trọng chuyện hôn nhân, chỉ cần Trình Nặc mở miệng thì sẽ có vô số thanh niên tài giỏi ùn ùn lao vào, đúng là cô nên coi trọng sự nghiệp hơn.

Lúc nhận được điện thoại của con gái, Trình Trường An đang ở Bắc Kinh, sau khi hai cha con trao đổi hồi lâu, ông đồng ý với lựa chọn của con gái, cúp điện thoại, liên hệ sắp xếp vị trí, quyết định cho Trình Nặc đến Tô Châu học cách quản lý ở công ty mới.

Việc này như cứu rỗi Trình Nặc khỏi bể khổ, sau khi vờ vịt “trao đổi” với mẹ một hồi, cô nhanh chóng sắp xếp đi Tô Châu.

Ở công ty mọi thứ đều tốt, nhưng cô vẫn chưa quen với quá trình quản lý, cô chỉ biết rằng công ty mới vẫn đang trong quá trình hoàn thiện, tòa nhà 16 tầng thì nhà cô chiếm hơn một nửa.

Cô không có cảm giác “lâm nguy thụ mệnh” khi gấp gáp đến đây, nhờ có ba mình nên cô nhìn thấu bản chất quan hệ quỷ quyệt giữa người với người…

Cô không dám thể hiện sự rụt rè vì không muốn làm ba mình xấu mặt, cô cũng hơi hối hận vì không trải qua quá trình thực tập mà trực tiếp đến thẳng công ty mới luôn, nhưng nghĩ đến nhóm “bà mối” đạp muốn vỡ bậc cửa ở nhà thì cô thà ở lại đây còn hơn.

Đến Tô Châu được ba ngày, Trình Nặc phát hiện công ty vẫn chưa đi vào hoạt động, cô buồn chán muốn chết, sau khi ba cô hứa sẽ cử người ở trụ sở chính xuống giúp đỡ thì cô mới thoáng nhẹ nhõm.

Mỗi ngày trừ lúc nghiên cứu tài liệu kinh doanh và tình hình tài chính của Trình Trường An tɾong mấy năm qua thì hầu hết thời gian ở Tô Châu cô đều ở nhà ngồi ngẩn ra.

Nhà này là lấy danh nghĩa công ty để mua, nằm trong khu dân cư cao cấp ở Hổ Khâu, có ban công thoáng đãng, trang trí theo phong cách Trung Hoa hiện đại tối giản.

Trình Nặc cũng không hứng trang trí nhà cửa lắm, khi nào đọc tài liệu mỏi mắt thì cô lại ngẩn người nhìn ra ban công còn trống trải, chưa có cây xanh…

Dù sao cô cũng không có đam mê với ngành tài chính, dù cô đã từ bỏ nghiệp nhà giáo vì gia đình nhưng con người luôn có những thứ thích và không, cô thực sự không thể thích nổi chuyên ngành hiện tại của mình.

Cô đi Anh 5 năm, vừa về nước không lâu, lại rời quê nhà đến một nơi xa lạ, cô thật sự cảm thấy mọi thứ thật tẻ nhạt buồn ċһán.

Cô gọi điện đến công ty để hỏi tiến độ xây dựng, sau khi suy xét hồi lâu, cô nói: “Tiện thì nhờ đội thi công xanh hoá bên đó ghé xem chung cư tôi một chút.”

Cái này có gọi là lợi dụng việc công làm việc riêng không nhỉ?

Cúp điện thoại, cô pha cho mình một tách cà phê, đứng bên cửa sổ nhìn khung cảnh bên dưới.

Cây xanh rậm rạp, đang ở mùa hè nên hoa nở rộ toả ngát hương, cô nhìn đăm chiêu từ mảng xanh mướt đến khi tắt nắng dần hoá màu đen, suy nghĩ trôi dạt về một nơi xa xôi.

Năm ấy cô cũng đến nơi đó vào mùa hè nhỉ… Thiếu niên dắt trâu về nhà ngơ ngác nhìn cô, một thời gian dài sau cậu vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt cô… Thật là một chàng trai ngây thơ.

Gió thổi làm tóc mai cô bay loạn, Trình Nặc cười chua xót, thiếu niên ngây thơ đó chắc bây giờ cũng cưới vợ sinh con rồi nhỉ?

Không biết cuộc sống cậu thế nào? Có nhớ… nhớ đến “chị Trình” này không.

Trình Nặc hèn nhát trốn tránh lời hứa của mình, thậm chí còn cố gắng xoá nó khỏi nơi sâu nhất trong hồi ức.

Ừ… Chỉ cần đừng nhớ đến thì sẽ ổn thôi, họ chỉ là bèo nước gặp nhau, một đêm ân ái theo nhu cầu, những chuyện sau đó có thành hay không còn do duyên số, huống chi dù chuyện kia không xảy ra, cô tuân thủ lời hứa trở về thôn Bạc Châu thì sao? Kết cục cũng là rời đi mà thôi.

Cô tự thôi miên mình, sợ thiếu niên thường xuất hiện trong giấc mơ của cô nhiều năm qua lại hiện về nữa.

Cô vẫn nhớ lúc cậu cười sẽ lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ…

Nhấp một ngụm cà phê, chuông điện thoại chợt vang lên, cô lắc đầu muốn gạt suy nghĩ qua một bên rồi nhấc máy, là nhân viên công ty gọi, nói mai sẽ có chuyên gia bên công ty xây dựng đến để xem xét làm xanh hóa, sau khi trao đổi đại khái thì cúp đïện thoại.

Đúng là “lợi dụnh việc công làm việc riêng” cũng có cái hay, chỉ cần gọi một cú là có ngay chuyên gia đến cửa, nếu chỉ dựa vào mình cô tự liên hệ vườn ươm thì không biết đến mùa quýt nào mới có ma nào ghé.