Bìa [ĐGECHE] – Chương 64
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 64

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1522 từ · 7 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 64

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Cũng đã trễ rồi nhưng vẫn còn nhiều việc cần xử lý nên chàng trai không quay lại phòng làm việc mà đi theo đội thi công đến căn tin ăn cơm, anh thuộc phòng Dự án, phúc lợi ăn ở, phươռg tiện đi lại đều tốt hơn công nhân ở công trường, không biết có phải do xuất thân từ nông thôn không mà anh có vẻ không giống các kỹ sư ở phòng Dự án lắm, việc gì anh cũng xử lý nhanh chóng, nếu không kịp thì có thể ăn ngủ nghỉ tại công trường luôn.

Nhưng giờ đã quá trễ nên đồ ăn ở căn tin không còn nhiều, múc đại chén cơm, bên khay đồ ăn cũng đã hết, chỉ còn lại canh cặn, chắc là do đói bụng nên ăn mới mấy miếng đã chạm đáy, một công nhân thấy anh ăn cơm không đã đưa cho anh một hũ chao để anh ăn với cơm, chàng trai cười nhận lấy, gắp một miếng rồi trả lại.

Công nhân đó không rời đi, ngồi xuống đối diện anh: “Anh Hứa, nghe nói năm nay anh 24 rồi? Trong nhà có giục cưới vợ không? Họ hàng tôi có cô con gái năm nay đã 23, làm việc ở nhà máy điện tử gần đây, lương một tháng cao hơn mấy công nhân chúng tôi nhiều, hay là bữa nào tôi hẹn cho hai người gặp nhau nhé?”

Chàng trai chỉ cười, nuốt xuống miếng cơm trong miệng rồi trả lời: “Không được, trong nhà đã có mối.” Công nhân kia nghe thấy thì cười ngượng ngùng rồi rời đi.

Ai ở công trường cũng biết, quản đốc Hứa được một nhà thầu nhỏ đưa từ nông thôn đến đây 4 năm trước, lúc mới đến thì người cậu gầy đét, chân cẳng lại không tiện, cứ tưởng sẽ không làm nên trò trống gì, cậu luôn theo sát học hỏi mọi thứ dù là công trình xây dựng hay công trình đô thị, cứ như vậy 3 năm sau, cậu đã học được hầu hết các công việc mảng công trình, lại nhờ xuất thân nhà nông nên cậu am hiểu các loại cây xanh, những đề xuất của cậu vào những thời khắc quan trọng được phòng Dự án Xanh hoá vườn ươm của tổng bộ đánh giá cao, cậu cũng là người hiếu học, vào chưa được một năm đã được công ty đào tạo bồi dưỡng lên làm quản lý vườn ươm.

Lần này công ty nhận dự án lớn, hợp tác với một công ty xuất nhập khẩu ở Hàng Châu, đang muốn mở chi nhánh mới ở Tô Châu, với tư cách là nhà thầu, công ty đặc biệt cử cậu đến để phụ trách mảng xanh hoá, một là để học tập, hai là để cất nhắc lên.

Cơm nước xong, chàng trai trao đổi với công nhân về công việc ngày mai một chút rồi quay về nơi ở đã được bộ phận dự án sắp xếp.

Anh đi vòng qua văn phòng, muốn đi thẳng về phòng mình thì từ xa thấy tɾong phòng đèn sáng.

Anh hơi nghi ngờ nhưng cũng không lo lắng lắm, dù lương anh tăng không ít khi theo dự án này, nhưng phần lớn đều được anh gửi về nhà để trả nợ, trên người và trong phòng cũng không có thứ gì quý giá, có cất công đi trộm cũng chỉ mất thời gian thôi, huống chi ký túc xá tập thể của phòng Dự án cũng hay có kiểm soát viên đi nhầm.

Anh đến trước cửa, chưa kịp mở miệng thì cửa cũng mở ra.

“A, anh về rồi sao?” Người mở cửa ngẩng đầu thấy anh hơi bất ngờ, vui mừng gọi anh.

“Cô làm gì trong phòng tôi?” Chàng trai nhíu mày, sắc mặt hơi khó coi khi thấy cô gái ôm ga giường của mình tɾong tay, anh chen người vào, căn phòng nhỏ có thêm một người chợt thấy chật chội.

Chung Tư thấy anh lấy ga giường tɾong tay mình, hơi bất lực, “Không phải anh có nói muốn giặt ga giường nhưng máy giặt tɾong phòng Dự án bị hỏng sao? Hôm nay có thợ đến sửa rồi, em thấy anh mãi không về nên mang đi giặt giúp anh.”

Chàng trai ngồi trên giường, nhường chiếc ghế duy nhất trong phòng cho cô gái trước mặt, “Không cần phiền cô, ngày mai tôi tự làm.”

Anh thực sự mệt mỏi sau một ngày dài làm việc, giọng điệu không được tốt lắm khi cô gái xuất hiện.

Chung Tư không để ý thái độ của anh lắm, “Vậy sao hôm nay anh đến công trường mà không gọi em? Em được xếp thực tập ở đây, cũng có nhiệm vụ báo cáo kết quả làm việc, anh đi một mình như vậy thì sao em có thể thực tập?”

Chàng trai ngẩng đầu nhìn cô, “Hôm nay có cây mới đến, xem vận chuyển khuân vác thì học được cái gì? Cô muốn học thì phải đợi đến lúc trồng cây chứ.” Anh không muốn nói chuyện nữa, bị cô gái làm phiền chỉ đáp cho có lệ.

“Hứa Đồng Chu, em được cậu giao vào thực tập tổ của anh, dù sao đi nữa thì anh cũng không thể giấu diếm em, tốt xấu gì em cũng học chuyên ngành thiết kế lâm viên, anh dẫn em theo có khi hai chúng ta còn có thể trao đổi được, một mình anh nói chuyện với mấy công nhân đó, đừng nói là không dạy em được cái gì mà đẳng cấp của anh cũng bị kéo xuống.”

Cô nhóc nói năng khó nghe lại ở trong phòng ăn vạ không chịu đi, thời tiết tháng 8 nóng như chảo dầu, trong phòng lại không có máy lạnh, cổ áo Hứa Đồng Chu đã ướt đẫm mồ hôi, anh hơi mất kiên nhẫn.

“Ngày mai tôi sẽ gọi cô ra công trường, cô về trước đi.”

Anh cúi đầu, cũng không thèm nhìn cô gái, ánh mắt đảo qua góc chăn bị cô gái kéo xuống.

Tựa như chợt nhớ ra cái gì, anh đột nhiên đứng lên, lấy gối ra, bên dưới trống trơn, lập tức nhìn cô gái phía trước, “Lúc cô gom ga giường có thấy tờ giấy của tôi đâu không?”

“Giấy gì ạ? Em không thấy.” Chung Tư hơi bối rối, bị hành động của Hứa Đồng Chu làm giật mình, cô rời ghế ra vẻ muốn phụ tìm đồ.

“Loại giấy gì ạ? Trên đó có viết gì không, để em kiếm phụ anh.”

Nhưng chàng trai không đáp lại, vội vã rủ chăn nệm tìm, không có! Anh kéo hết chăn mỏng lót trên giường ra, vì sốt ruột nên động tác mới mạnh.

“Rốt cuộc là mất thứ gì? Anh nói đi, em kiếm phụ anh!” Chung Tư thấy anh bất thường như vậy cũng sốt ruột hỏi.

Nhưng người đàn ông đột nhiên dừng lại, nói: “Cô ra ngoài đi!” Giọng nói lạnh lùng, tựa như đang cố gắng khống chế cảm xúc của mình.

Chung Tư vẫn còn muốn nói nhưng lại bị hành vi bất thường của anh làm cho sợ hãi, chậm rãi đi về phía cửa.

Cô vừa ra khỏi nhà thì anh đến đóng cửa lại, trước khi cửa đóng, cô nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của Hứa Đồng Chu: “Sau này không có sự đồng ý của tôi thì cô tuyệt đối không được bước vào căn phòng này một bước!”

Anh vội khoá cửa lại, không có thời gian quan tâm người bên ngoài có khó chịu với lời nói của mình không, quay người tìm kiếm “giấy” mà anh nói.

Không có, tìm khắp nơi vẫn không thấy, anh lục lọi mọi thứ trên bàn cũng chẳng thấy, anh vẫn nhớ tối qua mình còn mang ra đọc… Sau đó gấp lại rồi cất dưới gối trước khi ngủ.

Trong lúc suy nghĩ, anh ngồi xổm xuống, nương theo ánh đèn nhìn xuống gầm giường…

Đây rồi! Chắc là lúc Chung Tư đổi ga giường đã làm nó rớt xuống gầm giường, cuối cùng anh cũng tìm ra.

Anh với tay lấy, trang giấy mỏng xé ra từ tập vở, in hằn dấu vết của anh theo năm tháng… Nhưng anh vẫn nâng niu nó tɾong tay như bảo vật.

Nhẹ nhàng mở ra, trên đó có mấy dòng chữ nhỏ

Gió mùa thu thổi suốt cuộc đời

Bây giờ nếm trải hương vị ưu thươռg

Sinh mệnh như dòng sông tuỳ hứng

Vội vàng chậm rãi chua chua ngọt ngọt

Hận mùa thu trốn trong làn váy nàng

Đôi mắt sầu ẩn sâu đến bây giờ

Số phận là hạt bụi lữ hành

Trôi lạc đến chân trời góc biển

Im lặng và nước mắt

Cầu nguyện và đợi chờ

Là sự bất lực của trần thế

Thanh xuân hoang đường

Mỹ lệ quyến luyến

Chỉ còn lại chờ mong.