Bìa [ĐGECHE] – Chương 63
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 63

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1102 từ · 5 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 63

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Cửa xe tải hạng nặng mở ra, công nhân tự xếp thành hàng, có người nhảy lên xe bắt đầu khuân vác rồi chuyển tiếp cho người đang chờ tiếp ứng dưới xe, đợt này vận chuyển loại cây quý hiếm nên ai cũng cẩn thận từng tí.

Là người phụ trách đơn vị thi công nên Uông Tuấn Hoa luôn đầu tắt mặt tối, trước giờ ông ít khi nói chuyện với công nhân tɾong đội thi công, có điều dự án lần này khá lớn nên ông thường xuyên có mặt lại công trường.

Có thể thấy được chất lượng cây cối bằng mắt thường nhưng ông vẫn chưa yên tâm, quay đầu tìm người, “Tiểu Hứa đâu rồi, công trình ở đây để cậu ấy nắm chính, còn lại có thể giao cho cho người khác.”

Ông vừa nói xong thì nhân viên bên cạnh nghểnh cổ tìm người, “Cậu ấy vừa tới, ông cứ yên tâm, quản đốc Hứa tuy còn trẻ nhưng làm việc chu đáo, giỏi điều phối, biết cách phân cấp lớn nhỏ rõ ràng đâu vào đấy.”

Vừa dứt lời thì đã thấy từ xa có một chàng trai đang đội mũ bước đến, cậu vừa đi vừa làm động tác khoa tay múa chân như đang giảng gì đó với công nhân bên cạnh.

Đó là một chàng trai cao ốm, chiếc mũ che mặt không thấy rõ diện mạo, đến tận khi đến gần mới thấy rõ bề ngoài của anh, làn da ngăm đen vì phơi nắng, trên người có vẻ không có một tí mỡ thừa nào, xương quai hàm sắc bén, sống mũi cao thẳng, khuôn mặt như tạc tượng, nếu không phải vì quá đen thì sẽ thấy cậu không có chút liên quan gì với công nhân trên công trường.

Cậu bước nhanh đến trước mặt Uống Tuấn Hoa, lễ phép chào hỏi “Giám đốc Uông”, rồi gật đầu với khảo sát viên công trường.

“Tiểu Hứa, sắp tới cậu phụ trách hạng mục này, bên Nam Thành cậu không cần đi.” Uông Tuấn Hoa lên tiếng dặn dò chuyện quan trọng.

Mỹ nam cao gầy gật đầu, “Đã biết, giám đốc Uông, tôi cũng muốn dành thời gian cho bên này hơn.”

“Ừ, lần này bên A sẽ cử một người đến, dù không theo dự án nhưng có thêm một người thì lại thêm một miệng, hiện tại một giám sát viên đã khó chơi rồi, cậu am hiểu kỹ thuật, nếu có vấn đề về xanh hoá thì cậu tới hỗ trợ, còn tiến trình thi công thì cậu không cần theo.” Uống Tuấn Hoa vừa nhìn những công nhân đang bận rộn vừa nói.

Chàng trai trẻ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, khảo sát viên bên cạnh tiếp lời: “Không phải bên A đã cử người có chuyên môn đến đây rồi sao, sao lại cử thêm một người nữa?”

Rõ ràng Uông Tuấn Hoa không chịu nổi cái nóng, xoay người đi về phía mái che công trường để tránh nắng, vừa đi vừa đáp: “Nghe bảo là thân thích của ông chủ bên đó muốn đến đây để học hỏi kinh nghiệm, sẽ quản lý từ giai đoạn tu sửa của chi nhánh công ty, nghe đâu khi nào công ty khánh thành sẽ giao cho người này phụ trách luôn, ai biết đâu, cũng không liên quan đến chúng ta lắm.”

Mỹ nam có vẻ cũng không hứng thú với chuyện này lắm, cũng không tiếp lời Uông Tuấn Hoa, khảo sát viên lại có vẻ hứng thú, “Đúng là thú vui của người có tiền, là mở công ty để chơi chứ gì nữa? Nhưng cũng là người ông chủ bên A cử đến, chắc là thiếu gia ăn chơi lêu lỏng không biết gì, chắc chúng ta cũng có thể nới lỏng chút.”

Vừa nói xong đã bị Uông Tuấn Hoa trừng mắt, “Cậu ít nói lại đi, đừng nói đến việc chúng ta không biết người được cử đến là ai, chỉ nói đến đã có ban giám sát ở đây rồi mà mà cậu cũng dám có ý nghĩa lơi là? Đến khi nghiệm thu không qua được thì ai cũng đừng hòng thoát được.”

Nói xong, ông nhìn chàng trai ngăm đen không nói gì nãy giờ, “Tiểu Hứa, chuyện này cậu phải để tâm theo sát, cậu đã từng làm trong công trình, lại giỏi chuyên môn xanh hoá, khi nào dự án này hoàn thành tôi sẽ đề bạt với lãnh đạo cho cậu cơ hội đến đại học Nông nghiệp làm nghiên cứu sinh, sau này cậu có thể quay lại tổng công ty Hàng Châu phụ trách kết nối với cục lâm viên.”

Ông vừa giao việc, vừa vẽ mở miếng bánh lớn đầy hứa hẹn.

Chàng trai vẫn không nhiều lời như cũ, chỉ gật đầu đồng ý, đây là công việc của anh, dù không ai nhắc nhở thì cậu cũng sẽ tự nhiên làm tốt, còn chuyện học tiếp… Cho dù công ty không đào tạo thì cậu cũng sẽ tranh thủ thời gian tự hoàn thành việc học của mình.

Uông Tuấn Hoa làm việc tɾong văn phòng, sao có thể chịu được cái nắng nóng rát da ban trưa tháng 8, sau khi nói xong mấy câu thì vội vàng muốn về phòng Dự án để ngồi điều hoà.

Khảo sát viên vừa bị mắng cũng nhận ra mình đã nói sai, muốn ra công trường nên lôi kéo chàng trai cùng đi, vừa lúc hai người định đi thì Uông Tuấn Hoa chợt nhớ ra gì đó nên quay đầu lại nói: “Đúng rồi, hình như người bên công ty cử đến là một phụ nữ, nếu cô ấy có thắc mắc gì liên quan đến công trình thì cậu nhớ nghĩ kĩ trước khi trả lời, dù sau thì tâm tư của phụ nữ cũng khó nắm bắt.”

Ông nói vài lời rồi xoay người rời đi.

Kiểm sát viên lại có vẻ hứng thú, cười ha hả, “Quản đốc Hứa đừng để bị hù nhé, dù sao thì mảng cậu phụ trách cũng không cần tiếp xúc nhiều với bên A, bên bộ phận Dự án sẽ liên hệ với họ, nhưng là con gái sao, đúng là cẩn thận một chút vẫn tốt hơn, biết đâu lại đụng phải thứ dữ nhỉ?”

Cậu ta tự nói chuyện một mình, chàng trai trẻ chỉ cười cũng không tiếp chuyện, xoay người chỉ đạo công nhân khuân vác cây xanh.