Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Vào lúc Trình Nặc muốn hỏi Trình Trường An gì đó thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên, tên người gọi đến khiến cô hơi cau mày, cô bắt máy, quay người rời khỏi thư phòng.
“Trình Nặc, nghe nói cô về rồi, có muốn ra ngoài ăn bữa cơm không?”
Đó là giọng nói của một cô gái, lời mời bình thản không có chút vui mừng hay phấn khích gì.
“Lý Huyên? Không ngờ là cô cũng biết tôi đã về nước.” Cô hơi nhíu mày, giọng nói ẩn chứa sự nghi ngờ.
Người bên đầu dây khẽ cười “Cô quên rồi sao, tôi đã add wechat của cô nên có thấy bài đăng của cô.”
5 năm qua hai người cũng rất ít khi liên lạc với nhau, Trình Nặc biết Lý Huyên bị tổn thương tâm lý nên hạn chế đề cập đến những chuyện trong quá khứ, vậy nên sau khi quay lại Hàng Châu thì ban đầu hai người còn liên lạc, sau chỉ dừng lại ở những lời chào hỏi vào ngày Lễ qua Wechat và like bài viết của nhau trên mạng xã hội.
Sau khi thăm hỏi xã giao, hai người hẹn nhau đi cafe ở bên Tây Hồ vào 3 ngày sau.
Cúp đïện thoại, Trình Nặc chợt nhớ ra vừa nãy cô tính hỏi ba mấy năm nay cô vẫn dặn ba gửi tiền đến thôn làng đó… Bên đó có hồi âm gì không?
Trình Nặc đợi được một lúc thì Lý Huyên bước vào, ban đầu Trình Nặc nhất thời không nhận ra cô ấy, có lẽ là vì đã 5 năm không gặp, hoặc có lẽ Lý Huyên mà cô gặp năm đó không phải là bộ dáng chân thật của Lý Huyên, bây giờ cô ấy là một cô gái xinh đẹp trang nhã.
Cô ấy xin lỗi vì đến muộn, trò chuyện một lúc thì Trình Nặc biết được cô ấy nhờ quan hệ của ba mẹ để xin được vị trí nhân viên soát vé ở tàu cao tốc, công việc khá bận rộn, hôm nay cô ấy vừa tan sở đã vội vàng đến đây liền.
Trình Nặc mỉm cười, thì ra sau 5 năm, ai cũng đã bắt đầu cuộc sống mới…
Lý Huyên nhìn cô, tay cầm ống hút inox nhẹ nhàng khuấy, gõ vào ly thủy tinh vang lên tiếng leng keng, “Cùng nhờ năm đó cô nói với tôi “dù bây giờ có thế nào, chờ đến lúc rời đi sẽ nghênh đón một khởi đầu tốt đẹp”, tôi mới có được ngày hôm nay.”
Giọng cô trầm thấp, cô không muốn nhớ lại đoạn quá khứ đó nhưng nó tựa như một vết sẹo trên cơ thể cô, dù không nhìn thấy nhưng vẫn luôn tồn tại ở đó, buộc cô phải đối mặt trực tiếp với nó.
Trình Nặc đơ ra, không ngờ Lý Huyên lại chủ động nhắc đến chuyện này.
“Chuyện cũng đã qua, bây giờ cô cũng đã có cuộc sống mới, sau này sống vui vẻ hạnh phúc là được rồi.” Trình Nặc cũng khẽ nói với cô.
Không biết vì sao nhưng cô không muốn nhắc đến đoạn thời gian đó, cô luôn chôn sâu trong lòng, không hé lộ với ai trong suốt 5 năm qua.
Cô hổ thẹn… nhưng chỉ có thể lựa chọn quên đi, cô vẫn nhớ sau khi gặp Điền Mục, cô đã chạy đến thư phòng lầu 2 gặp ba mình, cô chưa kịp mở miệng đã bị ba buộc phải đi du học. Dù kinh ngạc, khiếp sợ và không cam lòng nhưng trong thâm tâm cô cũng hiểu, một khi truyền thông đã đưa tin cộng với cảnh sát liên tỉnh phối hợp phá án thì mọi chuyện sẽ phát triển theo chiều hướng khó mà kiểm soát.
Đầu óc cô không đủ thông minh, ở thời cuộc như nước lũ này thì chỉ giống như châu chấu đá xe, cô bướng bỉnh muốn quay lại thôn làng nơi thâm sơn cùng cốc đó, chỉ cần dẫn được cậu rời đi là được rồi, nhưng mọi thứ lại lệch hướng khiến người ta không thể đoán trước được…
Trình Trường Án trách mắng cuối cùng cũng giúp cô hiểu ra đây là cơ hội duy nhất để phá được vụ án lớn như vậy, tập đoàn buôn người và sự thờ ơ của cơ quan nhà nước địa phương đều nằm ngoài mức tưởng tượng của cô, còn cô chỉ là một ngòi thuốc nổ mà thôi, vậy mà cô còn ngây thơ nghĩ có thể về cái thôn hẻo lánh đó rồi tiếp tục làm giáo viên tình nguyện mà không ai biết hay sao?
Băng xuân tuy mỏng nhưng cũng không mỏng bằng lòng người, một mình cô thì có thể làm được bao nhiêu? Dù cho cô có kiên trì quay lại thì có thể thay đổi được cái gì? Đó là một kết cục không thể thay đổi được…
Cuối cùng cô chọn cách cúi đầu, có lẽ gửi tiền liên tục cũng là một cách giải quyết vấn đề, nguồn gốc của nghèo đói đến từ việc thiếu tự do về kinh tế, vậy nên… Chỉ cần cô “bù thứ khác” cho người ấy thì cũng xem như đã đền bù phải không?
Chỉ là cô không thể ra mặt đền bù, chỉ có thể mượn tay người khác…
Có lẽ năm đó cô hứa hẹn quá hoa mỹ, lúc nói ra cô cũng thấy tự mình cảm động, “Khi chị quay lại sẽ đưa em đi Hàng Châu.” Nhưng lúc đó cô cũng chỉ nữ sinh ngây thơ mới ra trường… Sao cô có thể chịu trách nhiệm với cuộc đời của ai đó được?
Thật ra mà nói… những ký ức đó quá xấu hổ, đó không chỉ là hành trình thiện nguyện trao tri thức, cũng không chỉ là thành tích cứu người vĩ đại, còn là một đoạn tình cảm phong lưu điên cuồng.
Ký ức đó khắc sâu vào xương tủy của cô, cô không muốn nhắc đến nó nữa, ép chúng vào nơi sâu nhất dưới đáy lòng, mỗi đêm khuya tĩnh lặng lại lấy ra nếm trải dư vị đau thương.
Dù cho có hơi suy sụp nhưng cô không dám nhìn thẳng vào sự ích kỷ và hèn nhát của mình, sau khi uống ngụm nước chanh, cô cố vực dậy tinh thần tiếp tục nói chuyện phiếm với Lý Huyên.
Thì ra sau khi thoát khỏi hang quỷ kia, suốt hai năm sau đó cô ấy vẫn không có dũng khí đối mặt với thế giới bên ngoài, gần như những người thân thiết đều biết chuyện cô bị lừa bán, mọi người nhìn cô bằng ánh mắt thương hại khiến cho mọi vết thương của cô như hiện ra trần trụi trong mắt nhân thế, sau đó cô cùng dần dần hiểu ra dù cuộc đời của cô bị huỷ nhưng cũng không phải lỗi của cô, sao cô phải lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình, sau khi vực dậy tâm lý, cuối cùng cô cũng bước được những bước đầu tiên, sau đó nhờ ba mẹ giúp cô kiếm được công việc hiện tại, may mắn thay, dù công việc có mệt mỏi nhưng khi tiếp xúc với những người mới đã giúp cô dần bước ra khỏi sương mù, có bạn trai mới, lần này hẹn gặp Trình Nặc, thứ nhất là để ôn chuyện, thứ hai là để thông báo cô sắp kết hôn.
Trình Nặc là “ân nhân” của cô, dù sau này ít liên lạc nhưng cô vẫn luôn ghi lòng tạc dạ, vậy nên cô cũng muốn chia sẻ với cô ấy cuộc sống mới của mình.
Trình Nặc hơi bất ngờ nhưng cũng nhanh bình tĩnh lại. Đúng vậy, cũng đã qua lâu như vậy rồi, bi thương lớn đến đâu cũng đã được chữa lành…
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 62](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)