Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Máy bay sắp hạ cánh, Trình Nặc bắt đầu thu dọn đồ đạc trên chiếc bàn nhỏ, hơn 10 tiếng bay làm cô hơi mệt, cô lấy balo trên chỗ để hành lý rồi bước nhanh đến cửa cabin.
Ở lối ra không ai đến đón, cô không muốn làm phiền mọi người nên đã báo ngày về lùi trước một ngày.
Hít một hơi thật sâu, cô vẩy tay bắt taxi, xếp đống hành lý cồng kềnh vào cốp xe, ngồi ở ghế sau nhắm mắt mơ màng.
Cô đi du học 5 năm, chỉ có năm đầu mới về nước, hiện tại học xong mới quay về, tâm trạng hơi sa sút nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ.
Cuối cùng cũng về nhà.
Cái nóng cuối hè vùng Giang Nam vẫn chưa hạ, hoa tử đằng tɾong sân đã kết trái, Trình Nặc ngồi dưới gốc cây, ngơ ngẩn nhìn biển hoa cẩm tú cầu nở rộ bên kia hàng rào, từng đoá hoa to lớn diễm lệ nối tiếp nhau tạo thành một khoảng trời xanh mướt lộng lẫy khác hẳn những sân vườn khác ở Giang Nam.
Về nước được một tháng, người cần gặp cũng đã gặp hết, kèo tụ họp ăn cơm cũng đã tham gia đủ, có lẽ vì thời tiết nên Trình Nặc hơi lười, chỉ muốn ngồi ì một chỗ, không muốn vận động nhiều.
Phương Vân nói hiếm có dịp Trình Trường An về ăn tối nên hôm nay chuẩn bị nấu nhiều món, Trình Nặc cũng lăng xăng xuống bếp phụ bà. Mấy năm cô du học, công việc kinh doanh của Trình Trường An ngày càng mở rộng, thậm chí có mở rộng đến khu vực phía Bắc.
Cô về được một tháng mà mới gặp Trình Trường An có hai lần, cô cũng biết ba mình rất bận rộn.
Không khí trên bàn cơm khá bình đạm, dù Phương Vân đã dồn hết tâm tư làm ra một bàn mỹ vị nhưng có vẻ Trình Trường An không có hứng ăn uống lắm, dường như Phương Vân cũng đã quen với việc này nên dịu dàng khuyên nhủ ông ăn nhiều hơn một chút rồi cũng không nói gì thêm.
Trình Nặc là con một trong nhà, chưa nói đến việc có được “cưng chiều hay không, cho dù không ai nói ra thì mọi người đều biết sau này cô sẽ kế thừa gia tài bạc triệu của Trình Trường An.
Sau 5 năm du học đã giúp cô trưởng thành hơn, nhìn vài sợi tóc bạc tấm lấm bên thái dương của ba, cô đã chấp nhận thỏa hiệp nhiều chuyện.
Khó mà hình dung hết những khó khăn cô đã trải qua khi bị buộc phải chuyển ngành từ Sư phạm Anh sang Quản trị Kinh doanh, nhưng Trình Nặc đã cố gắng nén nhịn tất cả, năm đầu tiên cô bướng bỉnh phản kháng nhưng không lại kết quả gì, năm đó cô về nước vào kỳ nghỉ hè, lần đầu tiên mẹ kể cô nghe, ba cô vì muốn mở rộng kinh doanh ở phía Nam đã chạy ngược chạy xuôi vay vốn ngân hàng, có rất nhiều chuyện ông phải tự xoay xở, không có con cái để bàn bạc…
Thực ra Trình Nặc luôn muốn chứng minh năng lực bản thân cho Trình Trường An thấy, nhưng sau khi trải qua nhiều thứ đã giúp cô dần hiểu ra, có lẽ thanh xuân của cô đã sớm kết thúc vào năm 21 tuổi, điều mà cô muốn chứng minh với ông dường như đã sai ngay từ lúc bắt đầu…
Ăn tối xong, hai người cùng vào thư phòng trao đổi như thường lệ, Trình Trường An hỏi dự định sắp tới của cô, Trình Nặc hơi do dự, tuy cô nghe lời ba chuyển ngành, bây giờ cũng tốt nghiệp loại xuất sắc nhưng cô vẫn có gút mắt không thể dung nhập với giới kinh doanh.
Trình Trường An thấy cô do dự, cũng không muốn tạo áp lực quá lớn với cô, ông nói cô đừng sốt ruột, nếu chưa có kế hoạch cụ thể thì đến chi nhánh công ty học hỏi trước.
Trình Nặc không đồng ý, cũng không từ chối, chỉ “dạ” một tiếng cho có lệ.
Căn phòng chìm vào yên tĩnh một hồi, Trình Trường An lại lên tiếng: “Đi Anh du học nhiều năm như vậy, con đã “chấm” được chàng trai nào chưa? Con cũng 26 rồi, nếu có người yêu thì có thể mang về ra mắt ba mẹ xem thử nhân phẩm ra sao.”
Trình Nặc khẽ cau mày, 5 năm qua cô lăn lộn chật vật trong việc học, chưa nói đến việc ăn đủ trái đắng khi đổi ngành thì cô đã phải mất gần cả năm mới thích ứng với môi trường ở Anh, nào có sức lực mà đi hẹn hò yêu đương?
Trình Trường An thấy cô không đáp thì tɾong lòng đã có câu trả lời, ông ngập ngừng giây lát rồi nói ra điều mình đang nghĩ: “Con lớn rồi, những việc này ba cũng không muốn thúc giục con, nhưng tuổi xuân con gái chỉ có mấy năm, con mới về nên ba cũng không cần con làm gì nhiều, nếu thời gian này con ở nhà không có việc gì làm thì có thể gặp gỡ mấy đứa cô con giới thiệu cũng được.”
Gia tộc họ Trình có căn cơ vững chắc, bên phía cô Trình Nặc cũng có nhân mạch rộng, trong mắt giới hào môn, trừ sản nghiệp nhà cô ra thì bây giờ cô đã 26 tuổi, độ tuổi thích hợp để kết hôn, chỉ cần Trình Trường An và Phương Vân đồng ý thì sẽ có vô vàn thanh niên tài giỏi đổ xô vào cửa.
Trình Nặc không ngờ lại chuyển đến chủ đề này, cô cười gượng trả lời: “Ba, lúc nãy ba nói đến chi nhánh công ty học hỏi là sao ạ? Nếu ba muốn con tiếp quản chuyện công ty thì con có thể cân nhắc thử ạ.”
So với chuyện tìm bạn đời thì chuyện đi làm công ty đúng là là chuyện tốt trên trời giáng xuống…
Cô không muốn đối mặt với chủ đề này chút nào, lúc ở Anh, mỗi lần mẹ gọi đïện nhắc tới chuyện này thì cô còn có thể lấy lý do học hành để ứng phó, bây giờ cô đã có mặt ở nhà, dưới “sức ép” của gia đình lại phải viện cớ khác để thoái thác.
Không phải cô không muốn yêu đương, nhưng có lẽ đoạn tình cảm trước để lại vết thương sâu khiến cô chưa muốn bắt đầu mối quan hệ mới…
Có lẽ là… chuyện đã xảy ra ở vùng thôn quê xa xôi đó, khoảnh khắc biết bạn trai phản bội khi đang ở núi rừng heo hút… Làm sao cô có thể quên được?
Ừm… Trước giờ… Cô chỉ có một bạn trai, sau khi bị phản bội thì không muốn yêu đương nữa.
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 61](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)