Bìa [ĐGECHE] – Chương 60
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 60

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1397 từ · 6 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 60

Beta: LenguyengocThanh 🦋

Cảnh sát ập đến trước đêm giao thừa một tuần, tiếng còi xe vang lên đột ngột phá tan sự tĩnh lặng của thôn quê yên bình, chốn khỉ ho cò gáy chưa từng có xe đến nay lại có ba chiếc xe đang hú còi inh ỏi.

Cuộc giải cứu diễn ra nhanh chóng dứt khoát, có lẽ nhờ vào kinh nghiệm nhiều năm giải cứu nạn nhân bị bắt cóc, lần này cảnh sát vác theo súng trên vai, đạn đã lên nòng, dù không sử dụng nhưng cũng đủ sức răn đe đám nông dân chơi luật rừng, chưa từng bước ra khỏi núi.

Hôm nay, Hứa Đồng Chu đã có thể rời giường ra đồng, tuy đã gần Tết Nguyên Đán nhưng vì đùi cậu thương nên không thể dẫn Hứa Đồng Nhạc lên trấn họp chợ, lúc cậu đang dắt trâu trên bờ ruộng thì nghe thấy còi cảnh sát và tiếng ồn ào như vỡ chợ của cả thôn.

Cậu thấy gia đình dì Lan bị đưa lên một chiếc xe, con dâu và đứa bé thì ngồi một xe khác, ngoài tiếng khóc rống la mắng của dì Lan thì xung quanh không ai nói gì.

Hình như Hứa Đồng Chu đã biết chuyện gì đang xảy ra nhưng cậu không dám đào sâu hơn, khi đám đông tan rã, cậu khập khiễng về nhà.

“Hứa Đồng Chu, giờ mày hài lòng hả dạ chưa, mày thả Lý Huyên đi rồi khiến cái thôn này gà chó không yên.” Hứa Quý Quân đi sau cậu khẽ mắng.

Cảnh sát đã vào cuộc nên hắn không dám gây chuyện, nhưng cục tức này vẫn nuốt không trôi nên muốn tìm cơ hội để phát tiết.

Hứa Đồng Chu bình tĩnh đứng lại, không quay lại nhìn hắn, cũng không nói gì, chờ nghe những lời tiếp theo của hắn.

Hứa Quý Quân thấy cậu đứng lại, tưởng cậu muốn gây sự nên sấn tới trước mặt Hứa Đồng Chu, nắm cổ áo cậu, “Sao? Muốn đánh nhau à?”

Hứa Đồng Chu không hé nửa lời, tay trái hất tay Hứa Quý Quân đang nắm cổ áo mình ra, “Buông ra”. Cậu không muốn đánh nhau, cũng chẳng có lý do gì để đánh nhau, giọng nói bình thản lạnh lùng.

Khi hai người đang giương cung bạt kiếm thì Vương Quế Chi từ xa thấy được vội chạy đến, cố tách hai người ra, “Mấy đứa muốn làm gì?! Cảnh sát vừa đi thì lại muốn họ quay lại bắt hay gì?!”

Hứa Quý Quân biết mình cũng không tɾong sạch gì cho cam, cả nhà dì Lan bị bắt đi, có thể nhà mình cũng bị liên lụy, lúc này hắn cũng không dám làm gì, buông tay ra rồi tức giận bỏ đi. Lúc đến sườn dốc thì quay đầu lại, nhổ nước bọt về phía Hứa Đồng Chu, “Bà mẹ mày, ngày nào cũng đến nhà tao thì ra là muốn dẫn vợ tao chạy trốn! Còn cái cô Trình gì ở nhà mày cũng không phải thứ gì tốt, chắc chắn con ả cũng có liên quan! Ngày nào cũng đến nhà tao, mẹ nó, đúng là con điếm thúi bất lương!”

Hứa Đồng Chu cúi đầu nghe Hứa Quý Quân thoá mạ mình, ngay giây phút hắn vừa dứt lời, cậu không nhịn được chạy đến đẩy gã đang chửi bậy xuống đất, cậu ngồi trên người Hứa Quý Quân, nắm đấm rơi xuống mặt hắn như mưa.

Mắng cậu thì được… Nhưng không được mắng chị, chị Trình của cậu là người tốt cứu người, không phải cảnh sát đã đến sao? Cậu không biết mua vợ thì tội lớn đến đâu nhưng nếu chuyện này kinh động đến cảnh sát thì chứng tỏ chuyện chị làm không hề sai tí nào, toàn bộ quyết định của chị đều đúng! Chị cũng không phải điếm thúi mà là mà tín ngưỡng của cậu…

Cuối cùng vào ngày mùng một đầu năm sự việc vỡ lở, mấy thanh niên trên trấn về, xem tin tức phỏng vấn trên tivi đã biết được toàn bộ chân tướng, kế hoạch của cô, tính toán của cô, vinh quang của cô, vào đúng ngày năm mới đã được truyền thông đồng loạt đưa tin.

Dù cho gương mặt bị làm mờ nhưng từ câu chuyện cô kể vẫn có thể dễ dàng nhận ra cô là ai.

Cô Trình, giáo viên tình nguyện đã cứu cô gái bị lừa bán ra ngoài, giúp cảnh sát tìm ra điểm đột phá để mở rộng điều tra.

Vào thời khắc sự thật được đưa ra ánh sáng, cả thôn Bạc Châu cũng nhận ra thôn làng đoàn kết yên bình bao năm nay lại đẻ ra một tên “phản đồ”.

Con cóc mưu toán bán bí mật của thôn mình để lấy lòng thiên nga ở thành phố lớn.

Vì cảnh sát vào cuộc nên toàn bộ thôn Bạc Châu, thị trấn, nhân viên cơ quan chính phủ đều bị triệu tập, một năm mới không yên ổn, cả thôn Bạc Châu bị màn đêm u ám bao phủ.

Ngày Tết Hứa Đồng Chu cũng không bước ra khỏi cửa, tuy hai chân đã bình phục nhưng vẫn không đi bộ lâu được, cậu ngồi lặng lẽ trên giường, lắng nghe tiếng pháo nổ ngoài cửa sổ, vì cảnh sát đến điều tra nên tinh thần người lớn hơi sa sút, con nít thì không bị ảnh hưởng gì, cười đùa hân hoan từ đầu thôn đến cuối hẻm.

Sau khi ăn tất niên đạm bạc cũng cả nhà, cậu lại về phòng ngồi một mình, ngồi hồi lâu, trời trở lạnh, cậu chuyển từ căn phòng tạm bợ về phòng cũ của mình, bên dưới có ga giường, cậu nhớ đến vô số lần mình cùng Trình Nặc triền miên tɾong đêm, bây giờ chị đang làm gì? Năm mới này hẳn là chị rất vui phải không…

Cậu nhớ cô, ý thức của cậu như đang vượt qua sự ràng buộc của thời gian và không gian để đến bên cạn♄ cô…

Gió gào thét dữ dội, cậu nhớ lại cảnh con dâu dì Lan theo mọi người về làng, vào buổi chiều tối nọ, cô ấy đến nhà cậu, hiếm khi kể chuyện cô bị lừa bán đến đây. Thì ra quê cô ở cao nguyên Tây Bắc, cô là đứa con thứ tư tɾong nhà, trên cô có ba chị gái, vậy nên lúc sinh ra sẽ cô đã được định sẵn sẽ không được cha mẹ yêu thương. Lớn lên, cô đi làm việc ở tỉnh khác, lúc ở nhà ga thì bị người ta lừa, quanh đi vòng lại thì bị đưa đến cái làng này, bị ép gả cho con trai dì Lan, thật ra hắn đối xử với cô không tệ lắm, tốt hơn người cha luôn đánh đập mắng mỏ ở nhà… Vậy nên cô không tìm cách chạy trốn, còn sinh hai đứa nhỏ, dù bây giờ được giải cứu nhưng cô vẫn chọn ở lại…

Hứa Đồng Chu ngơ ngác nghe cô ấy nói, hồi lâu vẫn không thể tiếp lời, chỉ nhớ trước khi rời đi cô ấy để lại một câu, “Đừng chờ cô giáo đó nữa, cô ấy sẽ không quay lại đâu, huống chi sự tình đã đến nước này thì sao cô ấy có thể quay lại được nữa?”

“Với kiểu người như cô ấy mà nói, em chỉ là cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga.”

Đúng vậy… Cậu chỉ là con cóc đến bây giờ mới nhìn rõ sự thật, chị là thiên nga đang nghỉ chân bên hồ nước, khi nghỉ đủ rồi sẽ quay lại với đàn thiên nga…

Tâm trí cậu hiện lên hình bóng cô gái ấy, trong trăng đêm lạnh lẽo, tiếng gió thét gào khiến cậu không nghe được âm thanh bên ngoài, chỉ có thể cảm nhận được nỗi bi phẫn dâng trào tɾong lồng ngực như thiên quân vạn mã hóa thành giọt nước mắt đàn ông, đó là nỗi buồn cô độc tɾong đêm tối, nỗi bi thương bị bỏ rơi giữa chốn núi rừng hoang vắng, cảm giác bất lực giữa cuộc đời, cuối cùng cậu đã nếm trải được…