Bìa [ĐGECHE] – Chương 58
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 58

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1093 từ · 5 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 58

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Khi người đài truyền hình bước vào phòng họp, Trình Nặc vẫn còn đang ngơ ngác, cô hoang mang nhìn những người cầm máy ảnh, đèn flash và các thiết bị quay chụp vào, cục trưởng Trương An Hoa thấy sự bối rối hiện rõ trên mặt cô liền vội vàng an ủi, “Cô Trình đừng lo, đây là buổi phỏng vấn độc quyền với đài truyền hình, vì đưa tin bất ngờ nên chúng tôi chưa kịp nói với cô, cô chỉ cần kể lại toàn bộ sự tình, chi tiết nạn buôn người ở đó, còn lại để cảnh sát chúng tôi lo.”

Ông giải thích ngắn gọn với Trình Nặc lý do nhân viên đài truyền hình xuất hiện, thỉnh thoảng nhìn qua Trường An đang ngồi sau lưng Trình Nặc.

Ai mà không muốn nhân cơ hội lập công? Doanh nhân như Trình Trường An hình như cũng nhìn ra lợi ích từ án nóng này.

Vào ngày đón Trình Nặc về, mẹ cô háo hức chờ đợi ở sân bay gần ba tiếng đồng hồ, bà cảm thấy hơi lạ vì thời gian con về đột nhiên ngắn lại, vừa mới báo ngày về thì hôm sau đã đến sân bay Hàng Châu.

Bà vội vã đến sân bay, tɾong dòng người đông đúc dõi mắt tìm kiếm con gái cưng của mình, ánh mắt bà khoá chặt người đang bước đến, chưa kịp nở nụ cười thì thấy sau lưng con mình là một cô gái đầu bù tóc rối quần áo tả tơi.

Gia đình lập tức đến đồn cảnh sát, nghe Lý Huyên khóc lóc kể lể suốt bốn tiếng toàn bộ sự tình, cha mẹ cô ấy là công nhân tóc hoa râm đã về hưu, từ Dư Hàng vội vã chạy đến cảm tạ ơn cứu mạng và đón Lý Huyên về.

Trình Nặc nghĩ chuyện này đến đây là kết thúc, tɾong lòng như trút được gánh nặng, cô còn chưa kịp trút bỏ hoàn toàn cảm xúc khẩn trương thì đột nhiên nhận được tin Lý Huyên là người bị hại nên không thể lộ diện tɾong suốt cuộc điều tra, còn cô… lại từ một giáo viên tình nguyện bỗng trở thành anh hùng cứu cô gái bị bắt cóc.

Lúc ghi chép lời khai nhân chứng, cô đã buột miệng nói con dâu dì Lan cũng là nạn nhân bị bắt đến đó, cảnh sát ký lục nhạy bén bắt được tin tức quan trọng nên chẳng mấy chốc sự việc càng trở thành điểm nóng.

Bên cảnh sát nhiều lần gọi Trình Nặc để lấy thêm thông tin, bây giờ lại có đài truyền hình xuất hiện khiến cô ngửi ra mùi gì đó bất thường.

Trên xe về nhà, Trình Nặc tức giận đóng mạnh cửa xe vang lên một tiếng “ầm”.

Trình Trường An hiểu tính con gái mình nên cũng không nghĩ nhiều mà trực tiếp hỏi cô đang có tâm sự gì hay sao.

Trình Nặc không muốn trả lời, ngồi trên xe hồi lâu cô vẫn rấtbất bình nên cũng mở miệng, “Ba, đài truyền hình đến là ba thương lượng với bên cảnh sát phải không?”

Trình Trường An cau mày, “Việc này còn cần ba ra mặt sao? Con có biết giải quyết được án buôn người thì bên cảnh sát có thể thăng tiến thế nào không? Cục trưởng Trương đó sao có thể không muốn biến án này thành trọng án chứ?” Ông vừa chú ý tình hình giao thông vừa nói chuyện với Trình Nặc.

Trình Nặc vẫn không hài lòng, lẩm bẩm nói: “Chắc chắn ba cũng có làm gì đó, cơ hội tốt như vậy, sao ba lại không vội vàng tạo dựng quan hệ với mấy người trong cơ quan chính phủ chứ?”

Cô luôn biết ba mình là người rất quyết liệt trong giới kinh doanh, sau nhiều năm làm trùm trong giới, ông thích xây dựng mối quan hệ với chính trị gia, cô không thích phong cách làm việc đó nhưng mình cũng không giúp được gì nên đành mặc kệ, không ngờ hôm nay ba lại lợi dụng chuyện mình trải qua để móc nối quan hệ.

Trình Trường An quay đầu nhìn nàng, sắc mặt hơi khó coi, “Nặc Nặc, con không còn là đứa trẻ 11, 12 tuổi, con phải hiểu là ba mẹ chỉ có mình con, sản nghiệp nhà ta được như ngày hôm nay không chỉ dựa vào hai bàn tay trắng, ngay từ đầu ba đã không đồng ý cho con học sư phạm, học viên sư phạm thì có gì tốt, nhưng chỉ cần con vui nên ba đã miễn cưỡng đồng ý, ba còn sắp xếp để con tốt nghiệp xong sẽ du học Anh nhưng con cũng không muốn. Giờ có ầm ĩ không cũng không quan trọng, con đã cứu được nạn thân thoát khỏi ổ buôn người an toàn, đó là vinh quang của con, cũng là vinh quang của gia đình ta…

Con không thể trách ba muốn lợi dụng cơ hội này để gây dựng quan hệ… Dù sao cuộc sống này ai cũng khó khăn, chủ doanh nghiệp như ba cũng có chỗ khó xử.”

Ông nói chân thành hy vọng Trình Nặc hiểu được, nhưng vẫn giữ kín như bưng không muốn để cô liên luỵ vào vũng nước đục này.

Nghe xong lời này Trình Nặc cũng không oán giận nữa, ngồi yên tĩnh ở ghế phụ, hồi lâu sau mới nói: “Con không biết là mặt tối của con người lại có thể lạnh lùng đến vậy.”

Không phải cô đang chỉ trích thủ đoạn của Trình Trường An mà là đột nhiên nhớ lại cuộc sống ở nông thôn, dạy cho cô hiểu biết về lòng người vặn vẹo.

Nhưng cũng không phải là tất cả đều như vậy, trong ký ức cô luôn có sóng ngầm dâng trào, khi cô khó chịu chẳng phải luôn có luồng ánh sáng mỏng manh bao lấy không bao giờ tắt sao? Cho dù chỉ le lói nhưng cũng muốn thiêu đốt bản thân để sưởi ấm cho cô?

Trình Nặc nhắm mắt lại, nói với Trình Trường An: “Ba, lúc đi tình nguyện con có ở nhờ nhà một gia đình, họ rất tốt với con, lần này con dẫn Lý Huyên ra được nhờ nhà họ hỗ trợ, con muốn gửi cho họ ít tiền, ba xử lý giúp con nhé.”