Bìa [ĐGECHE] – Chương 57
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 57

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1243 từ · 6 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 57

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Hứa Đồng Chu không biết đây là lần thứ mấy Hứa Quý Quân tới cửa đòi công đạo, cửa phòng cậu bị Vương Quế Chi đóng chặt chưa từng mở ra nhưng toàn bộ tiếng chửi bới bên ngoài đều lọt vào tai cậu.

Vương Quế Chi đứng khóc, Hứa Đồng Nhạc đứng canh ở cửa gỗ không để Hứa Quý Quân xông vào.

Cửa có thể đóng nhưng không thể ngăn được tiếng chửi bậy của Hứa Quý Quân, “Mẹ nó, Hứa Đồng Chu thằng em họ khốn nạn, mày có giỏi thì ra đây nói cho rõ ràng, có phải mày dẫn vợ tao chạy trốn không, ông đây làm việc cực khổ vất vả mới kiếm được mua vợ lại để cho mày thả đi hả? Nếu là thằng đàn ông thì ra đây nói rõ cho tao!”

Tiếng la hét chửi bới kéo dài đâu đó nửa tiếng, cuối cùng người tɾong thôn khuyên nhủ mới rời đi, Hứa Đồng Chu biết lần này xong sẽ còn lần khác như bao ngày trước đó… Hứa Quý Quân không thấy mặt cậu sẽ không bỏ qua.

Cuối cùng cánh cửa cũng được mở ra, Vương Quế Chi mang đèn vào phòng, mặt bà đượm buồn hình như mới khóc xong, đôi mắt đỏ hoe, “Con à, con nói thật với mẹ, vợ Hứa Quý Quân chạy trốn rốt cuộc có liên quan gì với con không?”

Hứa Đồng Chu tựa nửa người trên giường vẫn không lên tiếng, chớp mắt đã xuất viện về nhà được một tuần nhưng chân cậu vẫn không thể xuống giường. Dưới sự chất vấn khiêu khích của Hứa Quý Quân, cậu bị Vương Quế Chi giữ chặt trong phòng, không thể trực tiếp đối mặt.

Vương Quế Chi nhìn bộ dạng của cậu, trong lòng tức giận, bước đến kí đầu cậu một cái, “Đồng Chu, con có biết bây giờ Hứa Quý Quân làm ầm ở ngoài, người trong thôn mồm năm miệng mười, con ċһán nản như vậy thì mai này không thể làm người trong cái thôn này nữa!”

Hứa Đồng Chu ngơ ngác ngẩng đầu, “Mồm năm miệng mười? Họ… đang nói gì?”

Cậu sợ, cậu sợ người trong thôn biết chuyện này có liên quan đến Trình Nặc.

“Nói cái gì! Nói con dan díu với vợ Hứa Quý Quân, nếu không thì sao bị ma xui quỷ khiến giúp cô ta trốn thoát, để mua được cô vợ này mà Hứa Quý Quân mượn cả thôn bao nhiêu tiền! Giờ tiền không còn, người cũng không có, con lại té ngã giữa núi không rõ ràng, con định giải thích như thế nào?! Con nói thật với mẹ, chuyện này có liên quan đến con không?”

Hứa Đồng Chu lại im lặng nhưng trong lòng mừng thầm vì không ai nghĩ chuyện này liên quan đến Trình Nặc, cậu muốn bảo vệ cô.

“Mẹ, con sẽ nói rõ với Hứa Quý Quân, mẹ đừng lo lắng.” Cậu rầu rĩ nói, lời này cậu nói ra mình còn không tin nhưng chỉ muốn ủi mẹ mình.

Bà nhìn cậu, không nhịn được thở dài, “Đồng Chu, con nói thật cho mẹ, chuyện này có phải cô Trình nói con làm không?”

Giọng bà không lớn, thậm chí còn cố gắng đè thấp giọng, bà rất hiểu con trai mình nên khi thấy cậu ngẩng đầu lên với ánh mắt bối rối, bà đã nhận ra suy đoán và nghi ngờ của mình là sự thật.

“Con thật sự cho rằng mẹ không biết nửa năm này con quan tâm đến cô Trình ra sao ư? Đồng Chu, con cái nằm ở đầu quả tim của cha mẹ, sao mẹ có thể không nhận ra con thay đổi như thế nào?”

Hứa Đồng Chu hơi sửng sốt, ngơ ngác nhìn mẹ ngồi ở mép giường… Mẹ đã biết? Mẹ biết được bao nhiêu?

“Con thích cô ấy, nhìn thấy cô ấy biểu cảm trên mặt sẽ thay đổi, ở công trường vất vả ra sao mẹ có thể đoán được, nhưng dù mệt mỏi ra sao con cũng đi đêm về nhà, con nghĩ mẹ không nhận ra điều gì sao?”

Nhưng mẹ chỉ cho rằng do con còn trẻ nên bị cô gái ở thành phố lớn hấp dẫn là chuyện thường, mẹ nghĩ con hiểu rõ gia cảnh chúng ta chênh lệch ra sao, biết khó mà lui…”

“Chuyện này không liên quan đến chị Trình.” Sau hồi lâu Hứa Đồng Chu mới thốt được câu này, âm thanh nức nở gần như lạc giọng.

“Đồng Chu, người ta là đại tiểu thư quý giá, còn con chỉ là nông dân lớn lên ở vùng núi sâu, bây giờ ầm ĩ đến mức này, chân của con có giữ được không còn chưa biết, người ta đã mang người đi để lại tình cảnh rối rắm này cho con, rốt cuộc con định làm gì? Nhà Hứa Quý Quân quả quyết con thả vợ người ta, con lại biến thành tình trạng nửa sống nửa chết như vậy, con muốn mẹ sống sao hả con?” Giọng Vương Quế Chi rất nhỏ, nói xong lời cuối thì bật khóc.

Hứa Đồng Chu cúi đầu không trả lời, chân cậu chợt đau nhức như bị mãng xã quấn quanh, trong nháy mắt tấn công mọi ngóc ngách trên cơ thể cậụ..

“Việc này… không liên quan gì đến chị ấy. Chị ấy còn nói sau Tết sẽ quay lại. Đây là nơi chị dạy tình nguyện, chị nói sẽ dạy kèm tiếng Anh cho Đồng Nhạc, chị còn nói sẽ mang Đồng Nhạc đi Hàng Châu tham quan thành phố lớn… Mẹ, chuyện này do một mình còn làm, con ngứa mắt Hứa Quý Quấn đánh phụ nữ, đánh cho đến sắp chết cũng không chịu buông tay…”

Cậu trầm giọng giải thích, nói chậm rãi như đã học thuộc sẵn lời loại, như trẻ em ở đứng trên sân khấu biểu diễn trước những người trưởng thành.

Không ai hiểu con bằng mẹ, cuối cùng Vương Quế Chi cũng hiểu vì sao nửa năm này Hứa Đồng Chu lại vui vẻ năng nổ làm việc như vậy, trong mắt bà chỉ là cô gái ở thành thị phồn hoa mang theo tia sáng cho cuộc đời tẻ nhạt buồn chán của con bà, bà cứ nghĩ sau khi Trình Nặc dạy xong thì con mình cũng sẽ thu hồi tâm tư… Sao mà ngờ được cậu lại nghe lời cô gái thành thị kia làm ra chuyện khiến cả thôn phẫn nộ như vậy!

Vương Quế Chi tức giận nhưng lại không biết phải nói làm sao cho Hứa Đồng Chu hiểu, cằn nhằn thêm một chặp bà mới rời khỏi phòng.

Căn phòng chỉ còn một mình Hứa Đồng Chu chợt yên tĩnh lại… Thì ra tình cảm cậu dành chị đã rõ như ban ngày tɾong mắt mọi người? Không sao, chỉ cần không liên luỵ chị là được.

Cậu có thể gánh mọi ô danh và chỉ trích để giúp chị phủi sạch quan hệ…

Hứa Đồng Chu suy sụp cười, một nụ cười thất bại, trong lòng cậu rõ ràng đã có đáp án nhưng vẫn cố níu lấy lời cuối cùng của cô gái, “Chị sẽ quay lại.”

“Em biết chị sẽ quay lại.”

Chị phải nhớ lời thề với em.