Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Lý Huyên ngồi trên giường khách sạn, cơ thể cô vẫn run rẩy không ngừng, “Đi được nửa đường thì cậu ấy nói hai người tách ra để tránh bị phát hiện… Tôi đi theo đường cậu ấy chỉ, ra tới đường cái thì đi men theo đèn đường tìm trạm y tế rồi đứng đợi ở khách sạn cạnh đó.”
Trình Nặc nghe xong đứng không vững, “Bị phát hiện nên hai người tách ra sao??” Nếu bị phát hiện thì Hứa Đồng Chu phải làm sao bây giờ? Họ bắt được em ấy thì sẽ trừng phạt ra sao đây?
“Không! Không bị phát hiện. Cậu ấy… cậu ấy sợ bị phát hiện nên mới tách ra…”
Trình Nặc chăm chú nhìn khuôn mặt hoảng hốt của cô, trong lòng có rất nhiều nghi vấn… Không thể nào, rõ ràng là em ấy đã hứa với mình, vì sao, vì sao lại không đến?
Trong lúc cô đang phiền muộn chợt thấy vạt áo Lý Huyên dính máu, “Cô bị thương sao?”
Lý Huyên theo bản năng nhìn xuống người mình, nước mắt chợt rơi, “Tôi.. Tôi đang đến ngày… Hứa Quý Quân không phải người, thấy tôi mãi không có thai nên không có tôi dùng băng vệ sinh.. Nên dây ra quần áo…”
Trình Nặc nhìn cô chằm chằm, sau một lúc mới hỏi tiếp, “Sau khi hai người tách ra, Hứa Đồng Chu có nói gì không?”
Lý Huyên lắc đầu vội trả lời, “Cậu ấy chỉ nói cô mau dẫn tôi đi, cậu ấy sẽ đợi cô.”
Gió lạnh gào thét thổi tung cửa sổ rồi ùa vào phòng, bé gái vội vàng đứng dậy đóng lại, loay hoay một hồi mới đóng được cửa sổ rỉ sét, vừa quay người lại liền thấy thiếu niên trên giường đã tỉnh dậy, “Anh, anh tỉnh rồi ”
Bé gái kích động hô lên chạy đến mép giường rồi định chạy đi gọi người, vừa chuẩn bị rời đi thì cổ tay bị bắt lấy, “Đồng Nhạc… Anh đang ở đâu.”
Hứa Đồng Nhạc quay người nhìn Hứa Đồng Chu trên giường, nước mắt tuôn trào như vỡ đê, “Anh, đây là bệnh viện, anh đã hôn mê bốn ngày cuối cùng cũng tỉnh lại ”
Cô bé nắm tay Hứa Đồng Chu, “Nếu không nhờ anh Hứa Trạch phát hiện ra, chỉ sợ bây giờ anh đã chết tɾong núi rồi.”
Theo tiếng khóc kể lể của Hứa Đồng Nhạc giúp Hứa Đồng Chu dần nhớ lại toàn bộ.
Lý Huyên rời đi để lại một mình cậu trong rừng sâu, sau nhiều lần cố gắng giãy giụa nhưng vẫn không thoát được bẫy thú làm cậu mất sức nửa tỉnh nửa mê, bản năng sinh tồn thôi thúc cậu rên rỉ thành tiếng, dù âm thanh không lớn nhưng mang theo tia khát cầu sống sót giữa đáy sâu tuyệt vọng.
Đám người tìm kiếm chia thành nhiều nhóm lục soát, Hứa Trạch dẫn đầu bốn người tiến vào rừng rậm.
Nếu không phải cậu có ý chí sinh tồn mãnh liệt thì có lẽ đã lỡ mất nhóm người tìm kiếm, nếu không phải đúng lúc Hứa Trạch tình cờ đi ngang qua thì có lẽ cậu đã thành một tử thi ở vùng núi hoang.
Đám người tụ lại thấy chân đầy máu của Hứa Đồng Chu, dường như trong lòng họ cũng có suy đoán riêng, nhốn nháo hợp sức gỡ bẫy thú ra rồi đưa cậu đến bệnh viện trên trấn.
Lúc này, Trình Nặc và Lý Huyên đã bước lên chuyến xe buýt cuối cùng vào thành phố.
Môi Hứa Đồng Chu nứt nẻ bong tróc, cậu nuốt khan muốn ngồi dậy, nhưng mới cử động nhẹ đã thấy đau đớn… “Chân anh…”
Nghe cậu nói, Hứa Đồng Nhạc càng khóc dữ hơn: “Chân anh bị bẫy thú kẹp quá sâu, bác sĩ nói xương bị gãy, dù đã được nối lại… nhưng sau này.. Sau này có thể không đi lại bình thường được nữa ”
Cô bé vừa khóc vừa nói, đến câu cuối cùng lại thành nức nở, Vương Quế Chi vừa từ bên ngoài vào, vẻ mặt u sầu của bà thấy Hứa Đồng Chu liền chuyển sang tươi cười, nhưng nụ cười vẫn mang nét khổ sở, “Con, cuối cùng con cũng tỉnh, con có biết nếu con không tỉnh thì bệnh viện sẽ phát thông báo tình trạng nguy kịch.”
Hai mẹ con ngồi trên mép giường khóc, lòng Hứa Đồng Chu càng hoảng loạn, có quá nhiều vấn đề cần người giải đáp, ͼhân cậu… sau này không dùng được nữa sao?
Đột nhiên cậu thấy ngực nhói đau, muốn liều mạng duỗi tay sờ chân mình.
“Mẹ… Chân con con có thể cứu chữa không?” Cậu không muốn tàn phế, nhớ đến thầy giáo bị tật ở chân, cậu không muốn, cậu còn phải gồng gánh gia đình mình.
Vương Quế Chi nhìn sắc mặt Hứa Đồng Chu nhất thời không biết trả lời thế nào, “Không sao đâu, mẹ nhất định sẽ nghĩ cách, dù thế nào đi nữa cũng sẽ giữ được chân con..”
Tuy đang an ủi Hứa Đồng Chu nhưng Vương Quế Chi cũng không có bao nhiêu tự tin, trong lòng bà bi thươռg không nguôi, lại chợt nhớ đến chuyện quan trọng hơn vào lúc này… Vừa lúc định nói thì cánh cửa phòng bệnh bị đẩy ra, người bước vào là ân nhân cứu mạng Hứa Đồng Chu, Hứa Trạch.
“Nhóc Chu, tỉnh rồi à?”
Hứa Trạch không ngờ mới đẩy cửa vào đã thấy Hứa Đồng Chu tỉnh lại, hơi kích động đến mép giường, lại thấy Vương Quế Chi đang lau nước mắt bên cạnh thì cũng hiểu được Hứa Đồng Chu đã biết tình trạng của mình.
Hắn là người thô lỗ cũng không biết nên an ủi thế nào, chỉ có thể vỗ vai Hứa Đồng Chu, “Không sao, mạng sống là quan trọng nhất, chân thì từ tự trị rồi sẽ ổn thôi.”
Hứa Đồng Chu nén bi thương xuống cười với hắn, không biết làm sao để cảm tạ ơn cứu mạng của Hứa Trạch.
Hứa Trách hé miệng, nhìn Hứa Đồng Nhạc và Vương Quế Chi một cái, vẫn không nhịn được nói thành lời: “Nhóc Chu, hôm nay chú mới tỉnh lại đúng ra thì anh không nên hỏi chú, nhưng đây không phải chuyện nhỏ, bây giờ tɾong thôn ầm ĩ lên, anh vẫn hỏi chú một tiếng, chú nghĩ kỹ hẵng trả lời.”
“Tối đó sao chú lại ở trong núi? Còn bị dính bẫy thú? Chú có biết… Vợ Hứa Quý Quân bỏ trốn vào đêm đó không?”
Đầu Hứa Đồng Chu ong ong, người cậu cứng đờ, không biết nên trả lời thế nào đây.
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 56](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)