Bìa [ĐGECHE] – Chương 55
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 55

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1191 từ · 5 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 55

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Lý Huyên quỳ trên mặt đất, ôm chặt đầu chàng trai: “Đừng kêu!” Cô khẽ nói, muốn lấy tay áo che đậy đi rên rỉ đau đớn của cậu.

Cô không nhìn thấy gì nên chỉ có thể mò mẫm trong bóng tối, tay cô di chuyển trên người chàng trai, “Sao vậy! Cái gì đây!” Giọng cô run rẩy, ngón tay cũng run run, cho đến khi chạm vào song sắt trên chân Hứa Đồng Chu…

Ngón tay cô đụng nhẹ làm nỗi đau đớn của chàng trai lại bùng phát, cậu cắn chặt tay áo biến tiếng rên thống khổ thành nghẹn ngào như tiếng dã thú đang hấp hối, mang theo bầu không khí chết chóc tɾong khu rừng hắc ám này.

“Là… Là bẫy thú!” Lý Huyên đã đoán ra! Trong giây phút đó cô cảm thấy muốn ngất đi.

Khoảnh khắc ngón tay cô rời khỏi chân thiếu niên, cô nhận ra tay mình dính đầy chất lỏng ướt át.

“Hứa Đồng Chu, là bẫy thú… Làm sao bây giờ!”

Chàng trai đau đớn toát mồ hôi lạnh, không thể trả lời được câu nào, tiếng rên đau đớn không ngừng, cậu đưa tay chạm vào chiếc kẹp sắt đang cắm sâu vào da thịt mình.

“Đừng sợ… Tôi sẽ đưa cô ra ngoài.” Cậu run giọng nói, thanh âm vặn vẹo không nghe được tròn vành rõ chữ nữa.

Lý Huyên đưa tay giữ chiếc kẹp sắt, “Kéo ra được không? Hai ta cùng kéo…”

Hứa Đồng Chu đau đớn đến không còn sức lực giãy giụa, mặc mồ hôi lạnh đổ đầy trán.

Lý Huyên biết nếu không gỡ được bẫy thú này ra, không chỉ cô không thoát được chốn địa ngục này mà chàng trai trước mặt còn có nguy cơ tử vong.

Cô không còn cách nào khác, trong đêm tối, cô dùng cả hai tay giữ hai đầu chiếc kẹp sắt, dùng hết sức lực để tách ra.

Cô vừa đụng vào, chiếc kẹp sắt giống như con ác thú quấn lấy con mồi, sau khi hơi nới lỏng lại há mỏ cắn, dùi nhọn cắm chặt vào chân Hứa Đồng Chu lần nữa như đòn chí mạng thứ hai giáng xuống.

Sắc mặt Hứa Đồng Chu trắng bạch, trong đầu có vô số bạch quang lóe lên, mỗi lần hô hấp đều khiến cả người cậu đau đớn khôn nguôi.

“Đừng… Đừng đụng vào, một khi bị dính bẫy thì… ít nhất hai thanh niên trưởng thành mới mở được…” Cậu khẽ rên rỉ, chỉ cảm thấy cả đùi phải mình đã tê dại.

Lý Huyên sợ đến mức bật khóc, “Phải làm sao bây giờ, anh không thể từ bỏ! Anh đã đưa tôi ra ngoài, tôi không muốn bị bắt về! Tôi sẽ bị nhà kia đánh chết mất thôi! Anh cũng không thể bỏ cuộc! Mau nghĩ cách gỡ nó ra, sau đó đi bệnh viện mới giữ được chân anh!”

Vừa nói, cô vừa đưa tay tới bẫy thú muốn cố gắng gỡ thêm lần nữa, nhưng cô là phụ nữ trói gà không chặt, sao có thể gỡ được bẫy sắt nặng mấy tạ này.

Hứa Đồng Chu không thể chịu được cơn đau thấu xương đó lần nữa, cậu bắt lấy tay Lý Huyên, không cho cô đến gần mình, “Đừng đụng vào… Cô… Cô nghe tôi nói… Cái kẹp này không thể mở ra liền được… Cô mau… Mau tiếp tục đi thẳng…Khoảng 10 phút… Sẽ có một đường nhỏ…. Rẽ phải… Nhớ kỹ là bên phải… Sau đó đi thẳng… Cứ đi… Đừng rẽ nữa… là tới đường cái… Cô đi theo đèn đường… Đi đến trạm y tế thị trấn… Ở đó có một khách sạn… Chị Trình… Chị Trình đang đợi cô…”

Đột nhiên Trình Nặc giật mình dậy, quấn chăn chặt hơn, mới có sấm sét sao? Cô ngồi dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, tự hỏi tại sao trong mơ cô lại nghe thấy tiếng sấm gầm.

Mở điện thoại lên, gần rạng sáng rồi, tại sao họ vẫn chưa tới? Cậu đã hứa với cô sẽ đến thì nhất định sẽ đến. Cô tin tưởng cậu mà không cần lý do.

Nhưng sao bây giờ ngay cả cái bóng cũng không thấy, hay là bị bắt được rồi?! Không thể nào! Cậu làm việc gì cũng cẩn thận, vào núi như hổ về rừng, ai mà có thể bắt được cậu. Vậy rốt cuộc là sao? Chẳng lẽ không có cơ hội ra ngoài sao? Kế hoạch thất bại ngay bước đầu?

Nếu bị bắt thì Lý Huyên sẽ bị đánh, còn cậu thì sao? Cậu sẽ bị thôn Bạc Châu chỉ trích như thế nào? Cả thôn đồng lòng lừa bán phụ nữ, sao có thể bao dung cho “kẻ phản bội”?

Trình Nặc càng nghĩ càng sợ hãi, không biết tiếp theo phải làm gì, mặc áo khoác rời khỏi khách sạn, một mình đi đi lại lại trên con đường vắng trong gió lạnh buốt xương…

Vẫn phải đợi sao? Cô đã ở đây ba ngày, Hứa Đồng Chu hứa với cô ba ngày sau sẽ dẫn người ra ngoài, ngày mai là ngày thứ tư…

Nếu không đợi, lỡ đến lúc cô đi, người tới rồi biết phải làm sao?

Có lẽ cô sẽ lập tức trở về Hàng Châu, liên lạc với bố mẹ Lý Huyên, báo cảnh sát Chiết Giang điều tra, đến lúc đó không còn là chuyện mà một trấn nhỏ có thể can thiệp nữa.

Trình Nặc cúi đầu suy nghĩ, tim đập loạn, dù chọn cách nào cô cũng cảm thấy hoảng hốt không yên.

Cảm xúc đau lòng trong cơn mê đã kéo cô vào vực sâu bóng tối.

Gió lạnh xuyên qua cổ áo, Trình Nặc hơi rùng mình, cô nắm chặt cổ áo, quay người đi về phía tầng hai khách sạn.

Nhưng khi bước đến cầu thang thì thính giác nhạy bén của cô bắt được tiếng bước chân từ xa, ai lại chạy gấp gáp như điên tɾong thị trấn lúc nửa đêm?

Cô vội quay đầu lại thì thấy một bóng người đang lắc lư dưới ánh đèn đường mờ ảo, hình như vừa chạy vừa nhìn xung quanh, chiếc bóng bị kéo dài ra.

Tim Trình Nặc muốn dâng lên cổ họng, đến rồi sao? Cô bình tĩnh đứng đó, chiếc bóng nhỏ gầy đó đến gần, gần hơn chút nữa…

Là Lý Huyên! Cuối cùng cô cũng nhìn rõ được người đang đến, Lý Huyên lao về phía cô, ôm chặt cô.

“Cô đến rồi!”

Lý Huyên nước mắt giàn giụa, “Dẫn tôi đi mau! Bọn họ đang kiếm tôi, tôi sợ sẽ bị mang về!”

Trình Nặc nắm chặt tay cô ấy, ánh mắt kiên định, “Tôi nhất định sẽ đưa cô về Hàng Châu! Sau khi ra ngoài thì mãi mãi không quay về đây nữa.”

Nhưng chàng thiếu niên đó đâu?! Cậu đang ở nơi nào?

“Hứa Đồng Chu đâu? Cậu ấy đã hứa sẽ dẫn cô ra, giờ đang ở đâu?”