Bìa [ĐGECHE] – Chương 53
DGECHE

[ĐGECHE] – Chương 53

Tác giả: Mặc Vi Đạm

1005 từ · 5 phút đọc

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em: [ĐGECHE] – Chương 53

Beta: LenguyenngocThanh 🦋

Trong khách sạn nhỏ lạnh lẽo tồi tàn, Trình Nặc ngơ ngác nhìn tivi trước mặt, đây là ngày thứ ba cô rời thôn Bạc Châu nhưng lại không vui vẻ như cô tưởng tượng…

Cậu xách hành lý vào phòng giúp cô, lần đầu tiên Trình Nặc chủ động hôn cậu, rơi nước mắt trong lòng cậu, cô hôn cậu, muốn hoà làm một với cậu trong căn phòng dơ bẩn này, cô không dám đối mặt với tình cảm của thiếu niên trước mắt, chỉ có thể thông qua cơ thể để phát tiết nội tâm đang đè nén.

Nhưng cậu lại từ chối… Trong nụ hôn nóng bỏng ướt át, đầu lưỡi dây dưa, lần đầu tiên cậu đẩy cô ra.

“Em sẽ đợi chị về… Chị đã hứa với em, em sẽ đợi chị, em sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của chị, người, ngày mai em sẽ mang đến cho chị, em cũng sẽ ở đây chờ chị về.”

Nhưng em không muốn làm món đồ chơi nữa, cũng không cần chị trả ơn em bằng cách này… Em thích chị, đó không phải là thứ tình cảm yêu thích nhất thời mà là một người có thể vĩnh viễn đứng sau chị.

Trình Nặc kìm nén nước mắt: “Ba ngày nữa chị ở đây chờ em, Lý Huyên cũng chờ em, sau khi đưa cô ấy ra ngoài chị sẽ quay lại.”

Trong ba ngày ở khách sạn, hình ảnh cuối cùng hai người bên nhau cứ hiện lên trong đầu cô, cô đứng ở cửa khách sạn nhìn bóng dáng cậu rời đi.

Ngày đó sắc trời đã tối, trên trời đầy mây, cây xanh hai bên đường đổ bóng màu đen, bóng tối chiếm gần hết khung cảnh ấy, góc ngôi nhà gỗ lộ ra ngoài phiến lá. Hứa Đồng Chu quay đầu nhìn cô, trên người cậu mặc chiếc áo khoác trắng ngà cô đã mua cho cậu, mái tóc đen bồng bềnh, một bức tranh tối tăm u ám, hình bóng cậu xa gần như hoà làm một với khung cảnh nặng nề đó, lúc cậu quay đầu, Trình Nặc cố gắng nhìn kĩ nhưng ánh sáng hiu hắt làm cô không thể nhìn rõ.

Hôm nay là ngày thứ ba, cậu sẽ mang cô ấy đến, cậu đã đồng ý thì  hắc chắn sẽ làm được… Cô cũng phải chuẩn bị trước, chỉ cần Lý Huyên vừa xuất hiện thì sẽ lập tức đưa cô ấy đi ngay, đi suốt đêm cũng được.

Nỗi bi thương và căng thẳng đan xen trong lòng cô, giằng xé trái tim cô, cô đờ đẫn nằm trên chiếc giường lạnh lẽo ẩm ướt.

Hứa Đồng Chu ôm bọc thức ăn cho heo đi lên dốc, cậu đã nghĩ đến tất cả lý do chống chế ổn thỏa nhất…. Chỉ cần có thể mang Lý Huyên ra ngoài là xem như thành công một nửa, đường núi trắc trở cũng không ngăn được cậu, nếu cậu đã muốn chạy thì nhắm mắt cũng có thể chạy được… Điều mà Lý Huyên thiếu không phải chỉ là một người có thể dẫn cô thoát khỏi núi lớn này sao?

Đầu cậu đang lẩm nhẩm những câu nói cậu đã học thuộc sẵn…

Cậu biết lúc này Hứa Quý Quân sẽ đi uống rượu với mấy lão g͙ià nghiện rượu trong thôn đến nửa đêm mới về, Hứa Quý Chân sẽ ra đồng lùa trâu về nhà, tɾong nhà còn có mẹ cậu ta, là bà cô la hét xin giúp đỡ khi Lý Huyên bị đánh gần chết, bà ta luôn canh chừng Lý Huyên thời thời khắc khắc.

Mẹ Hứa Quý Quân bước ra, mặt mày tươi cười nhìn Hứa Đồng Chu, đưa cho cậu mấy trái quýt đường: “Cháu Chu thật hiểu chuyện, nếu con không vội có thể qua bên Quý Quân lấy tiền, không thì con ngồi đây chờ nó về.” Bà đón tiếp nhiệt tình, kéo cái ghế nhỏ ra trước mặt Hứa Đồng Chu.

Hứa Đồng Chu nhìn lướt qua nhà chính, nhận ra trong nhà chỉ một mình mẹ Hứa Quý Quân, “Quý Quân chưa về ạ?” Cậu hỏi.

Không hỏi còn đỡ, hỏi xong thì bà ta lại bắt đầu mắng chửi một hồi, nói hắn học đã không giỏi, lúc chưa có vợ thì ngày nào cũng ầm ĩ đòi cưới vợ, có vợ rồi thì chỉ biết đánh chửi, vẫn không chịu làm việc mà chỉ muốn uống rượu.

Vừa nói vừa oán hận nhìn vào buồng trong, sau đó đá tung cửa, dùng giọng địa phương chửi rủa một hồi, Hứa Đồng Chu nghe được toàn bộ từ đầu đến cuối, sau đó thấy cô gái gầy yếu nhếch nhác bị bà Hứa đẩy ra cửa, bà mắng phụ nữ vô dụng, hồi trước thì ngày nào cũng muốn chạy, bây giờ không chạy nữa cũng không giữ được trái tim đàn ông.

Lý Huyên bị đẩy ra khỏi nhà, dưới oán hận của bà Hứa, cô xách thức ăn đến chuồng heo cho heo ăn.

Hứa Đồng Chu nhìn thấy, mím môi không nói gì, sau khi bà Hứa mắng mắng xong lại quay về nhà chính, cậu mở miệng muốn nói chuyện phiếm với bà, chủ yếu nói về chuyện công trường, cậu nói Hứa Quý Quân chịu đi thì có thể dẫn dắt anh ta ở công trường.

Bà Hứa cảm ơn rối rít, nhìn trời tự nhủ đã đến giờ làm cơm tối, với dân quê thức ăn rấtquý giá, Hứa Đồng Chu biết đã đến lúc nên về, cậu nói lời chào bà Hứa rồi đi ra cửa.

Cậu bước đi chậm rãi, chờ bà Hứa quay người đi vào bếp, cậu lấy lại bình tĩnh, chạy vào chuồng heo, kéo Lý Huyên đang trộn thức ăn cho heo.

“Tôi đi trước rồi cô đi sau, đến ngã ba thì rẽ phải chỗ vườn đào, tôi đứng đó chờ cô.”