Beta: LenguyenngocThanh 🦋
Hứa Đồng Chu bị Trình Nặc dỗ ngọt đến nhà Hứa Quý Quân nhiều lần để thăm dò, không biết có phải Lý Huyên nghe lời Trình Nặc không mà gia đình Hứa Quý Quân không còn quản chặt như trước nữa, thỉnh thoảng còn cho cô ra ngoài phụ việc đồng áng, Trình Nặc nhân cơ hội này cũng qua đó một hai lần, nhưng để Hứa Quý Quân không chú ý nên lần nào cũng đến vội đi vội, gặp mặt nói được vài câu đã nhanh chóng rời đi.
“Nghe tôi nói, tuần sau tôi sẽ rời khỏi đây, đây là cơ hội cho chúng ta, cô có thấy chàng trai ngoài kia không, cô cần nghe theo cậu ấy, đến lúc đó cậu ấy sẽ dẫn cô rời khỏi thôn này tới chỗ tôi.”
Dường như Lý Huyên đã lấy lại bình tĩnh, sau khi nghe kế hoạch của Trình Nặc thì cô gật đầu, nắm chặt tay Trình Nặc, “Cô còn… thuốc lần trước không?”
Tay Trình Nặc bị cô ấy siết chặt, dưới ánh mắt khẩn thiết của cô ấy lập tức nhận ra cô đang cần loại thuốc nào.
“Hắn ta không phải người… Dù hiện tại ít bị đánh hơn nhưng chỉ cần tôi chống cự thì sẽ không có kết quả tốt, tôi sợ cứ tiếp tục như vậy thì cả đời không thể chạy trốn được, dù có thoát được cũng phải mang theo gánh nặng, tôi không thể mang thai!”
Lý Huyên gằn từng chữ một, ánh mắt tràn ngập sợ hãi và ghê tởm.
Nhưng thuốc đã hết rồi, ban đầu Trình Nặc chìm đắm tɾong ái tình quên phòng tránh, sau tỉnh táo lại đã nói Hứa Đồng Chu ra trạm y tế trên thị trấn mua thuốc, cô phổ cập cho Hứa Đồng Chu kiến thức phòng tránh khi ân ái, từ đó cậu nghe lời đều nhẫn nhịn bắn ra ngoài nên cô không cần uống thuốc nữa… Vậy nên thuốc lần trước cô đưa Lý Huyên cũng là những liều cuối cùng.
Trình Nặc an ủi cô đừng lo lắng quá, chạy thoát được rồi tính tiếp, tất cả mọi chuyện sẽ kết thúc thì rời khỏi thâm sơn cùng cốc nghèo này, dù bây giờ có chuyện xảy ra thì sau khi thoát ra được được, cô sẽ có một khởi đầu tốt đẹp mới.
Công trình nơi Hứa Đồng Chu đang làm đã đến giai đoạn nghiệm thu, mấy ngày nữa cậu đã có thể về nhà đón Tết, nhưng hiện tại cậu không có tâm trạng đón năm mới, tinh thần càng ngày càng sa sút, thậm chí trên mặt có hiện rõ nét u sầu.
Hứa Đồng Nhạc đã hoàn thành bài thi cuối kỳ vào hôm nay, Trình Nặc cũng đã chốt được ngày rời đi.
Chấm thi xong, cô báo với cán bộ thôn mình về Hàng Châu sau ba ngày nữa.
Nhìn thiếu niên bên cạnh muốn lại gần nhưng lại không dám, trong lòng Trình Nặc trỗi dậy một cảm xúc lạ lẫm, cô cố đè nén cảm xúc đó xuống, mỗi ngày vẫn nói chuyện phiếm với Hứa Đồng Nhạc, cùng cô bé tưởng tượng về tương lai, cổ vũ cô bé cố gắng học hành kiên trì hoàn thành việc học.
Mỗi lần nói lời này, ánh mắt cô đều hướng về Hứa Đồng Chu đang làm việc cách đó không xa, ước mơ của cậu là Hứa Đông Nhạc có thể hoàn thành việc học dang dở của mình, nếu có cơ hội mong cô bé có thể thay cậu rời khỏi núi sâu, bước ra thế giới.
Em gái là vinh quang trong lòng cậu.
Nhưng Trình Nặc không hề biết cô cũng đã sớm trở thành sự thiêng liêng thần thánh mà cậu không thể nói ra.
Ngày cô rời đi, Hứa Đồng Chu và cán bộ thôn đến tiễn cô, Hứa Đồng Chu đi ở sau cùng xách vali giúp cô, cậu lặng lẽ nhìn Trình Nặc phía trước, nhẫn nhịn không vươn tay giữ cô lại.
Trình Nặc yên lặng đi đường núi, không biết từ bao giờ cô đã quen với đường đi gập ghềnh như vậy… Nhớ lại ngày đầu tiên đến đây, cảm giác như đã qua một đời, lại như chỉ mới hôm qua.
Nửa năm nay, tâm trạng của cô cũng bị thời tiết ngày đông u ám của vùng Tây Bắc ảnh hưởng, đột nhiên mũi cô chua xót, cô đi chậm lại đợi chàng trai phía sau, ngẩng đầu nhìn cậu, mắt cô đã đỏ hoe nhưng vẫn cố cười với cậu.
Hứa Đồng Chu cũng buồn rầu nhìn cô, giơ tay muốn chạm vào những giọt lệ sắp rơi của cô, nhưng tay vừa giơ lên không trung đã thu lại.
Đằng trước còn có người trong thôn, cậu biết cô không muốn người ta biết quan hệ của hai người. Cậu vẫn luôn âm thầm bên cô, sao có thể phá hư vào giây phút cuối cùng.
Cậu cười gượng, “Đi nhanh nào, chị Trình.”
“Ừ!” Trình Nặc cười đáp lại, sau đó gật đầu, không để nước mắt rơi, quay người tiếp tục đi về phía trước.
Rốt cuộc trái tim cô bị chàng trai thôn quê này nắm giữ từ khi nào?
Cả người ẩm ướt xuất hiện trước cửa phòng cô.
Cậu dắt trâu chờ cô tan học.
Cậu vội vã về nhà trong đêm khuya chỉ để đưa cho cô một chai Coca chưa khui.
Đột nhiên Trình Nặc mềm lòng, liệu lần này cô có thể quyết đoán như lần chọn đến đây tình nguyện? Hay cô xúi giục cậu rời đi với mình thì sao?
Cô bước đi rầu rĩ, năm tháng trong núi trôi qua quá nhanh, thoắt cái đã nửa năm rồi, cô ước gì đoạn đường này có thể dài hơn một chút.
Đi mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng ba người cũng đến được rìa thị trấn, nhìn dòng người tấp nập cùng xe nông cũ nát, chú Lý chào tạm biệt Trình Nặc, Trình Nặc cũng cười cảm ơn chú ấy. Hứa Đồng Chu nói ở đây vẫn hẻo lánh, cậu muốn tiễn Trình Nặc đến thị trấn trước mới quay về.
Chú Lý cân nhắc thấy ý kiến này không tồi, chú khen cậu làm việc ở công trường có tiến bộ hẳn, biết xem xét toàn diện hơn, cũng biết cách ứng xử linh hoạt hơn.
Hứa Đồng Chu mỉm cười, một mình đưa Trình Nặc đến thị trấn gần đây, ở đó có xe buýt chạy thẳng vào nội thành.
Không còn chú Lý ở đây, hai người đều thả lỏng, đây lần đầu Trình Nặc chủ động nắm tay Hứa Đồng Chu ở nơi công cộng.
“Chị, đừng, ở đây có nhiều người từ thôn Bạc Châu, đều quen biết nhau.” Cậu cười với Trình Nặc, nhẹ buông tay cô ra…
Trình Nặc cúi đầu, không tiếp lời.
Hồi lâu sau cô mới mở miệng, “Còn nhớ những gì chị đã nói với em không?”
“Em nhớ… Em luôn nhớ rõ từng lời chị nói.”
Trình Nặc ngẩng đầu nhìn cậu, thiếu niên cao gầy da ngăm cũng đang cúi đầu nhìn cô, “Bây giờ chị ở tạm trong thị trấn chờ, ba ngày nữa em sẽ đưa cô ấy đến gặp chị.”
![Bìa [ĐGECHE] – Chương 52](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)